“Tiểu Hắc đâu rồi?” Phương Hảo Hảo quay đầu hỏi, giọng nói bị tiếng mưa át mất một nửa.
“Dưới chân núi.” A Nhĩ Tư Lan trả lời ngắn gọn, giơ tay chỉ về phía xa xa.
Phương Hảo Hảo nhìn theo hướng ngón tay anh, lờ mờ thấy bóng dáng Tiểu Hắc, trong lòng không khỏi nói thầm: Nghịch tử này, lúc nào thì chạy xa như vậy?
“Mưa lớn như vậy, anh chắc lát nữa sẽ tạnh thật không?” Cô nghi ngờ nhìn anh, tóc mai đã ướt sũng, từng giọt nước lạnh buốt trượt dọc theo gò má.
Mái tóc A Nhĩ Tư Lan cũng sớm ướt đẫm, mưa men theo hàng mi dài nhỏ giọt xuống, nhưng gương mặt anh vẫn bình tĩnh như thường, chỉ chuyên chú tìm chỗ trú.
Nghe câu hỏi của cô, anh khẽ nghiêng đầu, giọng trầm thấp: “Hay là về thôi.”
“Ừ.” Phương Hảo Hảo gật đầu, vừa định xoay người liền thấy anh đã xoay người lên ngựa.
“Ê——.” Cô còn chưa kịp nói “Anh tự đi tìm Tiểu Hắc đi”, thì đã bị anh bất ngờ vươn tay ôm gọn lên ngựa!
Động tác gọn gàng, dứt khoát. Chỉ một tay, anh đã dễ dàng bế bổng cô, khiến Phương Hảo Hảo choáng váng một thoáng. Chưa kịp phản ứng, cô đã ngồi vững vàng trên yên, ngay phía trước ngực anh.
Ngực anh rắn chắc dán sát lưng cô, hơi ấm nóng rực xuyên qua lớp áo mỏng ướt đẫm, khiến cô khong khỏi run lên.
Một tay anh giữ dây cương, tay còn lại ôm trọn eo cô, vừa chặt vừa vững, không hề khiến cô thấy khó chịu, nhưng cũng tuyệt đối không để cô có cơ hội thoát ra.
Đường xuống núi gập ghềnh hơn lên, mà giờ lại hai người chung một con ngựa, khiến Phương Hảo Hảo căng cứng cả người, hai bàn tay chẳng biết để đâu, đành bám chặt vào bờm Đại Bạch. Nhịp tim cô theo từng cú nảy của vó ngựa mà dồn dập, tai chỉ còn nghe tiếng mưa hòa cùng nhịp thở trầm ổn của người đàn ông phía sau.
Có lẽ cảm nhận được sự căng thẳng của cô, giọng anh vang lên ngay sau tai, trầm thấp mà dịu dàng: “Nắm lấy tay tôi.”
“Anh... Ai mà như anh chứ.” Cô cắn môi, trong giọng nói xen lẫn chút xấu hổ và buồn bực.
“Tôi thế nào?” Giọng anh mang theo ý cười, hơi thở ấm nóng phả lên vành tai ửng đỏ, khiến cô bất giác co rụt cổ lại.
“Anh buông lỏng chút đi!” Cô dùng khuỷu tay hích nhẹ vào anh, định tạo khoảng cách, nhưng cánh tay kia của anh vẫn vững chãi như đá.
Bên tai vang lên một tiếng cười khẽ, mang theo vài phần trêu chọc cùng cưng chiều. Khuôn mặt Phương Hảo Hảo nóng bừng, ngay cả vành tai cũng đỏ bừng. Cô nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đúng là đồ đàn ông thô lỗ!”
Những lời này dường như chạm đúng dây thần kinh nào đó của anh, vòng tay ôm eo cô không những không lỏng ra, ngược lại còn siết chặt hơn, giọng anh kề sát tai cô, trầm thấp không cho phép cãi lại: “Bám chặt.”
Vừa dứt lời, anh kẹp nhẹ bụng ngựa, Đại Bạch lập tức tăng tốc lao xuống núi.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, dù dáng người cao lớn của A Nhĩ Tư Lan đã che chắn phần nào, nhưng tóc và mặt của Phương Hảo Hảo vẫn ướt nhẹp. Nước mưa men theo tóc nhỏ xuống mu bàn tay, lạnh lẽo khiến cô run lên.
Đại Bạch lao vun vυ"t giữa màn mưa, tiếng vó ngựa xen lẫn tiếng mưa ào ạt. Chạy được nửa đường, nước lạnh bắt đầu tràn vào trong cổ áo, buốt giá khiến cô khẽ rùng mình. Vô thức, cô siết chặt lấy cánh tay anh, như tìm kiếm chút hơi ấm.
Nhận thấy động tác của cô, A Nhĩ Tư Lan lập tức buông dây cương, kéo áo khoác trên vai cô lên cao, cố gắng che bớt mưa cho đầu cô. PhươngHảo Hảo co người lại, không tự giác nhích vào trong lòng anh.
Về tới thôn, Đại Bạch quen đường chạy thẳng vào sân nhà. Phương Hảo Hảo nhẹ nhàng vỗ lên cánh tay anh: “Đưa tôi về nhà đi.”
Anh xoay người xuống ngựa, chìa tay đón cô: “Mưa lâu thế này dễ cảm lạnh. Em vào nhà tôi thay quần áo trước, rồi tôi đưa em về.”
“Cũng chẳng còn bao xa nữa...” Cô nhỏ giọng, trong lòng có chút do dự.
Anh không nói gì thêm, chỉ vỗ nhẹ vào cổ Đại Bạch ra hiệu nằm xuống, rồi dứt khoát bế bổng cô khỏi ngựa, nhẹ nhàng đến mức cô như một cánh lông vũ.
“Anh đúng là đồ thô lỗ!” Phương Hảo Hảo bị hành động bất ngờ của anh làm cho hoảng sợ, nhịn không được đập tay lên vai anh, trong giọng nói mang theo vài phần trách móc.
A Nhĩ Tư Lan không đáp lại, chỉ ôm chặt cô đi thẳng vào trong. Lúc này Phương Hảo Hảo mới ý thức được cản người mìn đã ướt đẫm, lạnh đến phát run. Vừa rồi ở trên lưng ngựa còn không cảm thấy gì, hiện tại dừng lại mới thấy cơn lạnh xộc thẳng khắp người.
Anh bế cô vào phòng mình, nhẹ nhàng đặt cô xuống, lập tức bật điều hòa sưởi, rồi lục tủ lấy mấy bộ quần áo khô: “Tôi đi chuẩn bị nước nóng, em thay quần áo ướt trước đi.”
Phương Hảo Hảo gật đầu. Đợi anh ra ngoài, cô mới khóa trái cửa, thở phào một hơi dài. Cô từ trong tủ của anh tìm được một chiếc áo lông rộng cùng áo lông vũ, vội vàng thay vào, trên quần áo còn mang hơi thở đặc trưng của anh, mùi gỗ dịu mát thoang thoảng khiến nhịp tim cô không khỏi đập loạn.
Cô vừa thay quần áo, vừa ở trong lòng an ủi chính mình: Hiện tại thế này, anh cũng là sợ cô bị cảm nên mới quan tâm cô, cô theo anh về nhà cũng nhà tình huống bất đắc dĩ, không thể xem như... Ái muội đi.
Vừa mặc xong, bên ngoài đã vang lên tiếng A Nhĩ Tư Lan gõ cửa: “Thay xong chưa?”
Phương Hảo Hảo hé mở một khe cửa nhỏ, lộ ra nửa khuôn mặt, ngượng ngập nói khẽ:
“Quần...”
A Nhĩ Tư Lan đưa mắt nhìn thoáng qua chiếc áo lông rộng thùng thình trên người cô, sau đó đưa cho cô một ly nước ấm: “Thuốc cảm hòa tan, em uống trước đi, tôi đi tìm quần cho em.”
Nói rồi, anh đẩy cửa bước vào, lục trong tủ lấy ra một chiếc quần dài màu be, đưa cho cô.
Phương Hảo Hảo nhận lấy, cầm trong tay mà chưa thay ngay, gò má khẽ ửng đỏ, trong lòng thoáng do dự.
Ánh mắt của anh vô tình lướt qua đôi chân trần trơn bóng của cô, lập tức nghiêng đầu đi, trong giọng nói mang theo vài phần kiềm chế: “Phòng tắm ngay bên cạnh, nước nóng tôi đã chuẩn bị rồi, em có thể tắm một chút, tôi xuống dưới lầu, sẽ không lên đâu.”
Dứt lời, anh tự giác rời đi, tiếng bước chân dần biến mất nơi cầu thang.
Phương Hảo Hảo cúi đầu nhìn chiếc quần trong tay, càng nhìn càng cảm thấy giống... quần ngủ. Cô cắn nhẹ môi, cuối cùng vẫn đi vào phòng tắm. Nước ấm trút xuống, cuốn trôi cả cái lạnh và sự căng thẳng, khiến tâm trạng cô dịu lại đôi phần.