Không bao lâu, trong nhà bắt đầu bày bàn bưng món.
Khách khứa đông nên ngoài giường đất lớn, bọn họ còn kê thêm hai chiếc bàn nữa mới đủ chỗ.
Cậu em họ nhỏ nhiệt tình kéo tay Phương Hảo Hảo, nhất định đòi cô ngồi cùng bàn với bọn trẻ. Cô chỉ có thể cố nặn ra nụ cười, thất thần mà ngồi xuống.
Ngay trước khi chuẩn bị ăn, ngoài cổng vang lên hai tiếng ngựa hí, ba cậu bé bước ra sân, lát sau lại dẫn A Nhĩ Tư Lan vào nhà.
Vừa bước vào, ánh mắt A Nhĩ Tư Lan đã khóa chặt Phương Hảo Hảo. Thấy cô mím môi, gương mặt thấp thoáng buồn, trong lòng anh thoáng nghi hoặc: Chẳng lẽ cô còn tức giận vì chuyện hôm qua? Sao tính tình lại lớn như vậy?
Mọi người trong nhà dường như đều biết anh. Đàn ông thì đồng loạt đứng dậy, nhiệt tình mời anh đến giường đất ngồi, nhưng A Nhĩ Tư Lan chỉ nói mấy câu, rồi thẳng tiến đến bàn trẻ con, kéo ghế ngồi ngay bên cạnh Phương Hảo Hảo.
Cô trừng mắt nhìn anh một cái, lặng lẽ dịch ghế ra xa. Cô không muốn ngồi gần anh chút nào, nhưng dù sao đây là tiệc sinh nhật của em họ, cũng không thể làm mất lòng gia chủ.
Sau khi ngồi xuống mọi người cùng nhau hát chúc mừng sinh nhật cậu bé. A Nhĩ Tư Lan trở thành “người lớn duy nhất” ở bàn nhỏ, đương nhiên nhận nhiệm vụ cắt bánh, rót nước, Phương Hảo Bảo thì liên tục nhích ghế, ra sức giữ khoảng cách với anh.
Cậu bé ngượng ngùng nhún vai, đưa cho Phương Hảo Hảo một miếng bánh: "Chị ơi, chị ăn bánh kem đi!"
Phương Bảo Bảo cười, chấm chút kem rồi nhẹ nhàng bôi lên chóp mũi cậu bé: "Tiểu thọ tinh, mau ăn chóng lớn nhé!"
Cậu bé thấy cô vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, liền bắt chước lấy kem quẹt lên mặt cô. Có người khởi đầu, cả đám trẻ thi nhau nhập cuộc, xúm lại bôi kem đầy mặt Phương Hảo Hảo.
Rất nhanh cô đã bị bọn nhỏ ép đến tận mép bàn, chẳng bao lâu gương mặt cô đã biến thành một “bông hoa kem” trắng xoá.
A Nhĩ Tư Lan vội ngăn bọn trẻ lại, lúc này mới kéo cô ra khỏi “vòng vây”.
Anh rút mấy tờ khăn giấy định giúp cô lau mặt, Phương Hảo Hảo lại quay đầu đi, không chịu nhìn anh, tự mình cầm mấy tờ giấy lau qua loa vài cái.
A Nhĩ Tư Lan hạ giọng, để sát vào cô hỏi:
"Vẫn còn giận tôi à?"
Phương Hảo Hảo im lặng, cúi đầu, ngón tay vô thức xoắn chặt vạt áo. Trong lòng cô rối bời, vừa muốn chất vấn chuyện cjar anh và Ngải Y Lâm Na, lại vừa sợ phải nghe đáp án mà mình không muốn nghe.
Tiếng cười đùa của bọn trẻ cùng tiếng ồn ào quanh quẩn bên tai, nhưng cô lại cảm thấy thế giới của mình dường như chỉ còn lại sự tĩnh lặng, cùng bầu không khí mơ hồ khẩn trương giữa cô và A Nhĩ Tư Lan.
"Không phải hẹn hôm nay đi cưỡi ngựa dã ngoại sao? Sao đi ăn tiệc cũng không nói với tôi?" A Nhĩ Gư Lan phá vỡ im lặng trước.
"Tại sao phải nói với anh?" Phương Hảo Hảo bĩu môi, thầm nghĩ: Chúng ta là quan hệ gì,còn phải báo cáo với anh
? "Hôm qua tôi chỉ đùa với em thôi." Anh giải thích.
"Nhưng tôi không có tâm trạng đùa với anh."
Anh nghi hoặc nhíu mày, không hiểu sao cô lại giận như vậy. Bàn tay trái đặt trên đầu gối bất giác chà xát lên đùi, cuối cùng anh vẫn gắp một miếng thịt dê nửa nạc nửa mỡ bỏ vào chén của cô: "Ăn đi."
Thế nhưng miếng thịt vừa rơi xuống chén, Phương Hảo Hảo liền trực tiếp gắp trả lại, vẻ mặt rõ ràng “Tôi không ăn đồ anh gắp”.
A Nhĩ Tư Lan khẽ hít vào một hơi, khóe môi giật nhẹ, trong lòng có chút bất đắc dĩ.
Lúc này mấy người phụ nữ ở bàn bên cũng chú ý tới động tĩnh bên này. Một bà cụ thân với Tát Á đột nhiên nhớ ra chuyện gì, liền hạ giọng nói: "***." [Tôi nhớ rồi, Tát Á nói người mà A Lan dẫn đến là cô gái đóng phim truyền hình đó.]
“***.” [Chính là cô ấy sao? ]
“****.” [Khó trách vừa rồi cô ấy cứ luôn hỏi chuyện của Ngải Y Lâm Na. ]
Mọi người như vừa phát hiện một bí mật động trời, ánh mắt đồng loạt dồn về phía Phương Hảo Hảo. Có một cậu bé nghe thấy mấy lời bàn tán, tò mò ngước lên nhìn cô, rồi hỏi thẳng: "Chị và chú Alan đang yêu nhau sao?"
Phương Hảo Hảo vội vàng lắc đầu phủ nhận.
"Em nghe hết rồi, chị chính là người trong lòng của chú Alan." Cậu bé không chịu bỏ qua.
Phương Hảo Hảo ngẩn người, hoàn toàn không kịp phản ứng. Lúc này A Y Toa cũng đang cắn đũa cười hì hì nhìn cô, Phương Hảo Hảo bắt gặp ánh mắt ấy, không nhịn được hỏi: "Bọn họ là đang nói chị sao?"
A Y Toa gật đầu, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa cô và A Nhĩ Tư Lan, mang theo mấy phần trêu chọc.
Tiếng bàn tán càng lúc càng lớn, mọi người đều nhìn về phía Cổ Lệ Đạt, dường như trách Cổ Lệ Đạt sao không chịu nói sớm. Cổ Lệ Đạt chỉ tròn mắt nhìn về phía Phương Hảo Hảo: “***.”[Tôi cũng đâu có biết.]
Đài Đài lại cười ha hả: “*****.”[Hai người bọn họ rất xứng đôi nha.]
Hiện tại không chỉ bên bàn phụ nữ, đến cả đám đàn ông cũng lần lượt đưa mắt nhìn về phía Phương Hảo Hảo. Cô cảm thấy có chút không được tự nhiên, liền ghé sát A Y Toa hỏi nhỏ: "Họ đang nói gì thế?"
"Họ nói chị là của chú A Lan..." A Y Toa còn chưa dứt lời, A Nhĩ Tư Lan đã ho nhẹ một tiếng, lập tức cắt ngang.
Phương Hảo Hảo trừng mắt nhìn anh một cái, còn A Nhĩ Tư Lan thì như không có việc gì thêm đồ ăn cho cô: "Ăn đi, lát nữa tôi đưa em đi cưỡi ngựa."
"Tôi không thèm đi đâu!" Phương Hảo Hảo hậm hực, lại gắp trả đồ ăn về chỗ anh.
A Nhĩ Tư Lan thật sự khó hiểu, chỉ vì anh không khen cô mà cô giận đến mức này sao?
Đúng lúc này, một người đàn ông ngồi trên giường đất nâng chén rượu bước tới, cười nói: "Người phụ nữ của A Lan, mời cô một ly!"
Phương Hảo Hảo nghe xong thì ngơ ngác, theo bản năng lùi lại. A Nhĩ Tư Lan lập tức đứng dậy chắn trước mặt cô: “****.”[Về chỗ uống rượu đi.]
Người kia đẩy anh ra, cười ha hả: "Cô thắng Ngải Y Lâm Na rồi, đáng để chúc mừng!"
Phương Hảo Hảo mở to hai mắt, lại quay sang A Y Toa: "A Y Toa, mau nói cho chị biết rốt cuộc chuyện này là sao?"
Thấy A Nhĩ Tư Lan bị mấy người đàn ông kéo đến giường đất, A Y Toa liền dịch chỗ, ngồi xuống bên cạnh Phương Hảo Hảo, ghé tai thì thầm: "Thì ra chị và chú A Lan đang yêu nhau!"
"Chị không có!" Phương Hảo Hảo vội vàng xua tay.
"Nhưng họ nói trưởng thôn từng muốn giới thiệu Ngải Y Lâm Na cho chú A Lan, nhưng chú A Lan không đồng ý. Sau đó còn đưa người trong lòng đến nhà ông Tô Cáp ăn cơm nữa."
"Tô Cáp?" Phương Hảo Hảo sững người, rồi mới nhớ ra Tát Á chính là vợ của Tô Cáp.
Vậy thì người trong lòng của A Nhĩ Tư Lan, chẳng lẽ là cô?
Phương Hảo Hảo chấn động ngước nhìn về phía A Nhĩ Tư Lan, sau khi anh bị rót hai ly rượu, vội tìm cách thoát thân rồi quay lại chỗ ngồi của mình.
"Phù…" Anh khẽ thở ra, quay sang cô: "Đừng để ý, bọn họ chỉ nói đùa thôi."
Phương Hảo Hảo mím môi, cuối cùng không nhịn được: "Anh với Ngải Y Lâm Na..."
"Hửm?" A Nhĩ Tư Lan nhướng mày.
Cô lúc này mới nhận ra mình hiểu lầm anh, hai gò má lập tức đỏ bừng.
A Nhĩ Tư Lan nhìn dáng vẻ ngượng ngập của cô, dần hiểu ra nguyên nhân khiến cô giận dỗi. Khoé môi anh khẽ nhếch lên, trong mắt hiện lên một tia dịu dàng: "Cho nên hiện tại đồng ý đi cưỡi ngựa cùng tôi chưa?"