Chương 4: Dự Án Khởi Nghiệp (1)

Tiếng chuông báo thức vang lên đều đều lúc 6 giờ sáng, len lỏi qua những lớp chăn ấm áp, kéo Hồng Kha trở lại với thực tại cô hé mắt, chậm rãi ngồi dậy giữa căn phòng nhỏ quen thuộc, ánh sáng nhàn nhạt ngoài khung cửa sổ hắt vào, làm nổi bật từng làn bụi li ti lơ lửng trong không khí, cô ngáp khẽ, ánh nhìn lướt qua mặt bàn học chất đầy sách vở, nơi cuốn slide thuyết trình từ tối qua vẫn còn mở dang dở, một lời nhắc nhở không hề dễ chịu cho buổi học hôm nay.

Cô vươn vai, đôi tay mảnh khảnh giơ cao như muốn xua tan cơn buồn ngủ còn vương vất trong từng thớ cơ, sau vài phút lặng lẽ trong thế giới riêng, Hồng Kha đứng dậy, bắt đầu chuỗi chuẩn bị quen thuộc, đánh răng, rửa mặt, chải tóc rồi thay vào bộ đồng phục giản dị.

Bầu không khí sáng sớm ở giảng đường luôn mang theo chút gì đó vừa tất bật, vừa phấn khởi, những nhóm sinh viên tụm năm tụm ba trước hành lang, tiếng cười nói rộn ràng hòa lẫn âm thanh bước chân dồn dập trên hành lang lát đá lạnh. Hồng Kha lặng lẽ bước vào lớp “Kinh tế vĩ mô” một trong những môn khiến cô vừa kính nể vừa dè chừng bởi sự phức tạp của nó.

Cô chọn chỗ ngồi ở dãy thứ hai cạnh cửa sổ, đó là vị trí cô yêu thích vì nó đủ gần để lắng nghe giảng viên rõ ràng, nhưng cũng đủ khuất để không trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn. Cô lặng lẽ mở vở, rà lại những ghi chú từ buổi trước, ngón tay lật từng trang giấy mỏng như đang vuốt ve một bí mật, và rồi, một giọng nói líu lo quen thuộc vang lên sau lưng như một đợt gió mát rượi ùa vào giữa buổi sớm.

“Hiiii tình iu ơi, chào buổi sáng!”

Hồng Kha quay lại, bắt gặp ngay nụ cười sáng rỡ như nắng ban mai của Yến Phi, người bạn thân từ năm nhất của cô, người luôn sống như thể mỗi ngày là một chuyến phiêu lưu mới, cô có tính cách trái ngược với vẻ điềm đạm của Hồng Kha, Yến Phi lúc nào cũng náo nhiệt và tràn đầy sinh lực.

“Chào cậu.” Hồng Kha mỉm cười nhẹ như một nhịp thở.

“Cậu chuẩn bị bài thuyết trình chưa? Hôm nay nghe bảo giảng viên sẽ gọi ngẫu nhiên đấy!” Yến Phi nói, vừa kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, túi xách nặng trịch va vào chân ghế phát ra tiếng "cộp" quen thuộc.

“Rồi, hy vọng là không bị gọi.” Hồng Kha vẫn không rời mắt khỏi cuốn sổ tay, giọng đều đều.

Yến Phi bật cười, lắc đầu như thể đang chứng kiến một điều kỳ diệu: “Lúc nào cậu cũng bình thản như nước trong giếng cổ ấy, tớ mà được một nửa sự điềm tĩnh của cậu chắc đã thành thiền sư mất rồi!”

Đúng lúc đó, Linh xuất hiện, ngồi xuống phía bên kia Kha, cô nghiêng đầu liếc Yến Phi một cái, gương mặt làm bộ nghiêm trọng như giảng viên tới.

“Cái người này, sáng sớm đã bày trò rồi, không lo học hành gì hết, suốt ngày chỉ biết bày đủ thứ trò nghịch ngợm thôi.”

Yến Phi phồng má phản pháo: “Ơ hay, ai bảo tớ không học? Tớ học theo phong cách vui vẻ, sáng tạo, năng động!” Yến Phi phồng má phản pháo, rồi quay sang Kha nháy mắt.

“Mà nói thật chứ, học hành mà không có chút giải trí thì đầu nổ tung lúc nào không hay đâu!”

Cả hai lại bắt đầu màn đôi co quen thuộc, Linh lườm yêu Yến Phi, miệng lầm bầm nhưng mắt vẫn ánh lên vẻ thân thiết: “Giải trí kiểu cậu là suýt làm cháy phòng lab tuần trước đúng không?”

Yến Phi cười phá lên, chống cằm nhìn Linh đầy thách thức: “Cháy đâu mà cháy, chỉ là... lửa nó hơi to chút xíu thôi! Có ai bị gì đâu nè!”

Lúc này, Hồng Kha bật cười, không giấu nổi sự thích thú, cô đóng cuốn sổ tay lại, nhìn hai người bạn của mình như thể đang xem một vở kịch vui mà cô thuộc từng lời thoại.

“Cả hai bớt bớt lại đi, giảng viên sắp tới rồi kìa.” Cô nhắc khẽ, giọng nhẹ nhàng nhưng đủ khiến Linh và Yến Phi im bặt.

Hai cô bạn quay ra nhìn nhau rồi cùng đồng thanh, giọng trầm trầm chọc ghẹo: “Rồi, chị đại lên tiếng rồi nha!”

Sau đó cả ba cùng cười, bầu không khí trong lớp dần đông hơn, tiếng bước chân dồn dập mỗi lúc một nhiều, sinh viên lục tục kéo vào, một vài người còn ngáp ngắn ngáp dài, một vài thì tranh thủ ôn bài.

Gió sáng sớm lùa vào từ cửa sổ cạnh chỗ Hồng Kha ngồi, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng và cái se lạnh dễ chịu của buổi sớm tinh mơ, cô ngước nhìn lên bảng, hít một hơi sâu, tiết học hôm nay sẽ dài, và chắc chắn không dễ, nhưng giữa sự ồn ào thân thuộc của bạn bè và niềm yêu thích với những con số, cô bỗng thấy lòng mình yên hơn bao giờ hết.

Giảng viên bước vào mang theo laptop và ánh nhìn nghiêm nghị, bài giảng bắt đầu với những khái niệm khô khốc, nào là GDP, lạm phát, chi phí cơ hội,... Một vài bạn đã bắt đầu gục đầu xuống bàn, nhưng Hồng Kha thì vẫn chăm chú ghi chép từng ý, từng dòng, như thể sợ bỏ sót điều gì quan trọng, với cô mỗi giờ học là một bước tiến nhỏ đến giấc mơ trở thành một chuyên gia tài chính thực thụ, dù mới năm hai, cô đã là sinh viên nổi bật của khoa, được thầy cô tín nhiệm, giao cả việc trợ giảng trong các buổi thảo luận nhóm.

Gần cuối tiết, giọng giảng viên vang lên, như đánh thức cả lớp khỏi cơn uể oải: “Sắp tới trường có tổ chức một cuộc thi về khởi nghiệp, mỗi lớp phải có ít nhất một đội tham gia, các bạn ai có hứng thú thì đăng ký với lớp trưởng nhé!, hạn chót đăng ký là cuối tuần này.”

Một giọng nói từ cuối lớp vang lên dõng dạc: “Em đề cử Hồng Kha ạ! Cậu ấy siêu đỉnh luôn!”

Tiếng xì xào hưởng ứng lan ra như sóng vỗ, Kha khẽ nhíu mày định từ chối, nhưng rồi cô bắt gặp ánh mắt khích lệ của giảng viên, một cái gật đầu nhẹ nhưng đầy tin tưởng.

Cô thở ra thật khẽ: “Vâng... Em sẽ thử.”

Tan học, Yến Phi đã níu lấy tay cô giọng ríu rít: “Tớ với Linh sẽ tham gia cùng cậu, đừng lo lắng, tối nay chúng mình qua phòng cậu bàn kế hoạch nha! Nhóm mình phải làm ra trò một chút chứ!”

Hồng Kha lắc đầu cười nhẹ, ánh mắt vẫn ánh lên vẻ dịu dàng pha chút bất lực: “Cậu đúng là không bao giờ cho tớ yên mà.”