Tống Thanh Tiểu không còn may mắn như trước, cơ thể không theo kịp suy nghĩ bị ông ta va trúng, ngã thẳng về phía sau.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Tống Thanh Tiểu dùng cả hai tay cầm chuột và điện thoại đập mạnh vào mặt bác sĩ nhưng sức lực yếu ớt của cô chẳng đáng kể gì đối với ông ta.
Ông ta nhanh chóng khống chế cô, để tránh cô phản kháng quá mạnh gây hao phí thể lực, bác sĩ giáng một cú mạnh vào thái dương của cô. Ngay lập tức, ánh mắt Tống Thanh Tiểu trở nên đờ đẫn, bàn tay đang cầm điện thoại yếu ớt rũ xuống.
Chiếc điện thoại rơi xuống đất với một tiếng
“cạch", bác sĩ đưa tay định giật lấy con chuột từ tay còn lại của cô. Nhưng không hiểu vì sao, cô lại nắm chặt đến mức ông ta phải giật hai lần mới giành được.
Cú đánh khiến đầu óc cô choáng váng, nhà xưởng cũ kỹ dường như quay cuồng trước mắt, dạ dày cuộn trào từng đợt. Trong đầu cô, âm thanh nhịp đập của động mạch vang lên từng hồi
“thịch thịch”, khiến cô nhận thức được rõ ràng hơn bao giờ hết - cái chết đang đến gần.
Hai mắt cô có lẽ đã bắt đầu xuất huyết, khuôn mặt dữ tợn của bác sĩ trở nên mờ ảo, chồng lấp lên hình ảnh kẻ từng suýt đâm chết cô trong con hẻm tối.
Chỉ trong một ngày, việc hai lần cận kề cái chết có lẽ cả đời này không ai có thể trải qua điều kỳ lạ như cô.
Hai cánh tay cô nặng tựa ngàn cân, cơ thể gần như không còn là của mình nữa. Ý thức như muốn thoát khỏi thân xác, nếu không nhờ chút hơi tàn còn sót lại, Tống Thanh Tiểu nghĩ rằng có lẽ mình đã ngất đi, chết ngay dưới tay bác sĩ.
Cánh tay ông ta siết chặt cổ cô, ngày càng mạnh hơn, gần như muốn nghiền nát xương họng.
Cảm giác nghẹt thở này thật quen thuộc. Ngón tay cô run rẩy cử động, trong ống tay áo, một con dao găm nhỏ dần dần trượt xuống.
"Hộc… hộc…" Cô há miệng cố gắng hít thở, l*иg ngực phập phồng yếu ớt. Một tay cô cố gắng đẩy bác sĩ ra, níu lấy một tia hy vọng mong manh.
Nhưng lúc này, hành động của cô chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Bác sĩ hoàn toàn không để tâm đến sự phản kháng yếu ớt đó.
Ngược lại, người phụ nữ mặc đồ công sở đứng bên cạnh thấy cảnh này thì sững sờ.
Cô ta là một người thông minh, điều Tống Thanh Tiểu có thể nghĩ tới, cô ta cũng có thể hiểu rõ.
Cô ta biết, nếu Tống Thanh Tiểu chết người tiếp theo bị gϊếŧ chắc chắn sẽ là mình.
Dù quy tắc trò chơi có cho phép nhiều người sống sót hay không thì cô ta cũng đã tận mắt chứng kiến bác sĩ gϊếŧ người. Ông ta sẽ không bao giờ để cô ta sống sót.
Cô ta nên nhân cơ hội này cứu Tống Thanh Tiểu, rồi cả hai hợp sức đối phó với bác sĩ.
Nhưng suy nghĩ này bắt đầu dao động khi cô ta chứng kiến cảnh trước mặt. Bác sĩ vẫn giữ được thể lực, bàn tay giấu trong túi áo không phải vì bị thương mà là để che giấu một chiếc bút máy đủ để gây sát thương.
Vẻ mặt cô ta lộ rõ sự do dự, ngay giây tiếp theo, cô ta bắt đầu lùi lại.
Tống Thanh Tiểu đã dự đoán trước kết quả này nhưng khi nó thực sự xảy ra, cô vẫn cảm thấy trái tim của mình dần nguội lạnh.
Hành động lùi bước của người phụ nữ khiến cô căm hận nhưng giờ đây cô thậm chí không thể mở miệng mắng mỏ, l*иg ngực vì thiếu dưỡng khí mà đau nhói. Cô cử động cánh tay, cảm nhận con dao giấu trong tay áo bắt đầu trượt xuống.
Lúc này, việc rút dao ra là vô cùng nguy hiểm nhưng cô đã không còn sự lựa chọn nào khác.
Nếu cô tiếp tục nhẫn nhịn, e rằng còn chưa kịp cầm chắc con dao, cô đã chết dưới tay bác sĩ rồi!
Giờ đây, chỉ còn cách liều mạng một phen, sống hay chết đành phó mặc số phận.
May mắn thay, ngay khoảnh khắc ấy, tình thế bỗng nhiên thay đổi. Vận may một lần nữa đứng về phía cô.
Trong nhận thức của bác sĩ, cô không còn bất kỳ mối đe dọa nào. Đến nước này mà cô vẫn chưa tung ra được đòn phản kích nào đáng kể khiến ông ta buông lỏng cảnh giác.
Khoảnh khắc quan trọng, ông ta thả lỏng cánh tay đang đè ép cô, vươn tay về phía người phụ nữ đang cố gắng chạy trốn!