Sáng nay, không có tiết học nào nên cô tự cho phép bản thân được lười biếng một chút. Ánh nắng mỏng như tơ lùa qua khe cửa sổ chiếu lên gối, nhưng cô vẫn cuộn tròn trong chăn, tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi của buổi sáng muộn, mãi đến khi kim đồng hồ lặng lẽ trôi qua con số 9, cô mới lười biếng vươn vai, uể oải ngồi dậy.
Sau một hồi lững thững vào nhà vệ sinh, đánh răng rửa mặt với cặp mắt còn lơ mơ ngái ngủ, cô lê bước ra phía bếp, mở cửa tủ lạnh, cô bắt đầu lục lọi với hy vọng tìm được thứ gì đó còn ăn được từ hôm trước, một ít cơm nguội, trứng, và ít rau củ, vậy là đủ để chế biến một bữa trưa đơn giản nhưng đủ no.
Ăn xong, bụng no và đầu óc tỉnh táo hơn, cô nhìn quanh căn phòng trọ nhỏ của mình, đống sách vở bày bừa trên bàn, vài chiếc áo vắt vẹo trên ghế, và bụi bặm đã bắt đầu phủ lớp mỏng lên mặt kệ, mọi thứ đều như đang âm thầm trách móc sự lười biếng của cô, đã ba ngày rồi cô chưa động tay dọn dẹp, thở dài một cái cô xắn tay áo bắt đầu sắp xếp lại mọi thứ từng chút một.
Chiếc đồng hồ treo tường khẽ điểm gần 3 giờ chiều, bên ngoài nắng đã nhạt màu, những tia sáng cuối ngày xuyên qua tán cây, rải xuống con đường nhỏ những vệt sáng đan xen như dải thêu vàng óng, trên lối vào nhà hàng, bóng ai đó đang dần tiến lại.
Hồng Kha bước nhanh đến trước cửa, tay khẽ chỉnh lại quai túi xách đã trượt khỏi vai, cô hít một hơi sâu, lấy lại nhịp thở đều đặn trước khi đẩy cửa bước vào bên trong, sẵn sàng cho một buổi chiều mới bắt đầu.
Quản lý đứng sau quầy thu ngân, đang rà soát lại danh sách đặt bàn cho buổi tối.
“Hôm nay đông khách đấy, em chuẩn bị nhiều đồ một tí nhé!” Chị nói mà không ngẩng lên.
“Vâng, em biết rồi.” Cô trả lời ngắn gọn, nhanh chóng vào khu vực thay đồ.
Chiếc đồng phục sạch sẽ được treo sẵn ở đó, Hồng Kha cởϊ áσ khoác, buộc tạp dề lên gọn gàng rồi bước ra khu phục vụ, bắt đầu kiểm tra lại từng bàn.
Khoảng 3 giờ 15 phút, Ánh Luy bước vào, mang theo một làn gió mát lành của buổi chiều.
“Chào em!” Cô cất tiếng chào, kéo ghế để treo túi.
“Chào chị!” Hồng Kha đáp lại, không ngẩng đầu, tay vẫn chăm chú chỉnh lại khăn trải bàn.
“Em đến sớm thế, hôm nay chị phải vội từ trường chạy qua, suýt nữa thì trễ rồi.” Ánh Luy vừa cười vừa tháo giày.
“Thường thì em đến trước một chút để kiểm tra lại khu vực, đông khách sẽ dễ thiếu sót.” Hồng Kha trả lời, giọng điềm tĩnh.
Ánh Luy gật đầu, không nói gì thêm, cô nhanh chóng thay đồng phục, buộc tạp dề và bước ra cùng Hồng Kha để chuẩn bị cho buổi tối.
Buổi chiều ở nhà hàng không quá đông khách, nhưng lượng đặt bàn cho tối nay báo hiệu rằng cả hai sẽ có một ca làm việc bận rộn, Ánh Luy vẫn còn chưa quen việc, thường xuyên phải hỏi lại những chi tiết nhỏ.
“Em có thể nhắc lại cách ghi order món chính không? Chị vẫn hơi nhầm giữa cột ghi chú và số lượng.” cô hỏi khi đứng cạnh quầy phục vụ.
“Đây, chị xem nhé!” Hồng Kha cầm menu mẫu, chỉ từng mục một cách cẩn thận.
“Phần ghi chú này dành cho yêu cầu đặc biệt, ví dụ không hành hoặc ít muối, còn số lượng thì ghi vào ô này.”
“À, hiểu rồi. Cảm ơn em.”
Hồng Kha chỉ gật đầu, dù cô không thích nói chuyện nhiều nhưng vì nhiệm vụ hướng dẫn, cô cố gắng trả lời mọi thắc mắc của Ánh Luy một cách rõ ràng nhất.
Đến khoảng 7 giờ tối, khách bắt đầu đông lên, những bàn lớn đặt trước dần được lấp đầy, tiếng nói chuyện và cười đùa vang vọng khắp không gian nhà hàng.
Hồng Kha thấy Ánh Luy loay hoay với một khay đồ uống, các ly nước đặt hơi lệch, làm khay mất thăng bằng.
“Chị cẩn thận.” Cô nói, bước đến gần.
“Chị biết rồi, nhưng cái khay này nặng quá.” Ánh Luy thở dài, cố giữ chặt khay.
“Để em giúp.” Hồng Kha nói, nhanh tay đỡ lấy khay và đặt xuống bàn một cách gọn gàng.
“Cảm ơn em, hôm nay chị vụng về quá à.” Ánh Luy khẽ cười, giọng hơi xấu hổ.
“Không sao đâu, từ từ sẽ quen thôi.”
Câu nói của Hồng Kha tuy ngắn gọn nhưng mang chút khích lệ, Ánh Luy nhìn cô, mỉm cười cảm kích.
Khoảng 10 giờ tối, khi khách đã thưa dần, nhà hàng trở nên yên tĩnh hơn, Hồng Kha và Ánh Luy tranh thủ dọn dẹp lại quầy phục vụ, lau bàn và sắp xếp lại thực đơn.
“Bàn số 8 có vẻ khó tính nhỉ?” Ánh Luy khẽ nói khi cả hai đang gấp khăn trải bàn.
“Đó là khách quen, họ thích mọi thứ phải thật hoàn hảo.” Hồng Kha trả lời, giọng bình thản.
“Chị thấy em xử lý tình huống tốt lắm, chị mà gặp những khách kiểu đó chắc sẽ bối rối không biết phải làm thế nào luôn í.” Ánh Luy cười nhẹ.
“Quen rồi thì sẽ dễ hơn, lần đầu em cũng không làm được đâu.”
“Lần đầu à?” Ánh Luy ngạc nhiên.
“Chị cứ nghĩ em chắc làm gì cũng giỏi.”
Hồng Kha thoáng dừng tay, ánh mắt hướng ra cửa sổ, như thể nhớ lại những ngày đầu tiên làm việc ở đây.
“Không có ai làm tốt ngay từ đầu cả.” Cô nói, giọng khẽ trầm xuống.
“Em cũng từng bị khách phàn nàn, bị quản lý nhắc nhở, nhưng em nghĩ, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, mọi thứ sẽ tốt thôi.”
Ánh Luy gật đầu, ánh mắt cô thoáng chút suy tư, cô nhận ra, dù ít nói, Hồng Kha luôn toát ra một sự quyết tâm mạnh mẽ mà không phải ai cũng có được.
Khi công việc dọn dẹp gần xong, Ánh Luy vô tình làm rơi một chiếc khăn xuống đất, cô cúi xuống nhặt lên, nhưng không để ý rằng khay ly nước gần đó đang nghiêng dần.
“Cẩn thận!” Hồng Kha nhanh tay giữ lấy khay, ngăn nó rơi xuống.
“Cảm ơn em, chị hậu đậu quá.” Ánh Luy thở phào, ánh mắt lúng túng.
“Không sao, lần sau chị nhớ để ý hơn là được.” Hồng Kha nói, nhẹ nhàng chỉnh lại khay.
Dù giọng nói không mang ý trách móc, nhưng sự điềm tĩnh và dứt khoát của Hồng Kha khiến Ánh Luy không khỏi ấn tượng.
Đến 11 giờ đêm, nhà hàng đóng cửa, khi cả hai bước ra khỏi cửa chính, không khí đêm đã trở nên mát mẻ, ánh đèn đường vàng nhạt rọi xuống con phố vắng.
“Cảm ơn em hôm nay đã giúp chị nhiều nhé.” Ánh Luy nói, mỉm cười.
“Không có gì, đây là việc em phải làm.” Hồng Kha đáp, vẫn giữ phong thái điềm tĩnh.
“Mai gặp nhé!” Ánh Luy nói, vẫy tay chào trước khi bước đi.
Hồng Kha nhìn theo bóng lưng cô một lát, rồi cũng quay người bước về phòng trọ của mình.
Về đến phòng, Hồng Kha tắm rửa rồi rót một ly nước, ngồi xuống bàn và lật giở cuốn giáo trình kinh tế dở dang. Công việc của ngày hôm nay đã khép lại, nhưng với cô, việc học vẫn là thứ quan trọng nhất.
Ngoài trời, gió thổi nhè nhẹ qua những tán cây, mang theo sự yên bình của một đêm khuya. Với Hồng Kha, ngày hôm nay chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một ngày làm việc bình thường như bao ngày khác, nhưng đâu đó trong lòng cô, có một cảm giác mơ hồ, như thể một điều gì đó mới mẻ đang âm thầm len lỏi vào cuộc sống vốn lặng lẽ của cô.