Chương 43

Chủ nhật, em họ của A Y Toa, cũng là cháu trai của Cổ Lệ Đạt tròn mười tuổi, gia đình bày mấy bàn tiệc trong sân, mời bà con thân hữu đến chung vui.

Đài Đài và Cổ Lệ Đạt đã sang đó từ sớm để phụ giúp, còn Phương Hảo Hảo thì ở nhà kèm A Y Toa làm bài tập, mãi gần 10 giờ mới cùng nhau đến nơi.

Vừa bước vào cổng, cậu bé đã ríu rít dúi cho cô một nắm kẹo. Phương Hảo Hảo vui vẻ nhận lấy, rồi lấy ra một bao lì xì từ túi xách, đặt vào tay cậu bé: “Chúc mừng sinh nhật nhé!”

Cậu bé ngượng ngùng liên tục xua tay từ chối, nhưng Phương Hảo Hảo lại kiên quyết nhét thẳng vào túi áo cậu bé. Cậu bé vẫn không chịu nhận, hai người cứ giằng co tới lui, cho đến khi Đài Đài nghe thấy động tĩnh bước ra, đưa bao lì xì cho mẹ cậu bé, cuộc “giằng co” mới hạ màn.

Mẹ cậu bé sợ thất lễ với khách, niềm nở kéo Phương Hảo Hảo vào trong nhà ngồi. Mọi người còn đặc biệt nhường chỗ giữa chiếc giường đất cho cô. Thế là, Phương Hảo Hảo ngồi lọt thỏm trong vòng vây các phụ nữ địa phương.

Những bác gái lớn tuổi hầu hết không biết nói tiếng phổ thông, những người trẻ hơn thì giống Cổ Lệ Đạt, nói được đôi chút nhưng câu từ không trôi chảy lắm. Bọn họ vừa nói chuyện nhà, vừa thỉnh thoảng xen vài từ ngữ mà Phương Hảo Hảo miễn cưỡng lắm mới hiểu ra.

Mọi người tựa hồ sợ cô bị lạc lõng, người thì dúi vào tay cô một nắm hạt dưa, người lại đưa cho cô ít đậu phộng. Phương Hảo Hảo ngồi im lặng, vừa ăn mấy món ăn vặt, vừa chờ đến lúc dọn cơm.

Ngẫu nhiên trong những câu chuyện, cô loáng thoáng nghe thấy có người nhắc tới cái tên “A Nhĩ Tư Lan”. Lắng nghe kỹ hơn, lại thoáng nghe cả mấy từ như “phụ nữ”, “kết hôn”.

Trong lòng cô bất giác căng thẳng, nhịn không được nghiêng sang một chị gái biết nói tiếng phổ thông, khẽ hỏi: “Họ đang nhắc tới A Nhĩ Tư Lan sao?”

“Đúng vậy, cô quen A Lan sao?”

Phương Hảo Hảo khẽ gật đầu, cố giữ vẻ bình thản: “Họ nói gì về anh ấy thế?”

“Trưởng thôn muốn A Lan cưới Ngải Y Lâm Na, nhưng A Lan không chịu.”

“Cưới? Đã đến mức bàn chuyện hôn nhân rồi ư?” Phương Hảo Hảo mở to hai mắt, trong lòng hoảng loạn.

A Nhĩ Tư Lan có bạn gái? Hơn nữa còn tới bước tính chuyện kết hôn? Ngón tay cô vô thức xoắn chặt vào nhau, nhịp tim cũng đập nhanh hơn.

Người phụ nữ kia lại quay vào góp chuyện, rồi sau đó mới nhìn sang Phương Hảo Hảo, khẽ lắc đầu: “Ngải Y Lâm Na thì đồng ý.”

Nhà gái đồng ý, anh không đồng ý? Là thế nào đây?

Nghe vậy, Phương Hảo Hảo càng thêm mơ hồ, không kìm được mà hỏi tiếp: “Vậy A Nhĩ Tư Lan và Ngải Y Lâm Na thật sự đang yêu nhau sao? Đã tính đến chuyện cưới xin rồi à?”

Đúng lúc này, một bác gái lớn tuổi bỗng nâng giọng, thậm chí còn giơ tay lên, khiến bầu không khí sôi nổi hẳn lên, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn bà ấy, bao gồm cả Phương Hảo Hảo.

Đợi bà ấy dứt lời, mọi người mới tiếp tục bàn tán trở lại. Người phụ nữ kia lại quay sang giải thích: “Tát Á nói A Lan đã có người trong lòng rồi, nên mới không đồng ý cưới Ngải Y Lâm Na.”

Nói xong, người phụ nữa kia lại tiếp tục nhập cuộc trò chuyện.

“Tát Á?” Tim Phương Hảo Hảo run lên,.cái tên này nghe có chút quen tai.

Cô vội vàng đảo mắt nhìn quanh, muốn tìm ai đó nói tiếng phổ thông lưu loát để hỏi cho rõ ràng, nhưng mọi người đều đang mải mê trò chuyện, không ai chú ý đến sự sốt ruột của cô.

Cô cứ như vậy đứng ngòi không yên đợi 5 phút, cho đến khi một bà cụ vén rèm đi vào nói gì đó, mọi người bèn đồng loạt đứng dậy, xỏ giày, kéo nhau ra ngoài.

Phương Hảo Hảo cũng đi theo ra ngoài, nhìn thấy mọi người đều tràn vào bếp phụ chuẩn bị bữa trưa, nhưng trong lòng cô như bị mèo cào, làm thế nào cũng không bình tĩnh được.

Cô xoắn ngón tay, nhanh chóng đuổi kịp chị gái nói phổ thông kia, vội vàng hỏi: “Vậy A Nhĩ Tư Lan với Ngải Y Lâm Na là chia tay sao? Có phải vì anh ấy đã thích người khác rồi không?”

Có lẽ vì cô nói quá nhanh, đối phương nghe chưa hiểu hết, nhưng vẫn nắm được ý chính: “Không có chia tay, chỉ là không cưới thôi.”

“Cái gì!” Phương Hảo Hảo kinh hô một tiếng, bvay sau đó nhận ra mình thất thố, vội vàng đưa tay che miệng lại.

Đối Phương cười cười, chậm rãi giải thích:

“Tát Á nói A Lan mang theo người trong lòng đến nhà bọn họ ăn cơm, còn rất che chở, không cho ai nói cô ấy một câu. Bạn gái chính là cái mà các cô gọi là người yêu đó.”

Phương Hảo Hảo cố gắng xâu chuỗi lại từng câu chữ, muốn tìm cho ra mạch logic.

Có thể chắc chắn một điều A Nhĩ Tư Lan đã có bạn gái, anh còn đưa cô ấy đến nhà bạn bè ăn cơm.

Đó là khi nào? Còn Tát Á rốt cuộc là ai?

Trong lòng cô cuộn lên từng cơn sóng, không kìm được mà hỏi tiếp: “Đây là chuyện khi nào? Tát Á là ai vậy?”

Đối phương có chút nghi hoặc mà nhìn cô một cái, như lấy làm lạ trước phản ứng quá mức của cô. Phương Hảo Hảo lập tức nhận ra mình quá mức nôn nóng, vội vàng thu liễm cảm xúc, miễn cưỡng cười cười: “Tôi chỉ là có chút tò mò thôi.”

Đối phương gật đầu không nói gì thêm, xoay người tiếp tục công việc.

Còn Phương Hảo Hảo đứng ngẩn người tại chỗ, trong lòng lại giống như có bình ngũ vị hương bị hất đổ, chua, ngọt, đắng, cay, mặn cùng lúc dâng trào.

Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên, là tin nhắn từ A Nhĩ Tư Lan: [Không ở nhà à?]

Phương Hảo Hảo mở khung chat, ngón tay treo lơ lửng trên bàn phím, trong lòng có vô số vấn đề muốn hỏi, nhưng lời đến bên miệng lại không biết hỏi từ đâu. Cô gõ rồi xóa, xóa rồi gõ, lặp đi lặp lại suốt năm phút.

Cuối cùng, màn hình sáng lên, anh trực tiếp gọi video đến.

Tiếng chuông bất ngờ vang dội, kéo cô trở lại thực tại, bàn tay run lên, suýt đánh rơi điện thoại. Nhìn chằm chằm vào avatar ngọn núi tuyết quen thuộc kia, Phương Hảo Hảo cắn răng, trực tiếp bấm từ chối cuộc gọi.

Đúng là biết người biết mặt khó biết lòng!

Trong lòng cô nói thầm: Nếu không phải hôm nay tới ăn tiệc, cô còn không biết anh hóa ra...

Thế nhưng vừa nghĩ lại, cô lại cảm thấy bản thân có phần vội vàng. Lỡ đâu chỉ là hiểu nhầm thì sao? Dù gì chị gái vừa nãy cũng đâu nói rõ ràng.

Đứng trong sân, cô cứ ngó đông nhìn tây, trong lòng rối như tơ vò. Đã thế, mọi người ở đây ai cũng biết A Nhĩ Tư Lan, vậy chắc A Y Toa cũng quen anh. Có lẽ... có thể từ A Y Toa hỏi thăm thêm một chút?

Đang miên man suy nghĩ thì Đài Đài bước tới. Thấy cô bồn chồn không yên, Đài Đài liền nắm tay kéo cô vào phòng, còn tri kỷ bật TV cho cô, để cô ngồi nghỉ ngơi rồi xoay người ra ngoài tiếp tục giúp đỡ.