Anh vốn định dạy theo trình tự bài bản, nhưng Phương Hảo Hảo lại nôn nóng muốn học nhanh, mới học được ba ngày, cô đã cưỡi Tiểu Hắc chạy, tất nhiên chỉ là kiểu chạy chậm chưa đến ba cây số mỗi giờ, lại còn nhấp nhô khập khiểng.
Chạy được một lát, cô bắt đầu không thỏa mãn với việc chỉ vòng vòng tại chỗ, muốn men theo bờ hồ để kiểm chứng thành quả học tập.
Anh chống nạnh suy nghĩ một lúc, sau đó dắt dây cương của cô qua định mang theo cô đi.
Phương Hảo Hảo lập tức kháng nghị: “Ê, anh đừng dắt nha, tôi muốn tự cưỡi.”
Anh nhướng mày, nhưng không buông tay.
Cô lại ra hiệu: “Anh... đi trước... tôi... theo sau.” Cuối cùng còn bổ sung: “Chạy chậm thôi, chậm thôi, rất an toàn.”
Đợi cô nói xong anh mới lặng lẽ thả dây cương ra.
Phương Hảo Hảo cưỡi Tiểu Hắc theo sau anh và Đại Bạch, thong thả men theo bờ hồ.
Những bước đi vững vàng của Tiểu Hắc khiến cô nghĩ mình có năng khiếu cưỡi ngựa, tâm trí nhanh chóng bay đến ngọn núi tuyết bên kia hồ, đỉnh núi bạc trắng lấp lánh trong nắng tương phản với mặt hồ xanh biếc.
Trong lòng cô có chút đắc ý, khóe môi khẽ nhếch lên, những ngày vất vả dậy sớm tập luyện rốt cuộc cũng có thành quả.
Phương Hảo Hảo đắm chìm trong suy nghĩ của mình, cô hoàn toàn không nhận ra đoạn đường phía trước có hố tuyết.
Tiểu Hắc theo bản năng tung chân sau, uyển chuyển nhẹ nhàng nhảy qua hố tuyết.
Nhưng cú bật hơi mạnh, khi tiếp đất thì trọng tâm lệch, thân ngựa nghiêng sang một bên, cô không kịp phản ứng, chân đạp vào bàn đạp bị bật mạnh, cả người chúi về phía trước, đầu gối va vào bụng ngựa.
Chỉ nghe thấy một tiếng hí đau đớn xé toạc không khí, Tiểu Hắc đột nhiên giơ hai vó trước, cả thân thể giãy giụa dữ dội.
“Á~~~~~!” Phương Hảo Hảo hét toáng lên, hoàn toàn không ý thức được chính mình đã làm Tiểu Hắc đau.
Trong cơn hoảng loạn, cô chỉ thấy cơ thể mất trọng tâm dường như sắp ngã khỏi lưng ngựa. Bản năng khiến cô giật chặt dây cương, hai chân cũng vô thức kẹp chặt vào bụng ngựa, ý đồ ổn định chính mình.
Nhưng chính động tác đó lại khiến Tiểu Hắc càng thêm đau đớn, nó không ngừng hí vang, dựng vó, vặn vẹo thân mình, như muốn thoát khỏi sự trói buộc của Phương Hảo Hảo.
Phương Hảo Hảo bị xóc nảy đến nghiêng đông ngả tây, tay nắm dây cương càng lúc càng siết chặt. Cô hoảng loạn, vừa sợ vừa luống cuống, hoàn toàn không biết nên làm gì.
Cô trơ mắt nhìn người đàn ông lao về phía mình, còn chưa kịp đợi anh đến cứu thì cả người đã nặng nề ngã xuống nền tuyết.
Trong tầm mắt mơ hồ, bóng dáng Tiểu Hắc vẫn đang hoảng loạn, Phương Hảo Hảo sợ nó sẽ giẫm lên mình nên chỉ có thể co người lại, hai tay ôm chặt lấy đầu. Tim đập thình thịch, hơi thở gấp gáp, trời đất quay cuồng như muốn nuốt chửng cô.
“********xxxxxxxxxx.” Một giọng nam trầm thấp vang lên.
Phương Hảo Hảo khẽ dịch cánh tay che mặt ra, thấy người đàn ông đã kịp kéo chặt dây cương, ôm lấy đầu ngựa, bàn tay lớn không ngừng vuốt ve cổ nó để trấn an.
Cô nằm ngửa trên nền tuyết, thử động đậy chân, vẫn cử động được, sau đó duỗi tay ra, cũng không sao, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, may quá, không ảnh hưởng đến công việc!
Sau khi anh trấn an Tiểu Hắc xong thì bước nhanh lại gần, trong giọng nói mang theo sự quan tâm: “****.”
Cô ngước mắt nhìn lên, trong đôi con ngươi sâu thẳm ấy, cô thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình, mái tóc rối bời, ánh mắt bàng hoàng, gương mặt cứng đờ. Cô bặm môi, giọng nói mang theo chút ấm ức: “Tiểu Hắc bắt nạt tôi...”
Anh khẽ thở dài, thấp giọng nói điều gì đó, cô nghe không hiểu.
Phương Hảo Hảo tự giễu cười: “Người bắt đầu xui xẻo, uống nước cũng có thể mắc nghẹn.”
Anh thấy khóe mắt cô lặng lẽ rơi lệ, từng giọt trong suốt lăn xuống nhưng nét mặt lại rất bình tĩnh, như thể nước mắt ấy chẳng hề liên quan đến cô.
Con người vốn kỳ lạ, cơ thể đã kiệt sức nhưng chỉ cần tinh thần còn chống đỡ thì vẫn cố gắng bước tiếp. Còn cô vốn dựa vào sự không cam lòng mà gắng gượng. Bây giờ bị ngã mạnh một cú, dường như cái khí lực ấy cũng tan biến hết.
Nằm trên nền tuyết lạnh, Phương Hảo Hảo bỗng nghĩ: Ngã ở đâu thì cứ nằm ở đó thôi, cô cảm thấy có chút mệt mỏi, cứ nằm thế này dường như cũng không tệ.
Trước mắt là núi tuyết sừng sững, dưới lưng là nền tuyết mềm mại, bên cạnh còn có một người đàn ông tuấn tú.
Khi anh đưa tay định kéo cô dậy, Phương Hảo Hảo lắc đầu: “Tôi muốn nằm một lúc, một lần nữa đứng dậy... Thật sự quá mệt mỏi.”
Anh khựng lại, rồi rút tay về. Hai người cứ thế nhìn nhau.
Ánh mắt cô khẽ lay động, thì thầm như tự nói với bản thân: “Tôi chỉ muốn làm một diễn viên, nghiêm túc đóng phim, nhưng lại vướng vào mấy chuyện rắc rối vô nghĩa, bị ném đến cái nơi hoang vu chim cũng chẳng buồn ghé này...” Giọng cô thấp thấp, như là đang lầm bầm lầu bầu, lại như là đang nói với anh.
Màn đêm hoàn toàn xuống, nhiệt độ tụt dốc, cái lạnh như một tầng sa phủ xuống, len lỏi vào trong quần áo của cô khiến cô nhịn không được rùng mình một cái: “Lạnh muốn chết. Cơm cũng chẳng ngon. Người trong đoàn thì ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt khác thường, chẳng ai dám nói chuyện nhiều, như thể dính vào tôi sẽ xui xẻo vậy.”
Cô rụt vai lại, hơi thở hóa thành làn khói trắng trong không khí: “Bộ phận hậu cần còn cố tình làm khó, ngay cả học cưỡi ngựa cũng bị cản trở. Nếu không học được thì phải dùng diễn viên đóng thế. Nhưng dùng thế thân thì thể nào cũng bị bôi xấu là không chuyên nghiệp, chảnh chọe...”
“Đúng là đáng ghét!”
Khi đã trút hết nỗi uất ức trong lòng, Phương Hảo Hảo mới đột nhiên nhận ra, mình đã cô đơn đến mức này sao? Thế nhưng đối với một người xa lạ nói nhiều như vậy.
Thấy cô dường như đã nói xong, anh lại chìa tay ra muốn kéo cô lên.
Trong lòng Phương Hảo Hảo chợt dâng lên cảm xúc phức tạp, vừa nhẹ nhõm vừa xấu hổ. Cô cúi mặt, lí nhí: “Không muốn dậy.”
Anh bất đắc dĩ, chống hông đứng thẳng dậy. Một lát sau, từ túi áo lấy ra một quả táo, lau sạch bằng khăn tay rồi đưa cho cô.
Phương Hảo Hảo tròn mắt nhìn, khẽ lẩm bẩm: “Anh tưởng tôi là Đại Bạch à?”
Lời còn chưa dứt Đại Bạch đã sải chân đến gần, cúi đầu cọ cọ vào người cô. Sau đó ba lần liên tiếp, nó cướp luôn quả táo trong tay anh, rồi thản nhiên ăn ngon lành.
Nó cắn trước một miếng, còn lại hơn phân nửa thì thả ngay bên đầu Phương Hảo Hảo. Phương Hảo Hảo nghe tiếng Đại Bạch nhai răng rắc mà rùng mình, vội vàng nhúc nhích xoay người, sợ nó nhầm đầu mình là quả táo mà cắn mất.
“Anh quản nó đi chứ!”