Tống Thanh Tiểu nhận ra rằng do lựa chọn của bác sĩ, trên mặt người phụ nữ mặc đồ công sở số 2 xuất hiện một nụ cười khó mà che giấu.
Đến nước này, tất cả đã rơi vào thế đâm lao thì phải theo lao, không ai có thể dừng lại được nữa. Việc sống còn của mỗi người đều phụ thuộc vào chính bản thân họ, chẳng ai có thể nảy sinh lòng trắc ẩn với kẻ khác.
Có lẽ chỉ người sống sót cuối cùng mới có thể rời khỏi đây. Quan hệ liên minh giữa cô và người phụ nữ mặc đồ công sở này vốn đã mong manh, bây giờ cô chỉ có thể tìm cách bảo vệ mạng sống của chính mình, không thể trông chờ vào người khác.
Lúc này, Tống Thanh Tiểu không thể lùi bước. Nếu cô lùi lại, số 2 chắc chắn cũng sẽ rút lui, khiến đội tạm thời đạt được sự thống nhất này tan vỡ mà điều đó sẽ chỉ đem lại bất lợi cho cô.
Nghĩ đến đây, ánh mắt cô càng thêm kiên định.
Giờ đây cô chỉ có thể hy vọng số 2 đủ thông minh để nhận ra rằng nếu cô chết quá nhanh, bác sĩ sẽ tiết kiệm được thể lực, điều này chẳng có lợi cho số 2 chút nào.
Nếu bác sĩ giữ được sức, kết cục của số 2 cũng chẳng khá hơn.
Nếu số 2 hiểu ra điều đó, trong lúc bác sĩ ra tay gϊếŧ cô trước, số 2 có thể hỗ trợ phần nào giúp cô có thêm cơ hội xoay chuyển tình thế.
“Số 2...”
Tống Thanh Tiểu vừa mở miệng, bác sĩ đã hạ quyết tâm đương nhiên không cho cô cơ hội nói chuyện.
Chính vì trước đó quá chủ quan, để Tống Thanh Tiểu thuyết phục số 2 mà gây phiền phức cho mình nên lần này, ngay khi cô vừa động môi, bác sĩ đã lao về phía cô.
Khi gϊếŧ số 6, Tống Thanh Tiểu đã tận dụng lúc ông ta mất cảnh giác, lại có sẵn dao găm trong tay nên mới có thể ra tay thành công.
Nhưng lần này, khi thực sự đối đầu với một kẻ địch mạnh, cô mới nhận ra áp lực kinh khủng đến mức nào.
Thực ra, cơ thể cô đã sớm đạt đến giới hạn, chỉ còn chống chọi bằng ý chí. Đôi chân như đeo chì, phản ứng vừa chậm chạp vừa nặng nề.
Bác sĩ rút tay từ trong túi ra, nắm chặt thành quyền như thể muốn đấm vào mắt cô.
Trong tình thế nguy cấp, cô cố gắng nghiêng đầu để né tránh nhưng đôi chân mệt mỏi không đủ sức chống đỡ một động tác mạnh như vậy. Trong cơn hoảng loạn, bàn tay trái đang cầm con chuột máy tính của cô theo bản năng đập thẳng vào nắm đấm của bác sĩ, mong có thể mượn lực của ông ta để giữ vững thăng bằng.
Ngay từ lần giao đấu đầu tiên, Tống Thanh Tiểu đã lộ ra sự kiệt quệ của mình khiến bác sĩ nhận ra rằng cô đã nỏ mạnh hết đà, sắp cạn kiệt sức lực.
Dù đòn đánh đầu tiên của ông ta không trúng mục tiêu nhưng phần vỏ chuột máy tính vỡ ra đã để lại vài vết xước trên mu bàn tay ông ta.
Tuy vậy, cô cũng chẳng khá hơn là bao. Mặc dù tránh được cú đấm nhắm vào mắt nhưng nắm đấm của ông ta vẫn lướt qua má cô. Bác sĩ không kịp thu chân, loạng choạng một bước về phía trước.
Cô vội vàng xoay người cảnh giác, thở hổn hển, tiến một bước về phía số 2, lúc này mới chậm chạp nhận ra má mình đang nhói đau.
Cô không dám đưa tay lên sờ nhưng có thể cảm nhận được một vết rách trên da, máu bắt đầu rỉ ra từng giọt.
Khi bác sĩ tấn công, cô đã thoáng thấy trong tay ông ta có thứ gì đó, có lẽ là vũ khí bí mật mà ông ta vẫn giấu đến giờ mới dùng.
Cô cố nhịn cơn xúc động muốn rút dao găm ra, cố gắng hít thở sâu.
Bác sĩ ra tay không thành, sau khi ổn định thân hình liền quay lại tiếp tục lao vào cô. Ông ta đã rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này trực tiếp dùng thân thể để húc thẳng vào cô.