Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Bất ngờ, Thẩm Ái Ngọc chủ động quay sang Phương Hảo Hảo: “Nếu nói về những điều bất ngờ thì Hảo Hảo mang lại cho chúng ta nhiều nhất. Như sau khi vào đoàn, cô ấy rất nhanh đã học cưỡi ngựa, còn nói được tiếng Cáp Tát Khắc nữa...”
Vừa nói, cô ta vừa suy nghĩ, giọng lộ rõ sự khen ngợi có phần cố ý: “À, còn chuyện vừa rồi Tiểu Tuyết nhắc tới, Hảo Hảo rất giỏi dỗ trẻ con. Sáng nay cảnh quay trong lớp học, mấy đứa nhỏ lần đầu đóng phim, căng thẳng lắm, đạo diễn dạy thế nào cũng không được, không ngờ Hảo Hảo chỉ một lát đã hòa nhập, khiến bọn trẻ vui vẻ hợp tác, đúng không?”
Nói xong, cô ta cố ý nhìn sang Điền Tuyết, bổ sung thêm: “Em còn nói cô Lữ cũng khen Hảo Hảo rất có kinh nghiệm mà, đúng không?”
Ánh mắt Điền Tuyết lóe lên vẻ ngượng ngập, gượng cười nhưng không đáp lại.
Tiểu Kha không hay biết chuyện trước đó, cứ tưởng Thẩm Ái Ngọc thật lòng khen Phương Hảo Hảo, bèn tiếp tục: “Trong phim, hai người vừa là thầy trò vừa là bạn thân. Sau khoảng thời gian cùng làm việc, ấn tượng của hai người đối với đối phườn như thế nào?”
Thẩm Ái Ngọc mỉm cười: “Chỉ đến khi gặp Hảo Hảo tôi mới hiểu vì sao fan của cô ấy luôn nói "tam quan chạy theo ngũ quan". Thật sự rất xinh đẹp, hơn nữa còn vô cùng chuyên nghiệp. Mọi người có thể thấy, để vào vai này, cô ấy đã không ngại thay đổi từ trang điểm đến phục trang, bớt đi sự hào nhoáng thường thấy. Nhưng ngay cả vậy, cũng không che lấp được nhan sắc nổi bật.”
Mọi người xung quanh phụ họa cười vài tiếng, bầu không khí lập tức trở nên có chút vi diệu.
Tiểu Kha quay sang nhìn Phương Hảo Hảo:
“Vậy còn Hảo Hảo thì sao?”
Phương Hảo Hảo mỉm cười, giọng nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa đôi phần phản kích: “Vừa nãy Ái Ngọc nói ‘tam quan chạy theo ngũ quan’, tôi phải thay mặt fan của mình giải thích một chút. Chủ yếu là vì ngũ quan của tôi có định hướng rất rõ, luôn tìm được đúng tam quan.”
Cô dừng một nhịp, rồi thản nhiên bồi thêm, trong giọng nói còn xen chút tự tin: “Cho nên fan của tôi thật sự rất có gu, bởi tam quan và ngũ quan của tôi đều có mị lực như nhau.”
Tiểu Kha vốn luôn thích phỏng vấn Phương Hảo Hảo, bởi câu trả lời của cô thường thẳng thắn, chân thành và rất hợp với giá trị quan của mình: “Thật thú vị, cô sắp biến tôi thành fan của mình rồi. Thế còn ấn tượng của cô về cô Thẩm thì sao?”
Phương Hảo Hảo chớp mắt, giả bộ trầm ngâm: “Ái Ngọc à... ấn tượng của tô về cô ấy giống như một cuốn tiểu thuyết trinh thám, hơi phức tạp, cô hiểu chứ? Nhưng mà...”
Cô cố tình ngừng lại, giọng nói pha chút trêu chọc: “Rất có điểm nhấn, luôn khiến người ta không kìm được mà mong chờ chương tiếp theo.”
Bên bàn đối diện, A Nhĩ Tư Lan đang nhai một miếng ớt xanh trong phần cơm, vị cay lan ra từ đầu lưỡi, anh khẽ thở dài trong lòng: “Còn rất cay.”
Buổi phỏng vấn kết thúc, Vương Hoành Vũ lén lút giơ ngón cái với cô. Phương Hảo Hảo miễn cưỡng nở nụ cười, ánh mắt theo bản năng lướt qua phía đối diện, nhưng A Nhĩ Tư Lan đã rời đi từ lúc nào.
Cô khẽ hít một hơi, cố gắng trấn tĩnh rồi trở lại phim trường.
Cả buổi chiều hôm đó, cô đều không mấy tập trung, đến khi cảnh quay cuối cùng kết thúc, trời đã ngả tối. Cô không có khẩu vị, không đi ăn tối mà đứng ngoài chuồng ngựa, cứ mở đi mở lại khung chat WeChat với A Nhĩ Tư Lan, nhưng cuối cùng không gửi đi bất cứ tin nhắn nào.
Anh có nghe thấy không?
Mấy lời của Điền Tuyết... Nếu anh lại lên mạng tra thêm, sẽ còn thấy nhiều tin đồn hơn nữa.
Cô có nên lập tức đi tìm anh, giải thích rõ ràng không?
Không, không... Giữa bọn họ có quan hệ gì chứ? Tại sao phải tự mình giải thích?
Hơn nữa, cho dù nói rồi... anh sẽ tin sao?
Phương Hảo Hảo đứng ngoài chuồng ngựa, ngón tay lướt đi lướt lại trên màn hình, cuối cùng vẫn không đi vào tìm anh.
Cô xoay người đi về phía sau núi, nhiều ngày ấm áp khiến băng tuyết trên đường tan ra, để lại con đường bùn lầy, loáng thoáng vài mảng đá băng sót lại. Gió bắc lạnh buốt vẫn len lỏi qua từng khe áo, đâm thẳng vào da thịt. Trời xám xịt, tầng mây nặng nề thấp đến mức tưởng chừng bất cứ lúc nào cũng sẽ trút xuống một trận tuyết lớn.
Dãy núi xa xa chìm trong bóng chiều, mơ hồ và cô tịch. Thi thoảng, vài tiếng quạ kêu khàn khàn càng khiến cảnh vật thêm phần tiêu điều.
Đây đâu phải lần đầu trong đoàn có người lén lút bàn tán về cô. Trước nay, cô vốn không mấy để tâm, tự tin rằng bản thân sống ngay thẳng, nhưng lần này trong lòng lại nghẹn ngào khó chịu.
Cô không muốn anh nghe được những lời đó, không muốn anh hiểu lầm.
Thế nhưng anh đã nghe rồi. Anh sẽ nghĩ gì về cô? Có cho rằng cô là người giả dối? Có vì vậy mà tránh xa cô?
Phương Hảo Hảo cúi đầu đá văng một viên sỏi bên chân, tâm trạng càng thêm phiền não. Gió rì rào xuyên qua rừng thông, lạnh lẽo, thổi tung vài sợi tóc mai.
“Này!” Phía sau truyền đến một giọng gọi trầm thấp.
Phương Hảo Hảo giật mình, vai khẽ run, quay phắt lại thì thấy A Nhĩ Tư Lan. Anh đứng không xa, hai tay đút túi quần, khóe môi nở một nụ cười nhạt.
Cô bĩu môi, nhíu mày: “Anh lại muốn hù tôi ngã xuống hố tuyết hả?”
Nói xong, cô giấu tay vào túi áo, bước nhanh về phía rừng thông.
Người đàn ông không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo phía sau cô.
Tiếng gió trong rừng ngày càng lớn, làm cành thông lay động, phát ra âm thanh xào xạc. Trong lòng Phương Hảo Hảo dâng lên một nỗi ấm ức khó tả, xen lẫn những cảm xúc mơ hồ mà chính cô cũng không nói rõ được.
Đi được một lát cô đột nhiên dừng lại, xoay người nhìn về phía anh: “Không được đi theo tôi nữa!”
“Trong rừng có sói.” Giọng A Nhĩ Tư Lan trầm thấp mà bình tĩnh, như đang thuật lại một sự thật hiển nhiên.
Phương Hảo Hảo cảm thấy anh đang lừa mình, trừng mắt nhìn anh một cái: “Anh xem tôi là trẻ con sao!”
A Nhĩ Tư Lan tiếp tục nói: “Tháng trước, có một đứa bé vào trong hái nấm, bị sói tha đi rồi. Đây là núi sau của trại nuôi ngựa, nếu em xảy ra chuyện ở đây, e rằng cả trại nuôi ngựa sẽ phải đóng cửa.”
“Cho nên anh đi theo tôi chỉ vì lý do này?”
Đôi mắt to tròn của Phương Hảo Hảo trừng lên, đúng lúc này một cơn gió bắc rít qua rừng thông, thổi xào xạc, khiến cô bất giác liếc nhìn sâu vào khoảng rừng tối tăm kia.
Thấy bộ dạng phồng má giận dỗi của cô, A Nhĩ Tư Lan hơi nghiêng đầu khẽ cười một tiếng: “Giận rồi à?”
Cô không đáp, chỉ mím môi thật chặt, ánh mắt mang chút bướng bỉnh.