Chương 18: Tạm biệt

Chu Thương Tự nhanh chóng gửi bức ảnh chụp chung vừa rồi cho từng người trong bàn.

Thẩm Ngâm Hạ lưu ảnh lại, nhìn vào ảnh đại diện của Chu Thương Tự, không kìm được mà lén nhấn vào. Cô vốn định xem thử trang cá nhân của cậu, nhưng lại phát hiện đối phương cũng giống như mình, trang cá nhân của cậu hoàn toàn trống rỗng, chẳng có gì cả.

Gần một tiếng trôi qua, Thẩm Ngâm Hạ vẫn không thể tìm được cơ hội ở riêng với Chu Thương Tự.

Cô đã nghĩ đến việc cứ đưa cho cậu ngay trước mặt mọi người, dù sao mình cũng chỉ là người chạy việc. Nhưng nghĩ đến tin nhắn của Hà Gia Ngôn gửi trên WeChat, cô lại không đành lòng, chỉ có thể tiếp tục chờ đợi.

Mọi người đã gần ăn xong, phần lớn đều đang xem biểu diễn trên sân khấu. Thẩm Ngâm Hạ để ý thấy Chu Thương Tự đứng dậy, dường như định ra ngoài. Cô do dự một lát, cuối cùng vẫn cầm túi xách lên, chuẩn bị đi theo.

Trên sân khấu, một chàng trai đang chơi đàn piano, thu hút ánh nhìn của hầu hết mọi người, không ai để ý hai người họ rời đi.

Thẩm Ngâm Hạ giữ khoảng cách năm, sáu mét phía sau Chu Thương Tự. Sau khi rời khỏi phòng VIP, thấy cậu rẽ trái phía trước, cô vội vàng đuổi theo.

Tầng này của khách sạn với các phòng bao rộng lớn nối liền nhau như mê cung. Lúc vào, cô và Đồng Tử Nghênh đã phải đi theo phục vụ qua rất nhiều ngóc ngách mới đến nơi. Bây giờ, cô có chút lo sợ mình sẽ bị lạc.

Nhưng đúng là sự đời chẳng bao giờ thuận theo ý người, cô vừa đi theo bóng lưng Chu Thương Tự qua vài ngã rẽ, thì bóng dáng phía trước bỗng dưng biến mất.

Trước mặt là ba hướng đi, Thẩm Ngâm Hạ nhất thời hoang mang, không biết cậu rẽ về đâu.

Cô đang định quay lại nhờ phục vụ chỉ đường, thì bên cạnh bất ngờ vang lên giọng nói của Chu Thương Tự: “Đi theo tôi làm gì?”

Thẩm Ngâm Hạ giật mình, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ cậu có mắt sau lưng? Rõ ràng không hề quay đầu, mà vẫn có thể phát hiện ra cô đang đi phía sau.

Cố gắng trấn tĩnh lại, cô tránh đi ánh nhìn dò xét của cậu, khẽ nói: “Tôi có thứ muốn đưa cho cậu.”

Chu Thương Tự lặng lẽ nhìn cô lấy từ trong túi ra một phong bì trắng, bên trên không có lấy một chữ, cũng chẳng có bất kỳ hoa văn trang trí nào.

Thẩm Ngâm Hạ cầm lấy một góc phong bì, đưa về phía Chu Thương Tự. Hai người cách nhau một chút khoảng cách, cô bước lên một bước nhỏ, rồi giải thích: “Là bạn cùng phòng của tôi, Hà Gia Ngôn nhờ tôi đưa cho cậu.”

Lời vừa thốt ra, Thẩm Ngâm Hạ bỗng thấy nhẹ nhõm hơn. Cô ngước mắt lên, chạm phải đôi mắt sâu thẳm như mực của cậu, lần này, cô không còn ý định trốn tránh nữa.

Có bài học từ trước, cô biết có lẽ cậu sẽ không nhận lấy.

Những tình cảm thầm kín chưa từng bị ai phát hiện, qua phong thư này, cô giúp một cô gái khác đang thầm thích cậu gửi đi hai phần tâm ý. Như vậy, mục đích của cô đã hoàn thành.

Khoảng mười mấy giây chờ đợi lời đáp của Chu Thương Tự bỗng dưng kéo dài vô hạn. Hành lang yên ắng đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi, Thẩm Ngâm Hạ nhìn thấy cậu cuối cùng cũng đưa tay ra, nhận lấy bức thư.

Cô đã chuẩn bị tinh thần để bị từ chối, nhưng lại không ngờ cậu lại nhận, khiến cô ngẩn người, không biết phản ứng thế nào.

Chu Thương Tự không nói lời nào, không hỏi Hà Gia Ngôn là ai, cũng không hỏi trong thư có gì, mà ngay trước mặt cô xé bức thư ra.

Thẩm Ngâm Hạ vốn tưởng bên trong sẽ là một bức thư tình, nhưng không ngờ, cậu lại rút ra một tấm ảnh nhỏ bằng lòng bàn tay.

Chính là bức ảnh chụp trộm hồi quân sự mà Hà Gia Ngôn đã nhắc đến.

Ảnh có hơi mờ, nhưng ba năm trước, Chu Thương Tự mang theo vẻ hào hùng, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ. So với bây giờ, cậu lúc đó mang nhiều nét thiếu niên hơn, đường nét gương mặt sắc sảo như tranh vẽ.

Thẩm Ngâm Hạ còn chưa kịp dời mắt khỏi bức ảnh, thì người trước mặt đột nhiên bật cười.

Cậu khẽ gọi tên cô, giọng điệu giống hệt như những lần trước đây: “Thẩm Ngâm Hạ.”

Chu Thương Tự tiến lại gần, dùng hai ngón tay kẹp tấm ảnh, tùy tiện nhét vào túi trang trí trước ngực áo sơ mi của cô.

Giọng nói của cậu mang theo chút trêu chọc, chút bông đùa, còn ẩn chứa cả ý cười: “Tôi còn tưởng cậu cũng thích tôi.”

Đầu óc Thẩm Ngâm Hạ bỗng trở nên trống rỗng. Cô vô thức nghĩ, chẳng lẽ khi nãy lúc nhìn cậu, cô đã không giấu được sự lưu luyến trong mắt mình?

Tình cảm thầm kín bị bóc trần, chẳng còn nơi nào để che giấu, tim cô đập loạn cả lên.

Hoảng loạn, cô không dám nhìn thẳng vào mắt Chu Thương Tự.

Lại một lần nữa, cô trở thành kẻ hèn nhát, không kịp giải thích một lời đã vội vã bỏ chạy.

Cô như một con ruồi mất phương hướng, lao vào một hành lang xa lạ, dựa vào tường thở dốc hồi lâu, cuối cùng cúi người xuống.

Tấm ảnh trong túi trước ngực nhẹ nhàng rơi xuống, lặng lẽ nằm trên thảm trải sàn. Thẩm Ngâm Hạ nhìn chằm chằm vào bức ảnh của Chu Thương Tự thật lâu, ngón tay cứng đờ khẽ động, nhặt nó lên.

Cô đứng một mình rất lâu ở cuối hành lang, cho đến khi điện thoại trong túi vang lên. Đồng Tử Nghênh gọi đến, hỏi cô đi đâu, tiệc đã tàn, mọi người đã chuẩn bị rời đi rồi.

Thẩm Ngâm Hạ siết chặt bức ảnh đã gần như nhăn nhúm trong lòng bàn tay, giọng nói khàn khàn: “Đến ngay đây.”

Dưới sự dẫn đường của phục vụ, cô đến trước cửa nhà hàng. Trời đã khuya, màn đêm buông xuống, mọi người lần lượt gọi xe rời đi.

“Cậu vừa đi đâu thế?” Đồng Tử Nghênh nhìn quanh: “Chu Thương Tự cũng không thấy đâu.”

Giọng Thẩm Ngâm Hạ vẫn còn khàn: “Đi vệ sinh.”

Trong lúc chờ xe, sảnh tầng một vang lên một bài hát chậm rãi, giọng nữ ca sĩ dịu dàng mà đượm buồn, chất chứa sự tiếc nuối vô tận.

[Nếu có thể nhìn ngắm thêm một lần nữa]

[Trái tim mãnh liệt, ánh mắt cuồng nhiệt]

[Nước mắt của người tràn nơi mí mắt]

“Đến rồi, đó là xe của chúng ta.” Đồng Tử Nghênh kéo cô lên xe.

Thẩm Ngâm Hạ như một cái xác không hồn, để mặc Đồng Tử Nghênh kéo đi.

Qua cửa sổ xe mở, cô ngoái đầu nhìn lại đám đông trước cửa, cuối cùng cũng thấy một bóng dáng quen thuộc.

[Khoảnh khắc đó đã in dấu mãi trong lòng ta]

[Quang cảnh hôm qua lại hiện ra]

Xe lăn bánh, giọng ca nữ dần trở nên mờ nhạt.

[Không kịp nói lời cáo biệt]

[Một mình giữ lấy khoảng kí ức trống rỗng]

Thẩm Ngâm Hạ nhìn cậu lần cuối, Chu Thương Tự cúi đầu, đang nghe Ngụy Văn Diệu bên cạnh nói chuyện, nhìn không rõ sắc mặt.

[Mãi mãi rốt cuộc là bao xa?]

[Sâu thẳm trái tim ta, nỗi nhớ day dứt]

Khung cảnh ngoài cửa sổ lùi nhanh về phía sau, cho đến khi biến mất, không còn nhìn thấy nữa.

Thẩm Ngâm Hạ chậm rãi thu hồi ánh mắt, cuộc chia ly đã được định trước cuối cùng cũng đến. Sau hàng trăm ngày thích cậu một cách âm thầm và nhỏ bé, lần đầu tiên, cô cảm nhận được sự bất lực và tiếc nuối khắc cốt ghi tâm đến nhường này.

*Lời bài hát trích từ ca khúc "Tử" (紫), phiên bản của Nhất Khoả Lang Tinh (一颗狼星) càng hợp hơn.