- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Yêu Thầm Thành Thật
- Chương 13: Biến cố
Yêu Thầm Thành Thật
Chương 13: Biến cố
Thẩm Ngâm Hạ luôn cảm thấy gãy xương thật phiền phức, không ngờ trong cái rủi lại có cái may, Chu Thương Tự thế mà đồng ý giúp cô trực nhật.
Hôm sau, nữ sinh ngồi phía sau hỏi chuyện, Thẩm Ngâm Hạ hoàn toàn không nhắc đến chuyện được giúp đỡ.
Cô cảm thấy Chu Thương Tự không hề lạnh lùng khó gần như lời đánh giá của các nữ sinh trong ký túc xá. Từ khi quen biết đến nay, cậu đã giúp cô không ít lần.
Cô cho rằng mình thật may mắn khi có thể nhìn thấy mặt tốt bụng của Chu Thương Tự; nhưng cũng không may mắn, bởi học cùng lớp gần một năm trời, thời gian có thể tiếp xúc với cậu lại ít ỏi đến đáng thương, cũng vì thế mà ấn tượng về cậu càng sâu sắc.
So với gương mặt của cậu, Thẩm Ngâm Hạ lại quen thuộc hơn với bóng lưng và tiếng bước chân của cậu. Dù số lần chạm mặt ít đến mức đếm trên đầu ngón tay, nhưng cô vẫn nhớ rõ từng bộ trang phục mỗi ngày của Chu Thương Tự. Chỉ cần thoáng thấy bóng dáng ấy nơi khóe mắt, cô liền nhận ra đó là cậu.
Cô hiểu rõ hoàn cảnh của mình. Cô không có đường lui, không có lựa chọn, thậm chí ngay cả tư cách để ghen tị khi thấy cậu đứng cạnh nữ sinh khác cũng không có.
Cô càng không dám mong đợi ánh mắt cậu sẽ dừng lại trên người mình dù chỉ trong giây lát.
Học kỳ hai năm lớp 11, sau buổi trực nhật đó, Thẩm Ngâm Hạ không còn cơ hội nói chuyện với cậu lần nào nữa.
Cuối tháng Sáu, kỳ thi cuối kỳ vô cùng quan trọng vì đây là tiêu chí để phân lớp năm 12.
Thẩm Ngâm Hạ biết rằng một khi năm lớp 11 kết thúc, đường chéo tưởng chừng xa vời trong lòng cô sẽ trở thành khoảng cách gần nhất mà cả hai từng có.
*
Kỳ thi cuối kỳ sắp xếp chỗ ngồi ngẫu nhiên, Tịch Lâm lần này lại được phân ngồi ngay trước Thẩm Ngâm Hạ.
Từ đầu học kỳ đến nay, thành tích của Thẩm Ngâm Hạ đã khiến cả lớp nhìn bằng con mắt khác, cô còn trở thành mục tiêu mà mọi người khó có thể với tới.
Dù tay bị treo hơn một tháng, cô vẫn không hề bị ảnh hưởng. Những nỗ lực ngày thường đã có kết quả, kỳ thi khai giảng tháng Hai, cô đã lọt vào top 100 toàn trường.
Sau đó, trong các kỳ thi tháng Ba, thi giữa kỳ và thi tháng Năm, mọi người đều chứng kiến số điểm dưới bức ảnh chụp ở cửa lớp từ chưa đến 500 điểm tăng vọt lên hơn 600 điểm.
Tháng Sáu, lần đầu tiên ảnh của cô xuất hiện trên bức tường vinh danh của tòa nhà lớp 11, chứng minh rằng cô đã lọt vào top 10 toàn khối. Dù chỉ đứng hạng 10, nhưng điều này cũng đủ để khiến người bạn cùng lớp là Tịch Lâm cảm thấy tự hào.
Lớp 13 vốn bị coi là tập hợp những học sinh kém, thế mà lại có một học bá xuất sắc, khiến những kẻ từng khinh thường họ phải mở rộng tầm mắt.
Thẩm Ngâm Hạ trở thành cái tên thường xuyên được nhắc đến trong phòng giáo viên. Lần trước đến nộp đơn cho giáo viên chủ nhiệm, Tịch Lâm nghe thấy thầy Kim còn dự định sau kỳ thi cuối kỳ sẽ để cô chia sẻ kinh nghiệm học tập trong tiết sinh hoạt lớp.
Với những học sinh thiên tài của lớp chọn, trí thông minh là vũ khí lợi hại nhất. Nhưng đối với Thẩm Ngâm Hạ, người đã từng bước trèo lêи đỉиɦ cao bằng chính nỗ lực của mình, kinh nghiệm của cô mới thật sự đáng để học hỏi.
Buổi chiều ngày thi thứ hai, đang phát bài nghe tiếng Anh.
Sau khi băng ghi âm kết thúc, Tịch Lâm chuẩn bị tô đáp án thì thấy thầy Kim xuất hiện trước cửa phòng thi. Gương mặt thầy nghiêm túc hơn hẳn ngày thường, gọi tên Thẩm Ngâm Hạ một tiếng.
Nhiều học sinh phía sau đang buồn ngủ lập tức ngồi thẳng dậy. Tịch Lâm thấy Thẩm Ngâm Hạ đứng lên rời khỏi phòng thi, nửa phút sau cô quay lại, nhưng động tác lại trở nên luống cuống hơn hẳn, thậm chí suýt vấp vào chân bàn.
Tịch Lâm vội đỡ lấy cô, ngẩng đầu lên liền thấy viền mắt cô đỏ hoe, giọng run rẩy nói cảm ơn.
Cô nhanh chóng thu dọn hộp bút, thầy Kim đã nói chuyện xong với giám thị phòng thi, lập tức dẫn cô rời đi.
Vì sự việc bất ngờ này, không ít học sinh bắt đầu xì xào bàn tán. Giám thị bước lên bục giảng, ra hiệu mọi người giữ trật tự: “Tiếp tục làm bài, không được bàn tán.”
Bài thi và phiếu trả lời của Thẩm Ngâm Hạ bị thu lại đặt trên bục giảng. Tịch Lâm nhìn bóng lưng vội vã của cô, đoán rằng chắc hẳn đã có chuyện gì xảy ra.
Sau kỳ thi cuối kỳ, học sinh sắp lên lớp 12 không được nghỉ ngay mà phải học bổ túc thêm một tuần rồi mới được nghỉ. Cứ tưởng Thẩm Ngâm Hạ chỉ vắng mặt một buổi thi, không ngờ suốt một tuần sau đó cô không hề đến lớp.
Khi bảng điểm kỳ thi cuối kỳ được phát cho từng học sinh trong lớp, Tịch Lâm nhìn thấy điểm tiếng Anh của Thẩm Ngâm Hạ là 0, nhưng cô vẫn đứng nhất lớp, thậm chí còn cao hơn cậu gần 20 điểm. Quả nhiên là kẻ mạnh.
Sau một tuần bổ túc, trước khi nghỉ hè, thầy Kim trả lại điện thoại cho tất cả học sinh. Tịch Lâm lập tức tạo một nhóm lớp, nói với mọi người: “Sắp lên lớp 12 rồi, học sinh nghệ thuật và thể thao sẽ phải tách lớp, lớp 13 sẽ được sắp xếp lại, nên chúng ta hãy tìm một dịp để tụ tập đi.”
Nhân lúc mọi người đang thêm bạn vào nhóm, Tịch Lâm quay sang hỏi mọi người trong phòng học: “Có ai có phương thức liên lạc của Thẩm Ngâm Hạ không?”
Nghe vậy, Đồng Tử Nghênh lập tức lên tiếng: “Tớ có, nhưng mấy ngày nay nhắn tin cho cậu ấy không thấy cậu ấy trả lời. Cậu ấy xin nghỉ cả tuần rồi, lớp trưởng có biết chuyện gì không?”
Tịch Lâm lắc đầu, tỏ vẻ khó xử: “Tớ cũng không rõ lắm.”
Cả lớp học chung một năm, người thân thiết với Thẩm Ngâm Hạ nhất chỉ có Đồng Tử Nghênh, nếu ngay cả cô cũng không liên lạc được, thì những người khác lại càng không thể.
Đồng Tử Nghênh thêm Thẩm Ngâm Hạ vào nhóm chat, lúc này Diệp Dương Thư ở hàng ghế sau bỗng hét lên: “Các cậu đừng thêm anh Tự vào! Muốn thêm thì thêm tôi đây này!”
Một nữ sinh cười đáp: “Thêm cậu làm gì? Chẳng phải cậu có bạn gái rồi à? Đừng mơ mộng nữa.”
Đồng Tử Nghênh bấm vào avatar của Chu Thương Tự, phát hiện cậu đã tắt tính năng kết bạn qua nhóm chat.
Cô mở khung chat với Thẩm Ngâm Hạ. Đêm kết thúc kỳ thi cuối kỳ, cô ấy không quay lại ký túc xá, Đồng Tử Nghênh cứ tưởng cô về nhà ở, nhưng sau đó cô hoàn toàn biến mất. Giáo viên cũng biết chuyện nhưng không ai nhắc đến, khiến cô cảm thấy lo lắng.
Thẩm Ngâm Hạ học hành chăm chỉ thế nào, người khác có thể không biết, nhưng là bạn cùng bàn, cô biết rất rõ. Đi sớm về muộn, dù cho giải lao mười phút, người khác đều đang ngủ hoặc tám chuyện, cô ấy cũng tranh thủ học từ vựng.
Trong mắt Đồng Tử Nghênh, Thẩm Ngâm Hạ giống như một cỗ máy không biết mệt mỏi, có một tính cách điềm tĩnh như AI, không bộc lộ cảm xúc, cùng với một ý chí kiên cường vượt xa người thường.
Khi họ bận rộn yêu sớm, đu idol, tám chuyện phiếm, thì Thẩm Ngâm Hạ cắm đầu vào sách vở. Khi họ thức đêm rồi đến lớp ngủ gật, cô ấy vẫn nghiêm túc nghe giảng.
Đồng Tử Nghênh cảm thấy vị trí trên bảng vinh danh là điều mà Thẩm Ngâm Hạ xứng đáng có được. Chỉ tiếc rằng kỳ thi cuối kỳ cô lại bỏ lỡ bài thi tiếng Anh, khiến xếp hạng rớt xuống vị trí thứ một trăm.
Có thể khiến Thẩm Ngâm Hạ nghỉ học lâu như vậy, chắc hẳn hoặc là cô ấy chuyển trường, hoặc đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng. Đồng Tử Nghênh không biết địa chỉ nhà của cô ấy, cũng không liên lạc được qua WeChat, nên cuối cùng chỉ còn cách tìm đến giáo viên chủ nhiệm.
Thầy Kim vẫn chưa rời khỏi văn phòng, Đồng Tử Nghênh lập tức bước tới hỏi: “Thầy ơi, thầy biết nhà bạn Thẩm Ngâm Hạ ở đâu không ạ?”
Thầy Kim thở dài nói: “Nói thật, thầy cũng không biết. Địa chỉ nhà đăng ký hồi đầu năm đã thay đổi, có lẽ em ấy đã về quê rồi.”
Đồng Tử Nghênh vội hỏi tiếp: “Về quê làm gì ạ? Cậu ấy định chuyển trường sao thầy?”
Thầy Kim lắc đầu, giọng nói đầy tiếc nuối: “Mẹ em ấy qua đời rồi.”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Yêu Thầm Thành Thật
- Chương 13: Biến cố