- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Phía Nam Hồ Sayram
- Chương 40
Phía Nam Hồ Sayram
Chương 40
Nhìn thấy trên người cô chỉ khoác mỗi chiếc áo khoác mỏng, A Nhĩ Tư Lan liền cởi chiếc áo da của mình phủ lên vai cô, quấn chặt lấy thân hình mảnh mai ấy.
“Làm gì thế~.” Phương Hảo Hảo lẩm bẩm.
Anh không trả lời, chỉ giơ tay kéo xuống một nhánh thông, vung nhẹ, để tuyết rơi lả tả xuống người cô.
Những bông tuyết lạnh buốt trượt từ mái tóc xuống má, có vài hạt còn chui cả vào cổ áo, khiến cô co rúm người lại: “Lạnh quá——.”
A Nhĩ Tư Lan lại đưa tay kéo thêm một nhánh khác. Phương Hảo Hảo cảm thấy anh cố ý trêu mình, liền nhón chân nhảy lên với lấy cành cao hơn, rồi cố tình vung mạnh hất tuyết về phía anh, nhưng với chiều cao của anh, chỉ cần hơi ngửa người liền tránh được.
“Đáng ghét!” Cô bĩu môi, đưa tay nắm lấy cổ áo anh, kéo mạnh về phía mình. Thế là một đám tuyết trắng xóa rơi thẳng vào cổ áo anh.
“Xuy——.” Anh khẽ hít một hơi, buộc phải bước lên một bước để giữ thăng bằng.
Nhìn thấy anh lạnh đến nhăn cả sống mũi, Phương Hảo Hảo đắc ý, tiếp tục nhảy lên, kéo cành thông làm tuyết rơi xuống cổ anh thêm nữa.
A Nhĩ Tư Lan không né tránh, cứ mặc cho cô nghịch, để cả mảng tuyết đổ xuống người mình. Nhìn gương mặt cô dần dãn ra, nụ cười rạng rỡ quay lại, anh mới khẽ cong khóe môi.
Trong lúc cô nhảy nhót giẫm lên chân anh mấy lần, chiếc áo khoác trên vai cũng liên tục tuột xuống, anh lại kiên nhẫn phủ lại cho cô. Đến cuối cùng, cả người Phương Hảo Hảo gần như ngã vào trong lòng anh.
Ý thức được tư thế này quá ái muội, Phương Hảo Hảo vội vàng lùi ra sau, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt cổ áo anh không buông. Anh đành phải đi theo, một tay giữ áo cho cô, một tay khẽ vòng hờ qua eo, đề phòng cô lùi quá nhanh mà ngã.
“Anh... anh đứng gần thế làm gì, lùi ra chút đi!”
A Nhĩ Tư Lan rũ mắt nhìn bàn tay nhỏ bé đang túm chặt áo mình, giọng trầm thấp: “Cứ kéo thế này, áo sắp rách rồi.”
Phương Hảo Hảo lúc này mới vội vàng buông ra, ngượng ngùng mím môi.
“Mặc áo vào đi.”
Đến lúc bình tĩnh lại, cô mới cảm thấy có chút lạnh. Siết chặt tay áo, cô mặc chiếc áo da của anh, quần áo của anh to rộng, nhìn thì mỏng manh vậy mà lại ấm lạ thường.
“Anh... Không lạnh sao?”
Anh lắc đầu, chẳng những không lạnh mà còn cảm thấy hơi nóng.
Phương Hảo Hảo chợt nhớ lại ngày đầu đến tham quan trại nuôi ngựa, anh đứng trong phòng huấn luyện cưỡi ngựa. Trời tuyết lớn như thế, anh cũng chỉ mặc mỗi chiếc áo thun ngắn tay, mồ hôi men theo tóc mai chảy xuống cổ, rơi trên lưng ngựa, hòa cùng mồ hôi nóng hổi của ngựa.
Giống như bây giờ, giọt nước tuyết tan từ gò má anh lăn xuống cằm, rồi rơi xuống.
Ánh mắt Phương Hảo Hảo bất giác dừng lại ở chiếc cằm rắn rỏi, lớp râu xanh lún phún nổi rõ dưới ánh tuyết, trong l*иg ngực cô như có gì đó đang dâng trào, cô khẽ nuốt nước bọt. Người đàn ông trước mặt giống hệt con ngựa hoang kia, mang theo sự cuồng dã khó thuần phục.
“Áo... áo mặc rồi, anh lùi ra một chút đi!” Cô lắp bắp, trong giọng nói mang theo bối rối, đôi mắt cứ đảo loạn trên gương mặt anh, cố gắng che giấu sự xao động trong lòng.
A Nhĩ Tư Lan hơi nghiêng hàm, nhìn cô với ánh mắt nửa cười nửa không.
Bị anh nhìn đến mức mất tự nhiên, Phương Hảo Hảo dứt khoát đưa tay đẩy anh một cái: “Làm gì có ai... Làm gì có ai như anh chứ!”
Lực của cô đối với anh chỉ như chạm nhẹ, nhưng anh vẫn phối hợp lùi lại một bước, nụ cười càng sâu hơn: “Tôi thì sao?”
Phương Hảo Hảo liếc nhìn anh, lại bặm môi, ánh mắt lóe sáng như vừa hạ quyết tâm, khẽ hỏi: “Có phải anh đều nghe thấy hết rồi không?”
“Nghe thấy gì?”
“Buổi trưa, trong nhà ăn, anh có phải đều nghe được?” Đã đến nước này, cô thà nói thẳng còn hơn.
Anh gật đầu, giọng nhẹ nhàng: “Nghe thấy em hỏi người ta có cần thuốc tiêu hóa không.”
“Chỉ nghe thấy thế thôi?” Cô cau mày, trong lòng thấp thỏm.
“Còn nghe em nói tam quan và ngũ quan của mình đều rất có mị lực.”
“Vậy là anh chỉ nghe thấy đoạn tôi cãi lại người ta thôi à!” Phương Hảo Hảo cắn môi, tiếp tục nói: “Không nghe được những chuyện khác? Ví dụ như mấy lời đồng nghiệp tôi nói.”
A Nhĩ Tư Lan thu lại ý cười, anh cho tay vào túi quần, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
Trầm mặc vài giây, anh mới thấp giọng nói: “Tôi chỉ nghe em nói.”
Phương Hảo Hảo cảm thấy thời gian như ngưng đọng, trái tim vừa dịu lại bỗng rối loạn lần nữa, nhịp đập dồn dập, trong tai chỉ còn vang vọng giọng nói trầm thấp của anh.
Anh nói anh chỉ nghe những gì cô nói.
Lời này như một hòn sỏi rơi vào mặt hồ phẳng lặng trong tim cô, nhẹ nhàng nhưng đủ để tạo nên từng gợn sóng lan rộng, xao động cả nơi sâu kín nhất.
Cô ngẩng đầu, ánh mắt vô tình chạm vào tầm nhìn của anh. Tiếng gió rì rào trong rừng thông vẫn vang vọng bên tai, nhưng cô lại không cảm thấy lạnh nữa, dường như có một luồng hơi ấm từ sâu trong tim trào ra, cuốn đi hết mọi giá rét.
Không khí quanh hai người như đông cứng lại, yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hô hấp của hai người. Trong nền tuyết trắng xóa, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm áp của nhau, chân thực đến nỗi như thể cả thế giới này đều bị gạt ra ngoài, chỉ còn lại hai người bọn họ.
Khi trời tối hẳn, cô mới quay về. Người đàn ông lặng lẽ đi theo sau cô, tiễn cô đến tận cửa nhà.
“Tôi đến nơi rồi.” Phương Hảo Hảo xoay người, khẽ vẫy tay.
“Ừ, nghỉ ngơi sớm một chút.” Dứt lời liền xoay người rời đi.
Đi được vài bước, anh lại bất ngờ quay lại, tháo thứ gì đó từ bên hông đưa cho cô.
“Cái gì vậy?” Phương Hảo Hảo có chút nghi ngờ, nhìn không rõ vật trong tay anh là gì nên cũng không đưa tay nhận lấy.
Anh không giải thích, trực tiếp nắm lấy cổ tay cô, khẽ treo vật đó lên, sau đó dứt khoát xoay người rời đi.
Cúi đầu nhìn thứ trên tay, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, giống như có gì đó đang lặng lẽ tan chảy trong tròng.
Chờ trở lại phòng, Phương Hảo Hảo gấp không chờ nổi mà mở điện thoại lên, bắt đầu nghiên cứu món đồ bí ẩn kia.
Vật ấy chỉ to bằng ngón tay cái, ở giữa khoan một lỗ nhỏ, được xâu bằng sợi dây da màu nâu, trông như một mảnh xương động vật nào đó.
Cô nheo mắt ở trong lòng nói thầm: Không lẽ là di vật của con vật xấu số nào đó? Ý anh là gì? Chẳng lẽ muốn má chỉ cô gầy như cái xương này?
Cô chụp hình, đưa vào công cụ tìm kiếm, trang kết quả ngay lập tức hiện ra ba chữ "Lang bễ thạch", bên dưới còn có dòng chữ nhỏ: "Trang sức thường thấy của dân tọc Kazakh, có tác dụng trừ tà, cầu may, mang lại tài lộc."
Thì ra là xương sói...
Anh đưa cô cái này để làm gì?
Cô bấm mở phần giải thích, đọc tiếp: "Trong hôn lễ truyền thống của người Kazakh, lang bễ thạch được xem là sính lễ không thể thiếu khi tân nương xuất giá. Nó tượng trưng cho sự chung thủy trong hôn nhân, gửi gắm sự chúc phúc cho cuộc sống mới. Khi gặp được người quan trọng trong đời, có thể tặng một khối lang bễ thạch, vì nó tượng trưng cho lòng trung thành và sự đồng hành vĩnh hằng."
"Người quan trọng nhất..."
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Phía Nam Hồ Sayram
- Chương 40