Chương 5: Dự Án Khởi Nghiệp (2)

Giờ nghỉ trưa, không khí trong khuôn viên trường dần trở nên ồn ào bởi tiếng bước chân vội vã và những cuộc trò chuyện râm ran. Hồng Kha lặng lẽ rẽ qua hành lang phía sau giảng đường, bước vào căn tin cô chọn một phần cơm đơn giản, có thịt rim, rau luộc và canh nóng, rồi đưa mắt tìm một góc yên tĩnh nơi ít người qua lại.

Ngồi xuống chiếc bàn cạnh cửa sổ cô mở sổ tay ra, vừa ăn vừa lướt lại những ghi chú cho tiết học buổi chiều, ánh mắt cô dán chặt vào từng dòng chữ nắn nót, mi tâm hơi chau lại. Dường như mọi thứ xung quanh đều tan biến, nhường chỗ cho một thế giới riêng, nơi cô chỉ có một mình với kiến thức và những con số.

“Em gái chăm chỉ quá nhỉ?”

Một giọng nói trầm ấm vang lên, làm cô giật mình ngẩng đầu, trước mặt cô là Ánh Luy trên tay chị là một khay cơm vẫn còn bốc khói, ánh mắt dịu dàng như nắng sớm.

“Chị cũng học ở đây à?” Hồng Kha hơi ngạc nhiên, hỏi.

“Ừ, trùng hợp nhỉ, hôm nay chị có tiết sáng, tiện thể ghé luôn căn tin ăn trưa.” Ánh Luy mỉm cười, kéo ghế ngồi xuống đối diện. “Ngồi cùng em được không?”

“Chị cứ tự nhiên.” Hồng Kha đáp, tay khẽ đẩy cuốn sổ sang một bên, có chút bối rối nhưng vẫn giữ vẻ lịch sự vốn có.

Khoảng lặng ban đầu giữa hai người kéo dài không quá lâu, Ánh Luy nhanh chóng xua tan cảm giác ngại ngùng bằng một loạt câu chuyện nhỏ, điển hình là lớp học sáng nay với ông thầy tóc rối như ổ quạ nhưng giảng bài say mê đến mức quên cả giờ nghỉ, hay chuyện một cậu sinh viên giấu điện thoại trong hộp sữa để chơi game giữa giờ.

Cách cô kể chuyện không ồn ào, không phô trương, chỉ đơn giản là giọng điệu thân mật, dí dỏm, vừa đủ để khiến không gian như mềm đi, Hồng Kha thỉnh thoảng bật cười khẽ, rồi lại cúi đầu gắp một miếng rau, cảm giác như đang ăn trưa cùng một người chị đã quen lâu lắm rồi.

“Chị thấy ngành Kinh tế của em có vẻ áp lực thật đấy.” Luy nói, ánh mắt lướt qua cuốn sổ tay Hồng Kha vẫn đang mở trên bàn.

“Cũng áp lực thật.” Hồng Kha gật đầu rồi nói tiếp: “Bài nhóm suốt, gần như tuần nào cũng có cả.”

“Vậy em có nhóm làm cùng hông? Hay là mỗi môn mới em phải tìm nhóm khác? Làm một mình mệt lắm í.”

Hồng Kha khựng lại một nhịp, cô nhìn xuống khay cơm thìa canh đang cầm khựng lại giữa không trung.

“Em thường làm một mình.” Giọng cô trôi chậm như nhịp thở.

“Sao thế?” Ánh Luy hỏi nhưng không gượng ép, giọng hỏi như một lời thì thầm, không chọc vào chỉ gợi mở.

“Em không muốn làm phiền người khác.” Hồng Kha nói, mắt cụp xuống, giọng nói của cô mảnh như tơ, nhẹ như tiếng lá chạm nhau trong gió đầu đông.

Luy nhìn cô vài giây nhưng không nói gì thêm, chị chỉ mỉm cười một nụ cười đầy lắng nghe và đồng cảm, không thương hại, không tò mò, như thể đã hiểu, theo cách những người từng lặng lẽ chống chọi với sự cô đơn luôn hiểu nhau mà chẳng cần đến lời giải thích.

Ở một góc nào đó trong trường có hai cái bóng quen thuộc đã sớm biến mất, không ai khác là Yến Phi và Linh, đúng với bản chất “yêu ngủ hơn yêu đời”, đã phóng thẳng lên phòng tự học để đánh một giấc thật đã, với hai cô nàng ấy, buổi trưa mà không được chợp mắt thì khác gì bỏ đói trái tim.

Còn ở nơi góc bàn này, dưới khung cửa kính đọng nắng, hai người con gái xa lạ mà chẳng xa lắm, vẫn ngồi bên nhau, chia sẻ một bữa cơm và vài mảnh đối thoại tưởng chừng đơn giản nhưng lại đủ để làm dịu đi một ngày căng thẳng.

Tối đến, căn phòng trọ nhỏ của Hồng Kha sáng đèn sớm hơn thường lệ, bên ngoài cửa sổ, ánh đèn đường rọi qua lớp kính mờ, loang loáng vàng nhạt trên mặt bàn gỗ cũ. Trong phòng, mọi thứ đã sẵn sàng, laptop mở sẵn, tập hồ sơ xếp ngay ngắn, giấy note đủ màu rải đều như một chiếc bản đồ dẫn đường cho ý tưởng, nhưng khác với mọi hôm, hôm nay Hồng Kha không một mình.

Yến Phi là người đầu tiên ập vào với tiếng gọi lanh lảnh: “Tụi mình đến rồi đây! Có mang đồ tiếp tế nha!”

Sau đó là Linh, tay xách túi bánh vặt lủng lẳng, thở phì phò như vừa chạy marathon, nhưng mắt vẫn ánh lên vẻ háo hức, Yến Phi thấy vậy liền lên tiếng châm chọc: “Trời ơi, dự án khởi nghiệp thôi mà cậu chuẩn bị như đang đi thi luận án tốt nghiệp ấy! Đi thảo luận hay đi ăn đây hả?”

Hồng Kha bật cười khẽ, nụ cười không rõ ràng nhưng thật lòng, căn phòng bỗng ấm hơn không phải vì đèn sáng hơn mọi khi, mà vì có người để san sẻ.

Ba cô gái ngồi quây quanh bàn, tiếng giấy sột soạt xen giữa tiếng gõ bàn phím và tiếng khui bánh snack lách cách, chiếc bảng kế hoạch dán tạm bằng băng keo trên tường đã được chia ra làm ba mục, nội dung, người phụ trách và thời gian, Hồng Kha chuẩn bị trước phần khung, nhưng phần sáng tạo như thường lệ sẽ được giao cho Yến Phi và Linh.

“Mình thấy tụi mình nên mở đầu bằng một câu hỏi tương tác, kiểu như: “Bạn sẽ làm gì để một nhóm làm việc hiệu quả?” Linh đề xuất, tay cầm bút với nét chữ nghiêng nghiêng viết nhanh lên tờ giấy lớn.

“Ừ, vậy Linh sẽ dẫn dắt phần đầu, rồi mình chuyển qua phần trình bày mô hình SMART ha?” Yến Phi vừa ăn vừa nói, miệng đầy khoai tây chiên nhưng vẫn không quên điều phối kế hoạch như một leader thứ thiệt.

“Không phải mô hình SMART là dùng để đặt mục tiêu à?” Kha nhíu mày, chỉnh nhẹ.

“Ờ hén…” Yến Phi gãi đầu cười trừ.

“Thôi kệ, tụi mình dẫn dắt kiểu vòng vo rồi mới tới phần mục tiêu, như vậy nghe mới có chiều sâu!”

Linh phì cười: “Chiều sâu hay là lòng vòng vậy bà nội?”

“Miễn có Kha chống lưng thì tui nói gì cũng thành triết lý hết!” Yến Phi chớp chớp mắt làm bộ ngây thơ.

Hồng Kha chỉ lắc đầu nhưng khoé miệng cong lên, không khí trong phòng nhẹ như gió đầu thu, những tiếng cười, những ánh mắt trao nhau, cũng đủ hiểu rằng họ đang gắn kết theo một cách rất riêng.

Sau hơn một tiếng thảo luận nghiêm túc lẫn đan xen bằng vài lần “ăn đứt mạch” thì dàn ý cho dự án “Kinh doanh nhà hàng Nhật Sakura” đã thành hình. Cả ba phân công rõ ràng, Linh sẽ dẫn dắt phần mở đầu và tóm tắt ý chính giới thiệu sơ qua về dự án Nhà hàng Nhật, Kha trình bày mô hình hoạt động nhóm và ví dụ thực tế, còn Yến Phi với khả năng "làm màu" thiên phú sẽ phụ trách phần hoạt động tương tác để giữ nhiệt cho buổi trình bày. Sau khi chốt xong thì tới phần phân chia nội dung để tìm tài liệu cũng như khảo sát thực tế cho dự án.

Khi mọi thứ đã ổn định, cả ba tựa lưng vào tường, tay vẫn còn cầm nốt bánh quy cuối cùng., ánh đèn hắt nhẹ lên gương mặt mỗi người, lấp lánh như mảnh ghép của những mối quan hệ vừa đủ thân, vừa đủ sâu, để xoa dịu mọi căng thẳng sau một ngày dài.

“Nè, Hồng Kha.” Linh khẽ nói, mắt vẫn nhìn lên trần nhà.

“Cậu có thấy tụi mình ồn hong, tụi mình thấy...hơi ồn.”

“Ồn chút cũng không sao.” Hồng Kha đáp, giọng cô nhỏ nhưng chắc.

“Ờm… Cảm ơn hai cậu.”

Chẳng ai nói gì thêm sau câu nói đó nữa, vì có những điều chỉ cần hiện diện đã là đủ rồi.