Anh chỉ khoanh tay nhìn, không có ý định giúp, lúc này cô mới đưa tay ra: “Mau kéo tôi dậy! Không thì cái đầu tôi thành đồ ăn vặt mất!”
Anh kéo cô lên rồi lập tức buông tay.
Phương Hảo Hảo hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh lại.
Cô nheo mắt nhìn anh, ngay sau đó khẽ “chậc” một tiếng, lắc đầu.
Không thể, tuyệt đối không thể!
Mấy lời mình vừa nói không thể tính là tâm sự với anh, vì anh nghe không hiểu. Cô chỉ coi anh như nơi xả hết nỗi lòng, một yhinhs giả lặng im mà thôi.
“Tôi nói thật, tôi vốn không phải người thích than vãn. Chỉ là gần đây chuyện xảy ra quá nhiều, tôi cũng là con người, cũng cần một chỗ để trút cảm xúc, đúng không?” Giọng cô pha lẫn chút bất đắc dĩ cùng tự giễu, vừa như giải thích với anh, vừa như thuyết phục chính mình.
“Hơn nữa tôi cũng không định kể cho anh, ban đầu tôi chỉ muốn nói với hồ Sayram thôi, là anh tự dưng xuất hiện...” Nói đến đây, cô khẽ dừng lại, thở dài.
“Haizz, nói với anh nhiều thế để làm gì? Dù sao anh cũng nghe không hiểu.”
Vẻ mặt người đàn ông khẽ động, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng đúng lúc này điện thoại trong túi vang lên, anh cau mày xoay lưng lại nghe máy.
Nhân cơ hội này, Tiểu Hắc len lén tiến lại gần bên cạnh Phương Hảo Hảo, phun ra hơi thở nóng hổi, còn nhẹ nhàng cọ cọ cái đầu vào cô, như thể biết cô vừa bị ngã đau đang muốn cùng cô giảng hòa.
Phương Hảo Hảo bật cười, đưa tay xoa xoa đầu nó, dịu giọng nói nhỏ: “Được rồi, được rồi, vẫn là bạn tốt của nhau mà!”
Điện thoại liên tục vang lên tin nhắn thoại, đều là từ Triệu Chanh gửi đến.
[Chị Hảo Hảo, em có mua cho chị một phần bún xào với đùi gà kho đấy.]
[Chị đang ở đâu thế?]
[Mau về ăn cơm thôi.]
Cô thoáng nhìn sang người đàn ông kia. Cuộc gọi của anh kéo dài khá lâu, trong lúc mơ hồ cô thậm chí có ảo giác rằng mình nghe hiểu được đôi câu, nhưng giọng của Triệu Chanh cứ liên tục vang lên, cho nên nghe cũng không rõ ràng.
Phương Hảo Hảo gửi lại cho Triệu Chanh một chiếc sticker, rồi vẫy tay về phía anh: “Tôi đi trước đây, mai gặp nhé.”
Người đàn ông đang cau mày vì cuộc gọi rắc rối bên kia, nghe thấy giọng cô liền hơi nghiêng người, chỉ kịp nhìn thấy cô vẫy tay rồi quay lưng rời đi.
Những ngày sau đó, Phương Hảo Hảo vẫn đến bờ hồ theo thời gian đã hẹn, nhưng không còn thấy bóng dáng của Tiểu Hắc và Đại Bạch nữa.
Cô cúi xuống nhặt viên đá ném ra mặt hồ, lẩm bẩm: “Dạy có một nửa rồi biến mất! Tôi còn chưa học xong mà!”
Viên đá lướt qua mặt nước, tạo thành những gợn sóng lăn tăn.
Cô vô thức dùng mũi giày khẽ đào trong nền đất, dưới lớp tuyết là rễ cỏ khô vàng úa, trông chẳng ngon miệng gì. Chắc là chúng chạy sang triền núi khác tìm cỏ ăn rồi?
Rõ ràng đã hứa sẽ dạy cô, hừ! Thôi, cũng may cô đã học được đôi chút, đợi chuyển sang cảnh quay ở mục trường thì lại tìm người khác dạy tiếp vậy.
Trước khi sang mục trường, Phương Hảo Hảo chỉ có hai phân cảnh, đều là làm nền cho nam nữ chính. Thế nên cô tính toán tranh thủ lúc nghỉ để bắt chuyện với hai người họ, vừa để bàn thêm kịch bản cho những cảnh đối diễn về sau, vừa để kéo gần quan hệ.
Nữ chính Thẩm Ái Ngọc tuổi tác cũng ngang với cô, vào vai một sinh viên đại học đi tình nguyện dạy học. Trong kịch bản, Thẩm Ái Ngọc và Phương Hảo Hảo vừa là đồng nghiệp vừa có quan hệ thầy trò.
Nam chính Kháp Lạp thản, khoảng đầu ba mươi, là người Tân Cương nhưng lớn lên ở Bắc Kinh.
Cảnh quay hôm nay là nhóm thầy cô trong trường cùng ra bờ hồ Sayram ngắm tuyết, nam nữ chính nảy sinh tình cảm.
Phương Hảo Hảo chỉ có một câu thoại, còn lại đều là làm nền.
Kháp Lạp Thản đứng trước máy quay, hào hứng giới thiệu cảnh sắc hồ Sayram: “Bây giờ chúng ta đang ở phía nam hồ Sayram, đi về phía tây một chút sẽ tới Khắc Lặc Dũng Châu, là nơi đàn thiên nga tụ tập.”
Thẩm Ái Ngọc đón lời: “Mùa này vẫn còn thiên nga sao?”
Câu này Phương Hảo Hảo biết! Cô từng xem trong phim tài liệu, thế nên liền nhẹ nhàng nói: “Phía tây hồ Sayram có vùng đầm lầy và suối nước nóng, khí hậu ôn hòa, nên thiên nga có thể trú đông ở đây.”
Lữ Mai đang dặm lại lớp trang điểm, nghe nhắc tới thiên nga thì cũng phấn khởi: “Có thiên nga à? Vậy nhất định phải đi xem một lần rồi!”
Kháp Lạp Thản vốn đã có ý này, thấy Lữ Mai mở miệng thì vừa lúc mượn cơ hội này chiêu đãi mọi người: “Được thôi, tùy thời gian của mọi người, tôi sẽ làm hướng dẫn viên.”
Đi chơi chung chính là cơ hội tốt để kéo gần quan hệ, Phương Hảo Hảo gật đầu hưởng ứng: “Hay đó, tôi tới đây lâu như vậy mà chưa được đi đâu chơi cả.”
...
Cô vừa dứt lời, không khí vốn đang thoải mái bỗng dưng trở nên lặng ngắt.
Không ai nói tiếp.
...
Như cũ vẫn không ai nói tiếp.
Một lúc sau, Kháp Lạp Thản mới cười gượng: “Không vội, không vội, chờ xem mọi người sắp xếp thời gian thế nào đã.”
Phương Hảo Hảo mím môi, đưa ánh mắt xa xăm nhìn mặt hồ Sayram. Trong lòng cô hiểu rõ, mọi người đều nghĩ danh tiếng của cô đã sụp đổ không thể vực dậy, cho nên không muốn dính dáng thêm.
Cô hít một hơi thật sâu, khẽ tự nhủ: Không sao, cứ từ từ thôi, thời gian sẽ chứng minh tất cả.
Ngay sau bữa trưa, Triệu Chanh hốt hoảng chạy đến tìm cô, giọng hơi run: “Chị Hảo Hảo, anh Đạt tới rồi.”
Nghe thấy cái tên này, Phương Hảo Hảo hơi ngẩn người.
Từ Đạt là người quản lý thứ hai của cô, cũng là cây đại thụ trong công ty giải trí Chúng Duyệt, nổi tiếng kinh nghiệm phong phú, thủ đoạn lão luyện. Hai người hợp tác sau này, không chỉ chung chí hướng mà còn phối hợp rất ăn ý, con đường sự nghiệp cũng thuận buồm xuôi gió, dần dà trở thành cộng sự thân thiết, thậm chí còn giống những chiến hữu.
Năm ngoái vào dịp Trung thu, cô tham dự buổi tiệc trang sức của Nhã Nghệ với tư cách đại sứ thương hiệu, tại đó cô quen biết một công tử nhà đầu tư.
Không lâu sau, đối phương nhanh chóng liên hệ với cấp cao của Chúng Duyệt công khai bày tỏ sự “yêu thích” với cô.
Đó là một buổi gặp mặt chẳng mấy dễ chịu. Đối phương nói thẳng, chỉ cần cô chịu làʍ t̠ìиɦ nhân của anh ta, thì tiền bạc và danh tiếng đều sẽ có đủ.
Phương Hảo Hảo vốn là người có lòng tự trọng và kiêu ngạo, tuyệt đối không chấp nhận leo lên bằng quy tắc ngầm. Vì vậy, cô đã từ chối thẳng thừng yêu cầu vô lý ấy.