Sau khi cô gái rời đi, Đồng Tử Nghênh lén đặt điện thoại dưới bàn, bí mật cho Thẩm Ngâm Hạ xem video.
Mặc dù đoạn quay có hơi rung lắc, nhưng nam nữ MC trên sân khấu đứng cạnh nhau vô cùng bắt mắt. Đây không phải lần đầu tiên Thẩm Ngâm Hạ thấy Chu Thương Tự mặc vest, bộ dáng nghiêm túc của cậu che lấp đi sự lơ đễnh thường ngày, trông thực sự như một công tử kiêu kỳ, cao cao tại thượng, từng cử chỉ đều toát lên phong thái nhã nhặn.
Mà cô gái đứng bên cạnh cậu trông rất quen. Thẩm Ngâm Hạ nhận ra đó là bạn cùng bàn của mình hồi lớp 10, Tô Sa.
Cô gái mặc một chiếc váy dài màu hồng, trông vô cùng thanh lịch, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt. Thẩm Ngâm Hạ chỉ liếc nhìn một cái rồi nhanh chóng rời mắt.
"Nhà Tô Sa cũng khá giàu." Đồng Tử Nghênh biết Thẩm Ngâm Hạ không có ý gì với Chu Thương Tự, cảm thấy đánh giá của cô sẽ khách quan hơn, bèn hỏi: "Cậu thấy hai người họ có hợp không?"
Thẩm Ngâm Hạ cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt hơi mờ của Chu Thương Tự trong video. Một lúc lâu sau, cô mới khàn giọng nói: "Khá hợp."
Bất kể là lần gặp trong tiệm bánh ngọt trước đây, hay tối hôm kia khi họ đứng cạnh nhau.
*
Đúng như Đồng Tử Nghênh nói, chỉ trong một tiết tự học buổi tối, số thư tình được gửi đến chỗ Thẩm Ngâm Hạ đã lên đến năm lá.
Có những cô gái táo bạo thậm chí còn hỏi xin cách liên lạc của Chu Thương Tự. Vừa cảm thấy phiền phức, Thẩm Ngâm Hạ vừa khâm phục sự thẳng thắn và dũng khí của họ.
Đồng Tử Nghênh nhìn bàn học của cô đầy ắp thư và quà tặng, hỏi: "Cậu định làm gì với chúng?"
Thẩm Ngâm Hạ bắt đầu cảm thấy vị trí ngồi của mình quá thuận lợi cũng không hẳn là điều tốt, cô hỏi: "Có nên đưa cho Chu Thương Tự không?"
"Đưa cũng được." Đồng Tử Nghênh khuyên nhủ: "Nhưng cậu ta sẽ không nhận đâu, có khi còn trách cậu nhiều chuyện ấy."
Thẩm Ngâm Hạ có chút khó xử. Những cô gái đó vừa rồi trên mặt đều lộ rõ vẻ vui sướиɠ, có lẽ vì đồng cảm, hoặc là lòng tràn đầy hy vọng. Cô không nỡ từ chối họ.
Đồng Tử Nghênh đoán: "Họ chắc chắn đã tìm hiểu trước rồi. Các bạn nữ khác trong lớp mình sẽ không để ý đến họ, nên họ mới nhắm vào cậu."
Nghe vậy, Thẩm Ngâm Hạ mới cứng rắn hơn một chút. Đến tiết tự học thứ hai, khi có người đến nhờ cô giúp, Thẩm Ngâm Hạ đều từ chối.
Nhưng năm bức thư đã nhận, cô cũng không dám đưa trực tiếp cho Chu Thương Tự, đành chờ đến khi tan học, mọi người rời đi hết, cô mới lén lút đặt thư lên bàn cậu.
Cứ nghĩ như vậy là xong chuyện, ai ngờ sáng hôm sau, Chu Thương Tự vừa hỏi liền biết được người nhận thư là cô.
Thẩm Ngâm Hạ bị bạn nữ ngồi sau bán đứng. Cô trơ mắt nhìn Chu Thương Tự băng qua cả lớp học đi về phía mình, tim đập thình thịch.
Trên mặt Chu Thương Tự không lộ ra chút cảm xúc nào, cậu đặt xấp thư lên sách toán của Thẩm Ngâm Hạ, giọng điệu không lớn không nhỏ, nhưng đầy chất vấn: "Thẩm Ngâm Hạ, cậu tốt bụng vậy sao?"
Đồng Tử Nghênh cũng không ngờ lại thật sự khiến Chu Thương Tự chú ý tới, vội vàng lên tiếng giúp cô: "Những cô gái đó thấy cô ấy ngồi gần cửa, nên tiện tay đặt lên bàn cô ấy thôi. Cô ấy không nhận cũng không được."
Chu Thương Tự lại làm như không nghe thấy, ánh mắt cậu chăm chú khóa chặt trên người Thẩm Ngâm Hạ. Ánh mắt sắc bén, đầy tính xâm lược khiến cô theo bản năng muốn né tránh.
Cô đã rất lâu rồi không nói chuyện với cậu. Quãng thời gian tiếp xúc ít ỏi chẳng giúp cô học được cách giả vờ bình tĩnh trước mặt Chu Thương Tự, thậm chí đến cả nhìn cậu cũng khiến cô hoảng sợ.
Nhưng người trước mặt lại hoàn toàn không cho cô cơ hội trốn tránh.
"Vậy giờ làm sao đây?" Giọng điệu của Chu Thương Tự không hề có ý dò hỏi, mà là mệnh lệnh: "Cậu giúp tôi xử lý ư?."
Thẩm Ngâm Hạ nào dám tự ý xử lý thư tình của người khác, cô ngẩng đầu lên, cố gắng làm giọng nói bình tĩnh: "Là đưa cho cậu."
Chu Thương Tự nhìn cô, đáp lại một cách vô lý: "Tôi không cần."
Thẩm Ngâm Hạ không biết làm thế nào, bị ánh mắt của cậu nhìn đến mức bối rối, hai tai cũng nóng lên. Đồng Tử Nghênh thấy vậy, chủ động cầm lấy những bức thư, hỏi Chu Thương Tự: "Vậy tôi vứt đi nhé?"
Chu Thương Tự gật đầu, Đồng Tử Nghênh mới đứng dậy đi về phía thùng rác sau lớp học.
"Thẩm Ngâm Hạ." Chu Thương Tự lại gọi tên cô, lần này lại là một chuyện chẳng liên quan: "Sách của tôi đâu?"
Nghe vậy, cô giật mình ngồi thẳng dậy, ánh mắt rơi vào cuốn sách ngữ văn đặc biệt trên kệ sách. Nghĩ đến trang bìa đã bị xé đi, mặt cô lại nóng bừng, giọng nói nhỏ dần: "Tôi, tôi ghi chú rồi."
Nói xong, đối phương vẫn không lên tiếng. Thẩm Ngâm Hạ dè dặt ngẩng đầu nhìn cậu, thấy Chu Thương Tự bình thản dựa vào khung cửa, như đang chờ cô trả sách.
Cô không muốn trả lại. Không chỉ vì đã ghi đầy ghi chú, mà còn sợ những suy nghĩ vụn vặt của mình bị cậu phát hiện.
Lần đầu tiên cô mạnh dạn như vậy, thương lượng với cậu: "Tôi tặng cậu quyển của tôi."
Chu Thương Tự dường như tâm trạng khá tốt, nhướng mày, cố ý trêu cô: "Tôi chỉ muốn lấy quyển của mình thôi."
Thẩm Ngâm Hạ nghẹn lời, vội vàng nói: "Trước đây cậu cũng không đòi lại mà."
Thẩm Ngâm Hạ cố chấp như vậy, không biết cậu có nhận ra điều gì không. Giây tiếp theo, cô nghe thấy cậu khẽ cười, hỏi không mấy để tâm: "Cậu căng thẳng cái gì?"
Thẩm Ngâm Hạ im bặt, nhưng cô biết bản thân không thể lơ là trong chuyện này. Nếu trả sách lại, có khi cô cũng sẽ trở thành những bức thư bị ném vào thùng rác kia, kết thúc trong sự bẽ bàng.
Cô cúi đầu, giọng nói nhỏ hơn: "Không… không có."
Thẩm Ngâm Hạ đợi rất lâu, thấy đối phương mãi không nói gì, nghi hoặc ngẩng đầu, phát hiện Chu Thương Tự đã rời đi từ lúc nào.
Sau khi Tống Tử Nghênh ném xong thư tình trở về, liền đυ.ng phải ánh mắt của Chu Thương Tự, dường như trên mặt cậu còn mang theo ý cười. Cô quay về chỗ ngồi, tò mò hỏi Thẩm Ngâm Hạ: "Cậu đã nói gì với Chu Thương Tự vậy? Sao trông cậu ta có vẻ vui thế?"
Thẩm Ngâm Hạ vẫn còn lo lắng không biết đối phương có quay lại hay không, nghe vậy liền vô thức quay đầu nhìn về phía cậu.
Chu Thương Tự đã quay lại chỗ của mình, khoảng cách có hơi xa, cô không nhìn rõ biểu cảm của cậu.
"Không nói gì cả." Cô thở phào nhẹ nhõm trong lòng, không biết nên thấy may mắn hay tiếc nuối.
Cũng may mấy ngày nay, thầy Kim đã bắt đầu tổng ôn tập cho cuốn sách này, chỉ vài ngày nữa là không cần dùng đến, Chu Thương Tự chắc sẽ không tìm cô để đòi sách lần nữa.
Trong lòng vừa buông được một tảng đá, cô lại không khỏi tiếc nuối, cảm thấy mình đã bỏ lỡ cơ hội trò chuyện với cậu.