Chương 4

Trong tâm trạng rối bời, cô bước lang thang men theo bờ hồ.

Tuyết đã ngừng rơi, nhưng cái lạnh cắt da vẫn còn đó, nhiệt độ dưới âm hai mươi mấy độ khiến cô phải co rúm người lại, nhưng mà, nếu không ra ngoài hít thở chút không khí, cô cảm thấy mình sắp ngạt thở mất.

Đồ ăn không quen, giường ngủ không yên, thời tiết thì u ám lạnh lẽo.

Không wifi, thậm chí 4G cũng chẳng có.

Nơi quái quỷ gì thế này!

Đứng bên bờ hồ Sayram xanh biếc, cô vung chân đá bay một hòn đá, như muốn trút hết bất mãn cùng áp lực trong lòng ra ngoài.

Hòn đá trượt trên lớp băng lăn vào mặt nước, gợn ra từng vòng sóng lăn tăn.

Mặt hồ chỗ gần bờ bị phủ băng, ánh nắng phản chiếu khiến nó lấp lánh thứ sắc xanh sâu thẳm, huyền bí, như chiếc gương mà thiên nhiên cố tình đặt ra, phản chiếu lại tâm tình rối ren của cô lúc này.

Cô không khỏi nhớ đến viên ngọc bích Kashmir bị cô bán đi để bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, viên đá xanh mang xúc cảm như nhung kia vốn là báu vật cô yêu thích nhất, hiện giờ chỉ còn trong ký ức.

Mùa đông ở hồ Sayram tựa như một chất ảo giác thị giác.

Đẹp đến say lòng nhưng cũng lạnh buốt lòng.

Cái cảm giác không cam tâm lại lần nữa dâng lên!

Cô cúi xuống nhặt một hòn đá, ném mạnh xuống mặt băng, lớp băng mỏng vang lên tiếng “rắc” giòn tan, vết nứt lan rộng rồi vỡ vụn như thủy tinh. Dưới lớp băng, từng bọt khí ùa lên, như đang thì thầm chế nhạo sự bất lực của cô.

“Đáng giận, thật đáng ghét!” Cô bĩu môi, cúi xuống nhặt một nắm sỏi, từng viên một ném xuống hồ, như muốn trút hết mọi uất ức trong lòng.

Trong khoảng tuyết mênh mông, ngoài một con ngựa đen đang vùi đầu ủi tuyết thì chỉ còn lại mình cô.

Con ngựa hình như phát hiện được gì đó trong tuyết, hoàn toàn không chú ý đến sự hiện diện của cô.

Phương Hảo Hảo đảo mắt nhìn quanh, thấy chẳng có ai, liền hít sâu một hơi, đối diện mặt hồ hét lớn:

“Ahhh~~~~!”

Tiếng hét vang vọng cả cánh đồng tuyết, như muốn xé nát hết mọi tủi hờn.

Con ngựa bị tiếng hét làm giật mình lùi hai bước, nhưng rồi lại cúi đầu tiếp tục cào tuyết, như đang nói: “Cứ la đi, ta bận việc của ta.”

Cô lại tiếp tục trút giận: “Một lũ mắt cao hơn đầu, không chỉ tập thể cô lập tôi mà còn tung tin đồn tôi chảnh chọe! Quá đáng thật!”

Nói xong, cô lại lắc đầu, tự nhủ: “Không được, mình không thể gục ngã. Mình là Phương Hảo Hảo! Cứ chờ đi, nhất định sẽ khiến các người phải nhìn tôi bằng con mắt khác!”

Cô đắm chìm trong thế giới riêng của mình, hoàn toàn không nhận ra sau lưng truyền đến tiếng bước chân.

“Phì...”

“Ha!”

Không biết từ đâu, một con ngựa trắng bất ngờ xuất hiện, phì hơi ngay trên đỉnh đầu khiến cô giật bắn cả người.

Cô vội rụt cổ lại, quay đầu lại nhìn, trên lưng ngựa chính là người đàn ông đã đỡ lấy cô vào đêm hôm ấy!

Người đàn ông ngồi trên lưng ngựa trắng, từ trên cao cúi đầu nhìn xuống cô, trên người khoác một chiếc áo choàng da màu đen, bên hông buộc một dải đai lưng màu nâu, trên đai còn khảm chiếc khóa bạc, dưới ánh tuyết phản chiếu lên từng tia sáng lạnh lẽo.

Gương mặt người đàn ông vẫn bị che khuất, không thể nhìn rõ khuôn mặt, chỉ có đôi mắt sâu thẳm, sắc bén ấy đặc biệt gây chú ý.

Ánh mắt cô không tự chủ mà dừng lại ở đôi mắt kia. Đôi mắt đẹp như vậy thì ngũ quan hẳn cũng không tầm thường nhỉ! Trong lòng cô thầm đoán.

Chậc, nhưng mà người dân tộc thiểu số thường có ngũ quan đậm nét, không chừng bỏ tấm che mặt xuống lại lộ ra một bộ râu quai nón thì sao?

Nghĩ tới đây, trong đầu cô bất giác hiện ra hình ảnh A Phàn Đề, không nhịn được “phụt” cười một tiếng. Cười xong lại sợ người đàn ônv nhìn thấu suy nghĩ nhỏ nhoi của mình, vội ho khan một cái, làm ra vẻ nghiêm túc: “Anh có thể quản con ngựa của mình một chút được không!”

Đôi mắt màu hổ phách kia liếc qua mấy cọng cỏ dính trên tóc cô, ngón tay người đàn ông hờ hững vuốt nhẹ roi ngựa, nói một câu bằng ngôn ngữ cô nghe không hiểu.

Có lẽ là tiếng Cáp Tát Khắc?

Khoan đã!

Phương Hảo Hảo đột nhiên căng thẳng.

Người này đến đây lúc nào?

Những lời mình vừa nói chẳng lẽ hắn đều nghe hết rồi?

Có quay clip không? Nếu bị tung lên mạng thì tiêu đời!

Cô đã hứa với Phùng tổng là sẽ không gây rắc rối nữa!

Cố nén hoảng loạn, cô chống nạnh, hắng giọng: “Này~ anh đứng ở đây từ nãy hả? Nghe lén người khác nói chuyện là rất bất lịch sự đó nha!”

Người đàn ông không nói gì, chỉ khẽ phát ra vài tiếng “khôi khôi”, con ngựa nghe vậy liền giơ cao móng như đang đáp lại anh.

“Này~ tôi đang nói chuyện với anh đó!”

Vẫn chẳng có hồi đáp.

Phương Hảo Hảo ngẩn ra, trong lòng chợt nghĩ: Chẳng lẽ là người bản địa không biết tiếng Hán?

“Anh nghe hiểu tôi nói gì không?”

Một loạt câu hỏi của cô như bắn liên thanh.

Người đàn ông kéo căng dây cương, điều khiển ngựa lùi lại, giữ khoảng cách xa cô hơn một chút.

Lúc này Phương Hảo Hảo mới thở phào, xoay người đối diện với mặt hồ nói thầm: “Hô~ thì ra là bất đồng ngôn ngữ, vậy thì tốt, vậy thì tốt.”

Cô không thèm để ý tới đối phương nữa, một mình giận dỗi.

Người đàn ông cũng chẳng bận tâm, sau khi xoay người xuống ngựa liền một tay vuốt ve đầu ngựa, tay kia đưa đến bên miệng nó, cho nó ăn gì đó, miệng anh thì thầm vài câu, giọng thấp trầm, mơ hồ.

Hồ Sayram — viên lam bảo thạch khảm nơi chân núi Thiên Sơn, yên ả và sâu lắng, tựa món quà dịu dàng nhất mà thiên nhiên ban tặng.

Dãy núi tuyết bên hồ soi bóng xuống mặt nước, trời đất nối liền, thật giả khó phân, như một bức tranh thủy mặc trời ban.

Mặt hồ lặng lẽ lắng nghe lời thì thầm của cô.

Tựa như màu xanh tinh khiết đến cực điểm ấy có thể gột sạch bụi trần, để con người giữa thế giới ồn ào này tìm được mảnh đất thanh tĩnh thuộc về riêng mình.

Để nhanh chóng hiểu rõ kịch bản, Phương Hảo Hảo liền thức trắng ba đêm liền. Sáng hôm đó, Triệu Chanh như thường lệ mang bữa sáng tới cho cô, thấy trên đầu giường còn đặt kịch bản cùng bản thảo, dịu giọng nói: “Chị Hảo Hảo, chị lại thức đêm nữa à?”

Phương Hảo Hảo chỉ khẽ “ừm” một tiếng, vài miếng đã nuốt xong quả trứng gà: “Phiền em giúp chị thu quần áo, chị phải ra phim trường trước đã.”

Nói xong gom lại tập bản thảo, bước nhanh ra cửa.

Ngày hôm đó cô chỉ có một cảnh quay, quay xong liền chạy đến bên đạo diễn: “Đạo diễn Liêu, cảnh vừa rồi ổn chứ ạ?”

“Ổn.”

Thấy cô chưa có ý định rời đi, Liêu Huy ngẩng đầu: “Có chuyện gì?”

“Tôi dựa theo chỉ đạo của ngài, viết một bản tiểu truyện nhân vật, muốn nhờ ngài lúc rảnh xem qua, chỗ nào chưa đúng thì tôi còn kịp chỉnh sửa.” Cô hai tay dâng lên bản thảo.

Liêu Huy lật nhanh vài trang, chú ý thấy trong kịch bản bên dưới đã được cô ghi chú chi tiết, mỗi câu thoại, mỗi động tác đều kèm theo động cơ cảm xúc, cùng với cách cô định thể hiện, nhàn nhạt nói: “Thái độ còn được.”

“Nhân vật này của tôi phần trọng yếu hầu hết đều ở thảo nguyên, nhưng tôi vào đoàn trễ, lỡ mất trải nghiệm cuộc sống, vừa không kịp học tiếng, cũng chưa học cưỡi ngựa. Nên tôi muốn tranh thủ thời gian còn lại, bổ sung kỹ năng cưỡi ngựa.”