Đại Bạch ăn táo rất ngon lành, tiếng răng va nhau giòn rã.
Phương Hảo Hảo cúi đầu, tò mò quan sát dáng vẻ Đại Bạch ăn táo. Thì ra ngựa ăn táo cũng giống con người, cắn một miếng, nhai một miếng, rồi mới nuốt.
Nước táo theo khóe miệng chảy xuống lòng bàn tay cô. Ăn xong, Đại Bạch còn đưa lưỡi liếʍ lòng bàn tay Phương Hảo Hảo một cái.
Cảm giác ướŧ áŧ khiến vai cô khẽ run, bật ra một tiếng thở nhẹ: “Í da~.”
Cô vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy anh đang dùng khăn tay lau tay mình.
Thấy anh không có ý định đưa khăn cho cô, Phương Hảo Hảo đành đưa tay: “Cho tôi mượn lau một chút đi.”
Nếu không phải vì lòng bàn tay nhầy nhụa, cô nhất định sẽ không dùng khăn tay của một người đàn ông xa lạ, ai biết trước đó anh đã dùng nó để lau cái gì cơ chứ.
Sau khi lau xong cô vội vàng trả lại, còn len lén ngửi thử lòng bàn tay mình, còn may không có mùi gì kỳ lạ.
Bước đầu xem như đã làm quen được với Đại Bạch, cả ngựa lẫn “huấn luyện viên” đều đã có mặt, giờ là lúc nên làm chính sự.
Phương Hảo Hảo chớp chớp mắt: “Chúng ta gặp nhau ba lần rồi, chắc không còn tính là người xa lạ nữa nhỉ?" Ngay sau đó thay bằng gương mặt tươi cười: "Vậy anh có thể dạy tôi cưỡi ngựa không?”
Sợ anh nghe không hiểu, cô còn siết chặt nắm tay làm động tác kéo dây cương, miệng còn phối hợp nói: “Cưỡi ngựa.”
Anh liếc nhìn cô một cái, đáp ngắn gọn: “**.”
Đôi mắt Phương Hảo Hảo sáng lên, gật đầu liên tục: “Câu này tôi hiểu, là ‘có thể’, đúng không? Tuyệt quá!”
Nói xong, cô nhẹ nhàng vỗ đầu Đại Bạch, giọng điệu thân mật: “Mới vừa cho em ăn táo xong, giờ em giúp chị một lần cũng đâu có gì quá đáng, đúng không~.”
Đại Bạch dường như thật sự nghe hiểu, phun ra một hơi rồi gật đầu.
“Thật thông minh!” Cô nhịn không được khen ngợi một câu, cúi đầu tìm bàn đạp, lúc này mới phát hiện trên lưng Đại Bạch không có yên, đương nhiên cũng không có bàn đạp.
Ngoảnh đầu lại nhìn thì mới thấy, yên ngựa và bàn đạp đều nằm trên lưng Tiểu Hắc.
“Ra là hôm nay anh cưỡi Tiểu Hắc sao?” Cô bất đắc dĩ thở dài, trong lòng thầm nghĩ vừa rồi bao nhiêu vuốt ve, táo ngọt đều uổng phí hết.
Anh kéo dây cương, nói gì đó với Tiểu Hắc, Tiểu Hắc liền nhấc cao móng, bước đến trước mặt Phương Hảo Hảo.
Dù có “huấn luyện viên” ở đây, nhưng vì bất đồng ngôn ngữ, trong lòng Phương Hảo Hảo vẫn cảm thấy hơi lo, cô khẽ vuốt đầu và bờm ngựa của Tiểu Hắc: “Tiểu Hắc ngoan, Tiểu Hắc ngoan, không được bắt nạt tao nha~.”
Sau khi “tâm sự” xong, người đàn ông kéo dây cương, ra hiệu cho cô lên ngựa.
Phương Hảo Hảo bám vào yên trèo lên một cách cực kỳ vụng về.
Người ta nói ngựa rất thông minh, nếu biết bạn không biết cưỡi, nó sẽ nhân cơ hội trêu chọc.
Quả nhiên, vừa ngồi yên chưa được bao lâu, Tiểu Hắc đã vội vàng nhấc cao móng trước, hí vang một tiếng.
“Á á á~~~.” Phương Hảo Hảo vội vàng cúi người ôm chặt lấy cổ ngựa: “Đã hứa là không bắt nạt chị mà!!!”
Thấy cô ôm cổ ngựa không chịu buông, cả Tiểu Hắc lẫn anh đều đồng loạt phát ra âm thanh, một tiếng hí, một tiếng cười khẽ.
Anh đưa dây cương của Tiểu Hắc cho cô, sau đó lại gọi Đại Bạch tới. Chỉ thấy anh vỗ nhẹ mông ngựa, thân hình dài thẳng bật lên, trong chớp mắt đã ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, động tác liền mạch, đẹp trai đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
“***.” Anh chỉ vào ngực, lưng và bắp chân mình, làm mẫu tư thế cưỡi đúng chuẩn.
Phương Hảo Hảo vội làm theo, sau đó còn giơ tay làm dấu “OK”, ý bảo mình đã hiểu.
Anh tiếp tục: “*****XXX*******xxxxxxxxx******.” Vừa nói, anh vừa làm mẫu động tác nhấc hông, ngồi xuống, lại nhấc hông, rồi ngồi xuống, từng động tác liền mạch, mạnh mẽ.
Cô nghe không hiểu, nhưng dựa vào độ dài câu nói cũng đoán ra được động tác này không hề đơn giản.
Dù vậy cô vẫn nghiêm túc làm theo, ít nhất thái độ là rất thành khẩn.
Ngay sau đó, anh bắt đầu hướng dẫn cách dùng dây cương: “****.” Giọng nói anh lúc nào cũng ngắn gọn, dứt khoát, dây cương trong tay theo động tác khẽ đung đưa.
Phương Hảo Hảo giơ tay làm dấu “OK”, thầm nghĩ động tác này đơn giản, chắc cô có thể nắm được.
Nào ngờ, cô vừa thử siết chặt dây cương trong tay, Tiểu Hắc liền hý vang bất ngờ nhảy chồm lên.
Nó không hẳn là chạy mà chỉ tung tăng nhảy tại chỗ như một chú cún con, hứng khởi nhảy liền hai cái, khiến cô lắc lư chao đảo suýt ngã nhào về trước.
“Ê~ ê~ ê~ Tiểu Hắc, từ từ thôi!” Phương Hảo Hảo cố gắng giữ thăng bằng, dây cương tuột khỏi tay, cô vội vàng chụp tới, một phát nắm chặt lấy bờm ngựa.
Tiểu Hắc càng nhảy hăng, miệng liên tục phát ra tiếng hí, chẳng khác gì một đứa trẻ tinh nghịch.
Anh thấy vậy lập tức xoay người xuống ngựa, bước đến trước mặt Tiểu Hắc, nghiêm giọng nói mấy câu.
Nhìn nét mặt anh Phương Hảo Hảo liền hiểu, thì ra Tiểu Hắc cố tình quậy phá.
Cô cúi người về phía trước đưa tay vuốt mặt Tiểu Hắc: “Nhóc con, dám chọc chị chơi hả? Sao mà nghịch ngợm như vậy?”
Nghe thấy giọng cô, Tiểu Hắc lại tung người nhảy thêm hai cái rồi mới liếc mắt đầy cảnh giác về phía người đàn ông.
Phát hiện Tiểu Hắc sợ anh, Phương Hảo Hảo khẽ vuốt lại bờm bị cô túm rối tung, cười nói: “Ngoan chút đi nha, chị có người chống lưng đấy!”
Quả nhiên, sau khi bị anh dạy dỗ mấy câu, Tiểu Hắc trở nên ngoan ngoãn hẳn, không còn nghịch ngợm.
Anh lại nhảy lên ngựa, tiếp tục dạy học.
Phương Hảo Hảo bắt chước động tác của anh, nhấc hông, ngồi xuống, lặp đi lặp lại, dần dần cũng trở nên thuần thục. Tiểu Hắc cũng phối hợp vòng quanh, nhịp bước ổn định.
Trên mặt cô dần dần hiện lên ý cười, không nhịn được nói: “Này, anh xem này, chúng ta dù không hiểu ngôn ngữ của nhau, nhưng phối hợp cũng khá ăn ý nha!”
Màn đêm dần dần buông xuống, ráng chiều cuối cùng nơi chân trời cũng bị bóng đêm xanh thẫm nuốt trọn.
Người đàn ông đỡ cô xuống ngựa, cô xòe hai tay xoa đầu hai con ngựa, như dỗ dành trẻ nhỏ: “Hôm nay hai bạn nhỏ đều rất ngoan, ngày mai chúng ta lại tiếp tục nhé?”
Nói rồi cô liếc nhìn anh: “Huấn luyện viên? Ngày mai tiếp tục chứ?”
Anh chỉ lẳng lặng chải bờm cho Tiểu Hắc, không đáp.
Phương Hảo Hảo liền đưa ngón tay chọc nhẹ vào cánh tay anh, bắt đầu ra hiệu: “Ngày~ mai~, vẫn~ ở~ đây~, OK?”
Phương Hảo Hảo rất tự tin với kỹ năng diễn xuất của mình, không cần ngôn ngữ cũng đủ để giao tiếp.
Quả nhiên, anh suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Những ngày sau đó, người đàn ông luôn đúng hẹn xuất hiện bên hồ. Để “trả công” cho vị huấn luyện viên đặc biệt này, Phương Hảo Hảo lúc nào cũng mang theo đồ ăn thức uống cho anh cùng hai con ngựa.