Không gian này rộng bao nhiêu, bác sĩ trên đường di chuyển hẳn đã có đáp án.
Nếu lúc này không nhân cơ hội gϊếŧ chết người phụ nữ mặc đồ công sở số 2 mà để cô ta chạy thoát thì trong một nơi rộng lớn như vậy, muốn tìm và bắt được một người không phải chuyện dễ dàng.
Đặc biệt là trong điều kiện thiếu nước và thức ăn, ông ta không chắc mình có thể cầm cự được lâu. Kéo dài thời gian chỉ bất lợi cho ông ta.
Thay vì vậy, nhân cơ hội này gϊếŧ chết người phụ nữ mặc đồ công sở trước để diệt trừ hậu hoạ.
Còn về phần Tống Thanh Tiểu, cô đã cận kề cái chết, giải quyết xong số 2 thì xử lý cô cũng dễ như trở bàn tay.
Số 2 cách bác sĩ không xa, gần như ngay khoảnh khắc vừa mới cử động, bác sĩ đã lao đến. Ông ta túm lấy tóc cô ta khiến cả người cô ta ngã ngửa về phía sau.
Cô ta hoảng hốt hét lên, sắc mặt trắng bệch, hai tay vung loạn xạ cố gắng bám víu vào thứ gì đó để giữ thăng bằng nhưng bác sĩ không cho cô ta cơ hội. Cây bút máy đã rạch mặt Tống Thanh Tiểu trước đó bị ông ta nắm chặt, đâm thẳng vào mặt và cổ người phụ nữ mặc đồ công sở.
Lúc này, tất cả đều liều mạng để tranh giành sự sống, không còn ai giữ được nhân tính. Người phụ nữ mặc đồ công sở rú lên thảm thiết, đồng thời vươn tay cào vào mắt bác sĩ.
Sức mạnh bộc phát khi cận kề cái chết cực kỳ đáng sợ. Bác sĩ đã đúng khi phán đoán rằng người phụ nữ mặc đồ công sở phản kháng dữ dội hơn nhiều so với Tống Thanh Tiểu.
Hai chân cô ta đạp loạn trên mặt đất, nhanh chóng tạo ra hai vết dài. Cơ thể cô ta cong lên như một con cá đang giãy giụa kịch liệt, đến mức suýt nữa hất văng cả bác sĩ.
Cô ta nuôi móng tay dài, đến thời khắc sinh tử, móng tay ấy trở thành vũ khí, móc thẳng vào mắt bác sĩ. "A!" Mắt bị tấn công, bác sĩ hít vào một hơi lạnh, đau đến nhe răng trợn mắt.
Ông ta nắm chặt tóc cô ta, lực mạnh đến mức như muốn lột cả da đầu cô ta khiến đầu cô ta nghiêng sang một bên, lộ ra phần cổ đầy vết đâm từ cây bút máy. Đầu bút đã cong lại, nhuốm đầy máu thịt. Máu trào ra từ những vết đâm, chảy xuống như suối.
Người phụ nữ mặc đồ công sở kêu gào thảm thiết, quai hàm siết chặt, cố lắc đầu để thoát khỏi tình thế này.
Gió đã đổi chiều, cơn ác mộng mà Tống Thanh Tiểu vừa trải qua giờ đây lại ập lên người phụ nữ mặc đồ công sở.
Mỗi lần cây bút máy đâm vào da thịt, cơ thể cô ta lại co giật, gân xanh nổi đầy trên cổ. Khi cây bút rút ra, máu phun ra càng mạnh.
Lẽ ra cô ta không nên rơi vào thế yếu dễ dàng như vậy nhưng vì hành động bỏ chạy lúc trước đã khiến cô ta đánh mất cơ hội ngàn vàng.
Tống Thanh Tiểu mềm nhũn trượt xuống ngồi dựa vào cái chum lớn. Cô cảm thấy toàn thân không còn là của mình nữa, thái dương bị đánh mạnh vẫn chưa kịp hồi phục.
Cô há miệng thở dốc như một con cá sắp chết, tai nghe thấy tiếng gào thét thảm thiết của người phụ nữ mặc đồ công sở và âm thanh cọ xát của cỏ dại bị giẫm nát.
Tầm mắt mờ mịt của cô chú ý đến bác sĩ đang quay lưng về phía mình, dốc sức giải quyết người phụ nữ mặc đồ công sở.
Cả hai liều mạng chiến đấu để sinh tồn, không ai nhận ra rằng cô đang chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đỏ ngầu hiện rõ sát ý.
Trải qua cận kề cái chết, vào thời khắc mấu chốt, cô càng trở nên bình tĩnh.
Cô biết bản thân đã kiệt sức, dù bác sĩ đang quay lưng lại, dù cô có giấu một con dao nhỏ thì cũng chỉ có thể làm ông ta bị thương, không gϊếŧ nổi ông ta.
Huống hồ, từ tiếng rêи ɾỉ ngày càng yếu ớt của người phụ nữ mặc đồ công sở, có thể đoán ra cô ta đã bị bác sĩ đánh cho thê thảm. Ông ta có gϊếŧ chết cô ta hay không cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Nếu bây giờ cô liều mạng xông lên, rất có thể sẽ giúp người phụ nữ mặc đồ công sở kéo dài hơi tàn khiến bác sĩ rảnh tay để gϊếŧ mình trước.
Thà giữ sức, chờ cơ hội tốt hơn!