Chương 6: Hiểu Hơn Về Nhau

Buổi sáng hôm ấy, không khí tại giảng đường trường đại học rộn ràng một cách khác thường. Sinh viên tấp nập ra vào, vai đeo cặp, tay ôm chồng tài liệu, tiếng bước chân hòa lẫn tiếng trò chuyện xôn xao tạo nên một khung cảnh vừa sống động vừa thân quen. Trong căn phòng lớn nơi diễn ra lớp học môn “Kinh tế vĩ mô”, Hồng Kha đã yên vị từ sớm ở hàng ghế gần cửa sổ. Ánh nắng nhạt buổi sáng len qua khung cửa kính, in bóng nhòe nhạt lên mặt bàn gỗ đã sờn cạnh.

Giảng viên đang giảng bài, giọng trầm đều đặn xen lẫn tiếng phấn viết lên bảng những công thức kinh tế dài ngoằng, Hồng Kha ngồi thẳng lưng mắt dán vào vở, cây bút lướt nhanh trên những trang giấy, với cô mỗi tiết học là một chiến tuyến, và việc học là thứ duy nhất cô có thể kiểm soát trong một thế giới luôn thay đổi.

“Cậu hiểu hết chứ?” Giọng Yến Phi vang lên khẽ khàng bên cạnh.

Hồng Kha ngẩng lên, hàng mi lay động, một thoáng bối rối thoáng qua trong ánh mắt.

“Ừ, cũng tạm, có gì khó sao?”

“Phần chi phí cơ hội ấy, rối rắm quá, tớ định nhờ cậu giảng lại sau giờ học.” Yến Phi nói với ánh mắt chờ đợi.

“Được, tớ sẽ chỉ cho.” Hồng Kha gật đầu, giọng vẫn nhẹ nhàng, không biểu cảm nhiều nhưng không hề lạnh nhạt.

“Lúc nào cũng nhờ cậu cả, ngại ghê.” Yến Phi cười, rồi lại cúi xuống tập trung vào bài giảng.

Hồng Kha không nói gì thêm, tiếp tục viết những dòng ghi chú gọn gàng, cẩn thận như thể chúng là những mảnh ghép duy nhất giữ cô vững vàng trong cuộc sống.

Sau giờ học, Hồng Kha và Yến Phi rẽ vào thư viện như thường lệ, cô có thói quen tìm đến nơi này vào giữa ngày, một không gian tĩnh lặng, nơi con chữ và ánh sáng vàng dịu vỗ về những suy nghĩ mệt mỏi. Chọn một góc khuất gần cửa kính, cô mở laptop, lôi từ trong túi ra những tài liệu cần hoàn thành, bên ngoài gió lùa qua hàng cây, xào xạc như lời thì thầm của thiên nhiên giữa sự im lặng học thuật.

Tiếng gõ phím vang đều trong không gian yên ắng, Yến Phi ngồi kế bên, hí hoáy mở tài liệu. Nhưng chỉ một lát sau, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng: “Lại gặp em rồi, chị ngồi cùng được không?”

Hồng Kha quay lại, Ánh Luy đang đứng đó, tay cầm một cuốn sách, nụ cười vẫn dịu dàng như lần đầu gặp gỡ.

“Vâng, chị cũng hay đến thư viện à?” Cô hỏi, có phần ngạc nhiên.

“Ừ, nơi này giúp chị tập trung hơn ở nhà, không khí ở đây an tĩnh rất dễ học.” Luy đáp, rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện.

“Chào chị nha! Em là Yến Phi, bạn thân của Hồng Kha, học kinh tế luôn ạ!” Yến Phi nhanh nhảu lên tiếng, nụ cười rạng rỡ.

“Aaa, chào em, chị là Ánh Luy, bên Tâm lý học.” Cô cười, đưa tay bắt nhẹ. “Xin lỗi nãy giờ chị mải nhìn Hồng Kha quá nên không để ý.”

“Hihi, không sao đâu ạ, mà... hai người quen nhau thế nào vậy?”

“Ở chỗ làm thêm.” Ánh Luy quay sang nhìn Hồng Kha, ánh mắt như có chút ấm áp. “Chúng chị làm chung ở một nhà hàng.”

“Chị đang tìm tài liệu gì sao?” Hồng Kha hỏi, tay vẫn lướt trên bàn phím.

“Ừ, có bài nghiên cứu về tâm lý xã hội nên chị phải lọ mọ tìm sách.” Cô giơ cuốn sách lên, ánh mắt lấp lánh sự thích thú.

Cả ba cùng ngồi trong khoảng lặng ấm áp của thư viện, Yến Phi sau vài câu xã giao liền trở lại với tài liệu của mình, Ánh Luy thì thỉnh thoảng nhìn Hồng Kha như thể muốn nói điều gì nhưng lại thôi.

“Chăm chỉ thật đấy.” Luy khẽ nói, sau một lúc im lặng.

“Em muốn hoàn thành bài tập trước khi đi làm.” Hồng Kha đáp, giọng nhỏ nhưng dứt khoát.

Ánh Luy ngắm nhìn cô, cái cách cô trả lời, cái cách cô làm việc, tất cả đều toát lên sự lặng lẽ kiên cường mà Luy cảm thấy… vừa ngưỡng mộ, vừa xót xa.

“Nhớ giữ sức khỏe nhé, đừng để bản thân mệt quá.”

“Vâng.”

Yến Phi ngồi nghe hai người nói chuyện mà cảm thấy thú vị, vì quen Hồng Kha cũng 2 năm rồi, mà đây cũng là lần đầu mà cậu ấy tiếp xúc với một người nào đó như vậy, cậu ấy đã mở lòng rồi sao? Yến Phi không ngừng đánh giá về cô bạn của mình.

Buổi chiều trôi nhanh, và tối đến là khoảng thời gian quen thuộc tại nhà hàng, một thế giới khác hẳn giảng đường và thư viện. Mùi thức ăn, tiếng gọi món, tiếng chân chạy vội vã… tất cả tạo nên sự hối hả không ngừng nghỉ.

“Chị đã tìm được tài liệu chưa?” Hồng Kha hỏi khi cả hai cùng lau bàn.

“Tìm được rồi, cũng may có em tiếp năng lượng buổi sáng.” Ánh Luy cười nhẹ.

“Thế chị làm bài tốt chứ?”

“Cũng... tạm được, còn sống sót.” Luy nháy mắt, vẻ hài hước.

Hồng Kha chỉ gật đầu, sau đó cô tiếp tục sắp xếp lại thực đơn với một vẻ điềm đạm quen thuộc.

Tối đó, khách vào đông hơn mọi ngày, sự mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt Ánh Luy dù cô vẫn cố tươi cười, một vài sai sót nhỏ xảy ra khi Ánh Luy sót món, nhưng không ai quát mắng, chỉ có Hồng Kha nhẹ giọng nhắc.

“Chị để ý bàn số 5 nhé, họ vừa gọi thêm nước.”

“Cảm ơn em, chị suýt quên mất.” Ánh Luy thở ra, lúng túng.

Không có sự phán xét, chỉ là một cái gật đầu từ Hồng Kha, rồi cô lại tiếp tục công việc.

Khi vị khách cuối cùng rời đi, đồng hồ đã chỉ hơn 11 giờ khuya, hai người cùng các nhân viên khác dọn dẹp trong im lặng, chỉ có tiếng chổi cọ nền và tiếng ly tách va nhau khe khẽ.

“Hôm nay chị làm tốt lắm.” Hồng Kha phá vỡ sự im lặng, giọng nhẹ như làn gió đêm.

“Thật không? Chị thấy mình còn lóng ngóng nhiều lắm.” Luy cười, giọng hơi tự ti.

“Đã tốt hơn những ngày đầu rồi.”

Một lời nói đơn giản, nhưng đối với Ánh Luy, lại mang sức nặng dịu dàng mà cô không thể diễn tả thành lời.

“Cảm ơn em, làm việc với em, chị thấy yên tâm lắm.”

“Vâng, chị về cẩn thận nhé.”

Trên đường về, bước chân Ánh Luy chậm lại nơi ngã tư đèn đỏ. Đêm đã khuya, đèn đường hắt ánh sáng mờ đυ.c lên mặt đường ẩm, chiếc bóng của cô đổ dài bên vạch sơn trắng. Trong lòng cô lúc này không chỉ có sự mệt mỏi vì một ca làm dài, mà còn là một cảm giác lặng thầm, vừa gần gũi vừa xa lạ.

“Làm việc với em, chị thấy yên tâm lắm.”

Câu nói ấy bật ra một cách vô thức, nhưng nó khiến Luy suy nghĩ mãi không thôi, cô không quen cảm giác được dựa vào người khác, là con cả trong một gia đình đầy biến động, Luy đã quá quen với việc mình phải mạnh mẽ, phải làm chỗ dựa, nhưng Hồng Kha lại là một người khác, cô là người trầm tĩnh, không ôm đồm, nhưng lúc nào cũng hiện diện đúng lúc, như một điểm tựa vững vàng mà không cần lên tiếng để chứng minh.

Về đến phòng, Ánh Luy không bật đèn ngay, cô ngồi xuống mép giường, lặng lẽ tháo đồng hồ, rồi ngửa đầu nhìn trần nhà, bỗng dưng, cô thấy lòng mình chùng lại, đã lâu rồi, cô mới thấy an toàn trong sự im lặng của ai đó.

Ở một căn trọ khác cách đó vài con phố, Hồng Kha cũng vừa thay xong đồ, ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc, ánh đèn bàn vàng nhạt phủ lên trang giấy chi chít chữ, cô đã viết xong phần ghi chú cho buổi học sáng mai, nhưng vẫn chưa đóng sổ lại, ngòi bút ngừng giữa không trung.

Hôm nay... là một ngày thật lạ, không phải vì bài học vĩ mô khó hiểu, cũng chẳng phải vì ca làm vất vả, mà bởi vì hôm nay, cô cảm thấy bản thân đang thay đổi, một cách chậm rãi, lặng thầm như cơn gió mỏng lùa qua kẽ áo. Cô đã cho phép mình quan tâm đến một người, không chỉ đơn thuần là đồng nghiệp, không chỉ vì trách nhiệm, mà là quan tâm thực sự theo cách không hề miễn cưỡng.

“Nhớ giữ sức khỏe nhé, đừng để bản thân mệt quá.”

Câu nói ấy, đơn giản thôi, nhưng lại cứ vang vọng mãi trong đầu Hồng Kha. Bao lâu rồi, cô không nghe ai nhắc mình như vậy? Gia đình không trọn vẹn nên những lời nhắc nhở đó thật sự quá xa xỉ, còn bạn bè thì bận rộn, ai cũng quay cuồng với nỗi lo riêng.

Chỉ có Ánh Luy, người dường như cũng đang gánh trên vai những mỏi mệt rất riêng lại để ý đến điều đó.

Hồng Kha nhắm mắt, tựa nhẹ đầu lên tay, dường như có điều gì đó âm ỉ trong l*иg ngực, không hẳn là ấm áp, cũng không hẳn là xáo động, nhưng đủ để khiến cô thấy cuộc sống không còn lặp lại vô nghĩa như trước nữa.