Phương Hảo Hảo không trả lời, chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng gẩy gẩy đồ ăn trong chén.
Một lát sau, A Nhĩ Tư Lan lại gắp cho cô một miếng thịt dê. Lần này, cô không trả lại nữa, chỉ chậm rãi nhai nuốt, gương mặt tuy còn chút bướng bỉnh, nhưng thái độ đã mềm mại hơn hẳn.
Sau bữa cơm, sân nhà náo nhiệt hẳn lên. Người dọn dẹp bát đũa, người trò chuyện rôm rả, vài ba người lại tụ nhau chơi cờ nhảy.
Phương Hảo Hảo ngồi trên ghế, lặng lẽ chờ A Nhĩ Tư Lan. Anh vẫn đang cùng đám đàn ông uống rượu tán gẫu, thỉnh thoảng lại liếc sang nhìn cô, không bao lâu, anh bước đến cúi người khẽ nói: "Đi thôi."
"Ồ, để tôi chào Đài Đài với Cổ Lệ Đạt đã." Phương Hảo Hảo đứng dậy.
"Ừ." A Nhĩ Tư Lan gật đầu, đi theo phía sau cô.
Hai người cùng nói lời từ biệt với chủ nhà và bạn bè. Thấy họ rời đi, mọi người đồng loạt đứng dậy, tiễn ra tận cổng, ánh mắt ai nấy đều mang theo chút ý cười đầy ẩn ý, Phương Hảo Hảo bị nhìn đến đỏ cả mặt.
Hai ngưòi dắt theo Tiểu Hắc và Đại Bạch, thong thả đi dọc con đường bậc thang xuống núi. Phương Hảo Hảo cúi đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Anh... đừng ở bên ngoài nói linh tinh nữa, mọi người sẽ hiểu lầm."
Nói xong, cô đưa tay định vịn yên ngựa để leo lên, nhưng chưa kịp chạm vào yên ngựa thì đã chạm bàn tay của A Nhĩ Tư Lan đưa tới, anh vững vàng đỡ lấy cô, nhẹ giọng nói: "Lên đi."
Trong lòng bàn tay truyền đến hơi ấm, Phương Hảo Hảo liếc nhìn anh một cái: "Nghe thấy không?"
A Nhĩ Tư Lan không trả lời, chỉ đợi cô ngồi yên rồi mình cũng nhanh nhẹn xoay người lên ngựa, đi trước dẫn đường.
Ra khỏi thôn, A Nhĩ Tư Lan liền thả chậm tốc độ để đi ngang hàng với cô: “Với trình độ bây giờ của em, cưỡi ngựa dã ngoại hoàn toàn không có vấn đề. Chỉ là khi tới nơi lạ thì phải chú ý địa hình và chướng ngại thôi.”
Phương Hảo Hảo gật đầu, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bờm Đại Bạch, miệng nở nụ cười: “Đại Bạch thông minh quá, tôi có cảm giác không phải mình đang cưỡi nó, mà là nó đang dắt tôi đi đường ấy.”
A Nhĩ Tư Lan bật cười, chỉ tay về phía trước:
“Đoạn này Ô Nhã với Ngọc Thông hay chạy qua, địa hình khá quen thuộc, chúng ta đi xa thêm chút nữa, tôi dẫn em xem phong cảnh khác.”
Nói rồi, hai người thúc ngựa chạy chậm. Phương Hảo Hảo không rành đường, nên ngoan ngoãn đi theo phía sau anh, hướng về dãy núi xa xa.
Chạy được một lúc, cảnh sắc quanh họ bắt đầu thay đổi. Từng mảng vân sam xanh non trải dọc theo sườn núi, thảm cỏ cũng lấm tấm nhú lên chồi mới. Trong không khí, mùi cỏ non lan tỏa, tươi mát và dịu lành.
Phương Hảo Hảo hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ rệt hơi thở mùa xuân đang len lỏi vào lòng.
Ngựa phi dọc theo đường núi, tiếng vó vang vọng trong thung lũng vắng. Xa xa, đỉnh núi tuyết dưới nắng lấp lánh ánh bạc, tựa như nối liền cùng bầu trời xanh thẳm.
PhươngHảo Hảo dần thả chậm lại, ngẩng đầu nhìn trời cao, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác tự do khó nói thành lời. Chưa bao giờ cô cảm thấy thiên nhiên hùng vĩ và tĩnh lặng đến vậy, như thể cả thế giới đang mở rộng dưới chân mình.
A Nhĩ Tư Lan quay đầu lại nhìn cô, thấy nụ cười rạng rỡ trên mặt cô, liền giảm tốc, đi song song với cô: “Cảm giác thế nào?”
“Cực kỳ cực kỳ thích!” Phương Hảo Hảo phấn khích, ánh mắt sáng long lanh: “Anh đi xa chút, nhìn xem lúc tôi phi nhanh thì người có bị lắc tới lắc lui không.”
Cô luôn ngưỡng mộ dáng cưỡi ngựa của anh, vững chãi như tảng đá, chưa bao giờ chao đảo. Nghĩ vậy, cô lại tò mò hỏi: “Sao anh không ngồi hẳn xuống yên, mà giống như đứng vậy?”
“Đó gọi là cưỡi ngả người về trước.” Anh hiểu rõ dụng ý cô nhờ mình quan sát, bèn giải thích: “Chỉ cần giữ chắc phần trung tâm, sẽ không bị lắc.”
“Phần trung tâm của tôi rất ổn nha!” Phương Hảo Hảo tự tin hất cằm, trong giọng mang thao vài phần kiêu ngạo: “Tôi là phụ nữ có cơ bụng số 11 đó!”
Vừa nói, cô vừa lấy điện thoại từ túi ra, đưa cho anh: “Anh quay giúp tôi đi...”
Cô đảo mắt một vòng tìm vị trí thích hợp, cuối cùng chỉ vào mỏm đất cao không xa:
“Anh đứng đó quay, tôu sẽ lùi lại rồi phi qua một lượt.”
Nói xong, cô còn tháo lỏng búi tóc, để mái tóc dài như rong biển xõa ra, theo gió tung bay.
“Nhớ giữ máy vững, quay rõ cho tôi đó!” Trong lòng cô nghĩ thầm, A Nhĩ Tư Lan kiểu này chắc chắn không biết chụp ảnh đẹp, nhưng quay video thì chắc không đến nỗi tệ.
“Ừ, biết rồi.” Anh nhận lấy điện thoại, gật đầu.
Phương Hảo Hảo dẫn Đại Bạch quay đầu, lùi lại hơn trăm mét, rồi hô lớn: “Bắt đầu!”
Cô kẹp nhẹ bụng ngựa, Đại Bạch lập tức sải bước dọc theo đường núi.
Mái tóc dài đen nhánh của cô tung bay trong gió, như bện thành một dải lụa, ánh nắng chiếu xuống từng sợi tóc óng ánh, tràn đầy sức sống và phóng khoáng.
A Nhĩ Tư Lan giữ chắc điện thoại, ống kính vững vàng nhắm ngay cô. Qua màn hình, ánh mắt anh không rời khỏi cô, nét đẹp của cô không chỉ ở dung mạo kiêu hãnh tự do, mà còn ở khí chất tự tin lan tỏa từ trong ra ngoài.
Phương Hảo Hảo cưỡi Đại Bạch lao vun vυ"t, thẳng đến khi gần anh mới từ từ hãm lại. Hơi thở gấp gáp, gò má ửng hồng đầy hứng khởi: “Thế nào? Tôi có bị lắc không?”
Anh thu điện thoại lại, cười khẽ gật đầu:
“Rất vững.”
Phương Hảo Hảo nhận lấy điện thoại, gấp không chờ nổi mở video xem. Hình ảnh phản chiếu trong màn hình, tóc tung bay, thân hình thẳng tắp, giống như hòa làm một với thiên địa, cô nhịn không được nở nụ cười, trong mắt tràn đầy thỏa mãn: “Đẹp quá đi mất!”
Đang nói, trời bất chợt lất phất vài hạt mưa.
“Ô, mưa nắng à?”
“Vào thời điểm xuân hè, hay có cơn mưa rào bất chợt, một lúc là tạnh thôi.” A Nhĩ Tư Lan ngẩng đầu nhìn trời, giọng điệu bình tĩnh như thể chuyện này chẳng có gì đáng lo.
Phương Hảo Hảo đưa tay che trán, nhíu mày: “Nhưng mấy cây thông hay là cây tùng gì đó, cũng không che được mưa.”
“Là vân sam.” Vừa dứt lời, anh đã cởϊ áσ khoác, tự nhiên khoác lên vai cô. Áo rộng thùng thình, phủ kín gần cả người cô, giống như chiếc váy nhỏ, ấm áp bao bọc lấy cô.
Phương Hảo Hảo vô thức co vai lại, nơi chóp mũi thoang thoảng mùi gỗ dịu nhẹ hòa lẫn hương mưa, khiến cô bất giác an tâm.
Cô vừa định mở miệng nói gì đó, mưa đột nhiên lớn hơn, những giọt mưa lớn rơi lộp bộp xuống đất. Đại Bạch dường như có chút không kiên nhẫn, dưới chân dậm vó như đang thúc giục bọn họ mau chóng lên đường.