Đi mãi, cô lại đến góc quen thuộc, đường cong hồ nước ở đây đột nhiên vươn ra tạo thành một bán đảo nhỏ, đầu nhọn hơi cong lên như một bàn tay vươn ra mặt hồ, đầu ngón tay khẽ chạm vào những gợn sóng.
Giữa nền tuyết trắng, hai con ngựa một đen một trắng chuyên chú cào tuyết, như thể dưới lớp tuyết kia ẩn giấu báu vật gì đó.
Phương Hảo Hảo nhìn hai con ngựa kia, cao lớn, cường tráng, bốn chân thon dài, lông óng mượt sáng bóng, hoàn toàn khác xa với mấy con ngựa trong chuồng kia.
Ngựa quý!
Cô thầm suy đoán trong lòng.
Vừa hay trước đó cô còn đang nghĩ không biết đi đâu tìm người dạy cưỡi ngựa, giờ thì ngựa đã có sẵn rồi, thật đúng là trời giúp, chỉ thiếu mỗi một huấn luyện viên nữa thôi.
Ý niệm vừa lóe lên, cô lập tức đảo mắt nhìn xung quanh, muốn tìm bóng dáng người đàn ông kia: “Ê, hai đứa, cái anh mang khăn che mặt màu đen đâu rồi?”
Hai con ngựa vẫn cắm đầu làm việc, nghe thấy tiếng cô chỉ hừ mũi một cái như muốn nói: Đừng hỏi, không biết đâu.
Thấy bọn chúng chăm chú cào tuyết như vậy, Phương Hảo Hảo không khỏi tò mò: “Trong tuyết này rốt cuộc có cái gì vậy?”
Nói rồi cô cũng cúi đầu lại gần xem thử, không có kinh nghiệm nên cô cũng không chú ý tới, vị trí này chỉ cần con ngựa ngẩng đầu lên liền sẽ đυ.ng vào cô.
Đúng khoảnh khắc cô vừa cúi xuống, một bàn tay rộng lớn thô ráp bất ngờ giữ chặt lấy cổ tay cô. Cô giật mình theo bản năng muốn rút về, nhưng bàn tay kia lại không buông, thậm chí còn siết chặt hơn theo sự giãy giụa của cô.
Phương Hảo Hảo ngoái đầu nhìn lại, chính là người đàn ông mang khăn che mặt.
“A, anh tới rồi à~.”
“**.”
Một từ ngắn ngủi, dĩ nhiên Phương Hảo hảo nghe không hiểu, còn định tiếp tục cúi đầu xem, người đàn ông dứt khoát kéo cô ra.
“Anh làm gì thế?” Cô tròn mắt khó hiểu.
“**.” Vẫn là cái từ ấy.
“Nghe không hiểu!” Cô vừa nói vừa xua tay, nhấn mạnh: “Thật sự nghe không hiểu.”
Người đàn ông hai tay chống nạnh, dáng vẻ có chút bất đắc dĩ.
“Tôi chỉ muốn xem hai con ngựa này làm gì thôi, lần nào gặp cũng thấy chúng cào tuyết.” Cô vừa nói vừa dùng tay diễn tả, phảng phất như thế thì hai người có thể giao lưu với nhau.
Người đàn ông đưa tay day trán, sau đó gỡ bỏ tấm che mặt.
Đây là lần đầu tiên Phương Hảo Hảo nhìn rõ diện mạo của anh.
Môi anh mím chặt, mày hơi nhíu lại, đường quai hàm lạnh lùng cứng rắn, toàn bộ gương mặt toát lên vẻ nghiêm nghị.
Trước đây cô còn đoán anh chắc để râu ria xồm xoàm, ai ngờ dưới lớp vải đen ấy lại là một gương mặt tuấn mỹ đến vậy.
Ngũ quan sắc nét, cứng cỏi, sống mũi cao thẳng, từ phần chân mày liền kiêu ngạo nhô lên như dãy núi sừng sững, khiến đôi mắt sâu thẳm kia càng thêm lập thể. Có lẽ do sương gió ngoài trời rèn giũa, làn da anh mang màu lúa mạch khỏe mạnh, vài vết tàn nhang không hề làm xấu đi, ngược lại còn tăng thêm nét trẻ trung, phóng khoáng.
“Trời ơi, đẹp trai như vậy!” Dù sao anh cũng nghe không hiểu tiếng Hán, Phương Hảo Hảo không hề che giấu thản nhiên ngắm nhìn gương mặt ấy, ánh mắt dán chặt không buông.
Có lẽ nhận ra cái nhìn nóng bỏng của Phương Hảo Hảo, anh hơi nghiêng đầu né tránh, ánh mắt hiện lên một tia ngượng ngùng, nhưng ngay sau đó lại nhìn thẳng trở lại, đôi mắt sâu thẳm lộ ra một thứ khí thế mạnh mẽ, gần như áp chế.
“Nhưng mà trông không giống người bản địa.” Gương mặt này tuy đường nét sắc sảo, nhưng tỉ lệ ngũ quan vẫn mang dáng dấp người Hán.
Đúng lúc này hai con ngựa cùng ngẩng đầu hừ mũi kéo cô về thực tại. Ngựa có rồi, huấn luyện viên cũng có mặt, tới lúc làm chính sự thôi.
Con ngựa trắng nhìn có vẻ thân thiện hơn, nên bắt đầu từ nó trước vậy.
“Tôi có thể chạm vào nó không?” Phương Hảo Hảo đưa tay ra, ngay sau đó nhớ ra anh không hiểu tiếng phổ thông, liền làm động tác vuốt ve, giọng nhẹ nhàng lặp lại nói: “Sờ... tôi muốn sờ nó một chút.”
Người đàn ông gật đầu ý bảo cô có thể sờ.
Được cho phép, Phương Hảo Hảo cẩn thận đặt tay lên trán ngựa, nhẹ nhàng xoa như đang vuốt ve một chú mèo con.
Ngựa trắng cao lớn, bộ lông trắng muốt như tuyết, dưới ánh mặt trời tỏa ánh sáng dịu dàng, đôi mắt to sáng, lộ ra thông minh và nhạy bén.
Cảm nhận được sự vuốt ve của cô, ngựa trắng khẽ hừ mũi, có vẻ ngoan ngoãn và thân thiện.
Bên cạnh, con ngựa đen có chút bất mãn, dùng móng sau cào cào tuyết như đang kháng nghị việc mình bị bỏ quên.
Người đàn ông trầm giọng nói mấy câu cô nghe không hiểu, dường như đang dỗ dành con ngựa đen. Nói xong, anh từ trong ngực móc ra một quả táo, dùng tay không bẻ thành hai nửa.
Nhìn bàn tay anh đưa về phía mình, Phương Hảo Hảo vội vàng lắc đầu: “Anh chưa rửa tay, táo cũng chưa rửa, anh ăn đi.”
Cuối cùng, cô còn bổ sung thêm một câu tiếng Anh: “Thank you, thank you.”
Dường như cảm thấy phản ứng của cô thú vị, khóe mắt người đàn ông hơi nheo lại, ánh nhìn mang chút ý cười.
Anh đưa quả táo trong tay trái đến miệng con ngựa đen, sau đó lại xoay ánh mắt về phía cô, môi khẽ cong, nụ cười mang theo ý vị sâu xa.
Lúc này cô mới phản ứng lại, hóa ra quả táo đó không phải cho mình, mà là cho Đại Bạch.
"... À thì ra là vậy, vậy đưa tôi đi, tôi cho nó ăn.”
Cô vừa nói vừa đưa tay nhận quả táo, định đưa đến miệng Đại Bạch, nhưng động tác này khá nguy hiểm, anh lập tức giữ lấy cánh tay cô, ngăn lại.
“Tôi cho nó ăn mà~” Phương Hảo Hảo vừa nói vừa cố rút tay về, vùng vẫy muốn thoát khỏi bàn tay anh: “Đúng là ngang ngược, cứ động một cái lại bóp tay người ta, lại còn khỏe đến mức này!”
Bàn tay anh dày rộng và có lực, nếu anh không buông thì cô căn bản chẳng có cách nào thoát ra.
Phương Hảo Hảo đành phải cao giọng, nhấn mạnh từng chữ: “Tôi – muốn – cho – ngựa – ăn!!!”
Cứ như thể hét lên như vậy thì anh sẽ nghe hiểu.
Người đàn ông bất đắc dĩ bĩu môi: “**.”
Ngay sau đó anh giơ bàn tay phải lên, khép các ngón tay lại, thu ngón cái vào lòng bàn tay, rồi đưa về phía Đại Bạch lần nữa.
“Ồ~~~.” Phương Hảo Hảo rốt cuộc hiểu ra, thì ra anh đang dạy mình cách cho ngựa ăn đúng, lúc này cô mới giơ tay lên: “Phải phải khép lại thế này, đúng không?”
Cô bắt chước động tác của anh, rồi đưa quả táo đến trước miệng Đại Bạch.
“Phù~” Anh buông tay ra, khẽ thở một hơi.
“Anh mệt rồi à?” Cô trợn mắt: “Đúng là uổng phí có gương mặt đẹp trai thế kia, vậy mà tiếng phổ thông cũng không nói được, ngốc quá đi.”