Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phía Nam Hồ Sayram

Chương 37

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hai cảnh trôi qua, Phương Hảo Hảo liền đi về phía đạo diễn Liêu, cùng ông xem lại trên màn hình giám sát.

Xem xong, đạo diễn Liêu hài lòng gật đầu: “Tốt hơn nhiều rồi, giữ bản này đi.”

Lữ Mai thổi mấy lá trà trên miệng ly, cười khẽ: “Bọn nhỏ cứ tưởng là tập thôi, không căng thẳng, nên nét mặt và cử động đều tự nhiên hẳn. Diễn với trẻ con còn khó hơn diễn với người lớn, phải có chút kinh nghiệm mới xử lý được.”

Phương Hảo Hảo khẽ gật đầu xem như đồng ý, sau đó quay vào lớp thông báo tin vui với bọn nhỏ.

Chẳng biết từ khi nào, Đạt Ngô Lặc và Ba Đặc đã dựa vào bệ cửa sổ ngó vào trong phòng học, Phương Hảo Hảo nhìn thấy liền liền vẫy tay chào bọn họ.

Mã Tát bất ngờ bật dậy, chạy vội ra cửa sổ hét lên: “Ba!”

Đồng tử của Phương Hảo Hảo thoáng co rút, trong lòng ngạc nhiên: Ba Đặc cái anh chàng khôi hài như vậy lại có cậu con trai trầm tĩnh thế này sao?

“Con trai anh hả?” Cô không nhịn được hỏi.

Ba Đặc đắc ý gật đầu, mặt hớn hở: “Đúng rồi, con trai tôi đấy! Đẹp trai chưa, học giỏi lắm nha.”

Đúng lúc đó, cô giáo phụ trách nhận được thông báo từ tổ hậu cần, vỗ tay ra hiệu cho bọn trẻ tập trung rời đi. Phương Hảo Hảo nắm tay từng đứa một cái, tiễn bọn trẻ ra cửa rồi mới cùng Đạt Ngô Lặc đi về phía trại nuôi ngựa.

“Lần này anh đi hơi lâu nhỉ, lại vướng chuyện gì sao?” Phương Hảo Hảo vừa đi vừa hỏi.

“Trại nuôi ngựa ở Chiêu Tô đang cần bác sĩ thú y, bọn họ không rành nên tôi ở lại giúp vài ngày.” Đạt Ngô Lặc giải thích.

“Anh còn biết cả mấy cái đó nữa à?” Phương Hảo Hảo có chút kinh ngạc.

“Tôi học thú y mà.” Đạt Ngô Lặc cười cười, rồi bất chợt đổi chủ đề: “À mà... sao cô lại hoàn tiền thế?”

“Hả?”

“Tôi thấy A Lan không lưu lại giờ dạy học của cô, tiền cũng đã hoàn lại rồi. Có phải vì không hợp nhau?” Đạt Ngô Lặc quan tâm hỏi.

Hoàn tiền sao? Phương Hảo Hảo lấy điện thoại ra, con số đỏ chót “324” trên góc phải tin nhắn đập vào mắt. Bình thường cô chẳng mấy khi đọc tin nhắn, cho nên chuyện này cô hoàn toàn không biết.

“Ờ...” Cô đoán chắc là A Nhĩ Tư Lan không muốn nhận tiền, nhưng điều này sao có thể nói thẳng với Đạt Ngô Lặc được. Nhỡ anh ta nói lại với ông chủ bọn họ rằng A Nhĩ Tư Lan vì lý do cá nhân mà hoàn tiền dạy học, như vậy chắc chắn anh sẽ bị ông chỉ trách.

“A Lan thật ra rất chuyên nghiệp, hay là cô không quen cách cậu ấy dạy... Hay là?” Đạt Ngô Lặc suy đoán, cho rằng có thể cô thấy A Nhĩ Tư Lan quá lạnh lùng, không đủ thân thiện.

Trong lòng Phương Hảo Hảo có chút rối rắm. Hôm Đạt Ngô Lặc đi, cô còn cứng rắn không chịu cho A Nhĩ Tư Lan dạy, hiện tại mà khen anh giỏi thì chẳng khác nào tự vả, huống chi anh còn trả lại cả tiền học phí nữa.

Thế là cô gượng gạo nói: “Ờ... anh ấy dạy cũng bình thường thôi, không có gì đặc biệt.”

Vừa dứt lời, hai người đã đi ngang chuồng ngựa, và ngay lập tức, cô trông thấy A Nhĩ Tư Lan.

Người đàn ông khoanh tay đứng cạnh cánh cửa dẫn vào văn phòng, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, ánh mắt lóe lên tia sắc bén khó đoán.

Trong nháy mắt, Phương Hảo Hảo có cảm giác mình vừa nói xấu sau lưng người khác và bị bắt quả tang.

Đạt Ngô Lặc không để ý, tiếp lời: “Hay là để tôi dạy cô tiếp nhé?”

Dưới ánh mắt ngày càng tối lại của A Nhĩ Tư Lan, Phương Hảo Hảo chỉ có thể gượng cười: “Ách...”

“Em chọn cậu ta?” Giọng người đàn ông trầm thấp từ phía trước vang lên, mang theo áp lực không thể phớt lờ.

Phương Hảo Hảo tiến lên hai bước, cố tình chớp mắt với anh, ý bảo anh trước đừng nói chuyện.

“Lần trước tôi bỏ quên sổ trong văn phòng anh ấy, anh cứ làm việc đi, tôi vào lấy rồi ra ngay.”

Đạt Ngô Lặc ngẩn người, nhìn hai người bọn họ rồi hỏi: “Vậy cô...”

“Để hôm khác bàn tiếp nhé.” Phương Hảo Hảo lễ phép cười cười, sau đó vội vàng đi nhanh về phía văn phòng. Khi lướt ngang qua A Nhĩ Tư Lan, cô còn nháy mắt ra hiệu cho anh đi theo.

Chờ vào đến văn phòng, đóng cửa lại, cô mới hạ giọng nói: “Anh đúng là chẳng biết nhìn tình huống gì hết.”

Thế nhưng lực chú ý của người đàn ông vẫn còn đặt trên chủ đề trước đó: “Em nói tôi dạy ‘bình thường’, rốt cuộc là bình thường thế nào?”

Anh chậm rãi bước đến bàn làm việc, xoay người tựa hờ vào mép bàn, hai tay khoanh trước ngực, từ từ hỏi.

Lúc này, Phương Hảo Hảo mới chú ý đến cách ăn mặc của anh. Hôm nay anh khoác một chiếc áo da ngắn màu nâu, trông mới tinh và phẳng phiu, bên trong là một chiếc áσ ɭóŧ lông cùng tông, không kéo khóa, để lộ chiếc áo len cổ cao màu trắng bên trong, nửa người dưới là quần jean ống suông màu trắng ngà.

Bộ trang phục này vừa mang nét tao nhã của “dòng dõi tài phiệt cũ”, lại phảng phất chút phong vị cổ điển.

“Quần này của anh... mặc để cưỡi ngựa có tiện không?” Cô không nhịn được hỏi, trong đầu bất giác vẽ ra cảnh anh mặc chiếc quần trắng ấy ngồi trên lưng ngựa, e là chỉ một buổi chiều đã bám đầy bụi đất.

Anh rũ mắt nhìn đôi chân mình, rồi lại ngước mắt lên, tầm mắt hai người giao nhau, lúc này Phương Hảo Hảo mới giật mình nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào chân anh, lập tức cảm thấy có chút lúng túng, vội vàng dời mắt đi.

“Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Giọng A Nhĩ Tư Lan vẫn trầm thấp, mang theo chút kiên định không cho phép né tránh.

Thấy anh vẫn còn truy hỏi, Phương Hảo Hảo liếc nhìn anh một cái: “Anh trả lại tiền học phí của tôi rồi à?”

Anh gật đầu. Trả từ lâu rồi, sao giờ đột nhiên hỏi cái này?

“Anh muốn trả thì âm thầm trả thôi, sao lại để cho Đạt Ngô Lặc biết? Lỡ anh ta nói cho ông chủ các anh, ông ấy mà không vui thì chẳng phải anh sẽ bị trách sao? Đúng là ngốc chết đi được!”

Thì ra là đang lo cho mình.

A Nhĩ Tư Lan buông hai tay, chống ngược lại lên mặt bàn, hơi nghiêng mặt đi, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười rất nhẹ: “Không đâu.”

“Không đâu là sao?”

“Ông chủ sẽ không trách.”

“Anh...”

Anh chợt nhớ đến lần trước cô vì chuyện mình biết nói tiếng phổ thông mà giận dỗi, bèn giải thích: “Tôi...” Anh dừng lại, tựa như đang châm chước dùng từ: “Tôi có cổ phần.”

“Anh có cái gì cơ?”

“Trại nuôi ngựa, tôi có đầu tư, cũng tham gia quản lý.”

Phương Hảo Hảo ngẩng lên, đảo mắt nhìn quanh văn phòng của anh lần nữa, không lạ khi nơi này rộng gấp mấy lần chỗ của Đạt Ngô Lặc: “Hợp lại anh chính là ông chủ?”

Nghe giọng cô lớn hơn thường ngày, A Nhĩ Tư Lan liền thu tay về, đứng thẳng người, theo bản năng chỉnh lại tư thế: “Một trong số đó.”

Phương Hảo Hảo đưa mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới. Hôm nay quả thực trông rất ra dáng ông chủ trại nuôi ngựa, chỉ là... có hơi quá phong trần, lòe loẹt một chút.

“Cũng không tệ, trẻ tuổi đã có tài sản riêng rồi.”

Nghe giọng cô nhẹ nhàng hơn, A Nhĩ Tư Lan mới lần nữa thả lỏng dựa vào mép bàn: “Quay xong rồi?”

Cô lắc đầu: “Buổi chiều còn nữa, tôi chỉ đến trả bút ghi âm cho anh.”

Dứt lời liền lấy bút ghi âm từ túi áo ra, anh không đưa tay nhận, chỉ liếc mắt về ống cắm bút bên cạnh, ý bảo cô để vào đó.

Phương Hảo Hảo bước đến gần, nhìn cái bút ghi âm trong tay rồi hỏi: “Tôi quên mang vỏ hộp, còn cả sách hướng dẫn.”

Anh chỉ "ừ" một tiếng, rõ ràng không mấy bận tâm.

“Là đồ mới mua sao? Hộp nhìn còn rất mới.”

Anh không trả lời, ánh mắt khẽ lướt qua gương mặt cô rồi nhanh chóng dời đi.
« Chương TrướcChương Tiếp »