Chương 33

“Dạo này không thấy Tiểu Kha đâu nhỉ?” Tiểu Kha là quay phim hậu trường, phụ trách nội dung và cắt nối biên tập.

“Cô ấy bị cảm, đang nghỉ ở trong làng. Tôi muốn quay nhiều thêm một chút để cô ấy có tư liệu dùng.” Anh ta kiên nhẫn giải thích.

“Vậy thì vất vả cho anh rồi.”

“Cô Phương, vậy chúng ta quay cảnh cô tương tác với ngựa nhé, cho nó ăn cỏ chẳng hạn. Tôi muốn thể hiện chân thực nỗ lực cô đã bỏ ra cho bộ phim này, để khán giả thấy được con người thật của cô.”

“Được, cảm ơn anh.”

Buổi chiều hai cảnh quay đều rất thuận lợi, khoảng một tiếng là xong.

Vừa hết cảnh, cô vội vàng thay lại quần áo của mình, lén chạy xuống chân dốc.

Theo yêu cầu của cô, A Nhĩ Tư Lan lái xe đậu ở chỗ rẽ. Năm phút sau, Phương Hảo Hảo liền chạy vội chui lên xe, vội vàng thúc giục: “Đi mau đi mau!”

A Nhĩ Tư Lan cúi đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nghi hoặc hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Cô vừa thắt dây an toàn vừa hất cằm về phía gương chiếu hậu: “Đoàn người tới rồi, nếu không đi ngay thì sẽ bị bắt gặp mất.”

Nghe vậy, chân mày anh khẽ nhíu lại: “Không thể để họ thấy sao?”

“Anh cứ lái xe trước đi!”

Thấy cô đề cao âm lượng, người đàn ông lúc này mới khởi động động cơ, đạp ga phóng đi một đoạn khá xa, nhưng trong lòng anh vẫn thắc mắc vấn đề ban nãy: “Tại sao lại không thể bị nhìn thấy?”

Phương Hảo Hảo nhất thời nghẹn lời. Cô đâu thể nói thật rằng bây giờ danh tiếng của mình chẳng tốt đẹp gì, nếu bị chụp được cảnh đi cùng anh, e là sẽ lại gây ra những phiền phức không đáng có.

Cô khẽ thở dài, giọng bất đắc dĩ: “Hỏi nhiều thế làm gì, anh lo mà lái xe đi.”

Nói rồi, cô chợt nhớ ra gì đó, quay lại nhìn ghế sau: “Ể, Ba Đặc đâu?”

“Cậu ta theo xe đoàn phim rồi.”

Đợi xe chạy xa, Phương Hảo Hảo mới lấy chai nước còn dở lúc trưa trong hộc tay vịn ra, làm ướt khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi lớp kem nền màu sậm trên mặt.

Sau đó cô lấy trong túi xách ra phấn nước và son môi, dặm lại đôi chút. Nhìn gương trang điểm thấy mình lại rạng rỡ, cô khẽ gật gù hài lòng, rồi tháo lỏng búi tóc, để mặc mái tóc dài như tảo biển xõa xuống bờ vai.

Qua khỏi ngọn núi, xe rẽ khỏi đường nhựa, phía trước toàn là đường đất, hay đúng hơn là vệt bánh xe hằn lại, may mà mặt đường cũng khá bằng phẳng, không đến nỗi quá xóc nảy.

Bên ngoài cửa sổ là cả một vùng tuyết trắng mênh mông, như đại dương tinh khiết phủ khắp tầm mắt. Nắng tháng ba tuy ấm áp, nhưng tuyết vẫn chưa tan hết, cả cánh đồng tuyết dưới ánh mặt trời lấp lánh như phủ một lớp kim cương vụn, thỉnh thoảng có vài cây thấp bé lẻ loi đứng trên sườn núi, trên cành còn đọng chút tuyết, như những người lính gác khoác áo choàng trắng.

Qua vùng tuyết, đường bắt đầu gập ghềnh hơn, Phương Hảo Hảo rướn cổ nhìn ra ngoài, là những mảnh đá vụn, mép tuyết bên kia sườn núi đã dần tan, lộ ra lớp đất loang lổ vàng nâu xen kẽ trắng, ghép lại thành một bức tranh tự nhiên.

Trên sườn núi gần đó đã bắt đầu lốm đốm mảng thực vật, dù vẫn mang sắc vàng khô, nhưng rõ ràng là có thêm sức sống. Những bụi cỏ thấp từ khe tuyết nhú lên, lá tuy bé nhỏ nhưng kiên cường, như đang báo hiệu mảnh đất này sắp hồi sinh.

Ngẫu nhiên, Phương Hảo Hảo cảm thấy mình nhìn thấy nụ hoa, thích thú reo lên: “Đấy có phải nụ hoa không?”

A Nhĩ Tư Lan liếc mắt nhìn ra ngoài: “Là hoa băng, đầu tháng tư sẽ nở rộ.”

“Vậy là sắp sang xuân rồi đúng không?” Giọng cô mang theo mong chờ.

“Ừ, khoảng cuối tháng tư sẽ phủ xanh.” Anh vẫn chăm chú nhìn con đường phía trước.

“Ồ, phía trước có đàn dê kìa! Người kia anh quen không? Sao lại thả dê xa thế?”

Ở nơi xa lạ này, cô như đứa trẻ tò mò với tất cả, thấy nụ hoa cũng hỏi, thấy cây thấp cũng hỏi, thấy đàn dê cũng hỏi.

Giọng cô lanh lảnh, tràn đầy hứng khởi, trong chiếc áo lông vũ màu hồng nhạt, cả người toát lên nét rạng rỡ và trong trẻo.

Anh vô thức rời mắt khỏi đường, từ hộc tay vịn lấy ra một cặp kính râm đeo vào, sau đó mới nhìn theo hướng tay cô chỉ: “Đó là Tô Cáp đang chăn dê.”

Đàn dê tụ lại bên mép đất trống, cúi đầu gặm những nhành cỏ lưa thưa. Tô Cáp cưỡi một con ngựa nâu, nhàn nhã cầm điện thoại lướt, trên người khoác áo bông đen dày cộp, đầu đội mũ che tai, cả người trông mập mạp lạ thường.

A Nhĩ Tư Lan hạ cửa kính xe xuống, chào hỏi một tiếng.

Nghe tiếng, Tô Cáp buông điện thoại, thúc ngựa lại gần: “*********.” Là dân chăn nuôi lâu năm, Tô Cáp vẫn quen nói bằng tiếng Cáp Tát Khắc.

A Nhĩ Tư Lan dừng xe, trò chuyện vài câu. Nói chưa được mấy lời, Tô Cáp đột nhiên nhảy khỏi lưng ngựa, hai tay bám vào cửa sổ, ló đầu vào nhìn Phương Hảo Hảo, A Nhĩ Tư Lan lập tức đẩy đầu Tô Cáp ra: “****.”

Sau đó hai người lại nói thêm mấy câu nữa, sau đó mới tiếp tục lên đường.

“Vừa nãy hai người nói gì thế?” Phương Hảo Hảo hiếu kỳ.

“Tô Cáp nói sáng nay gϊếŧ dê, mời buổi tối qua nhà anh ta ăn cơm.”

“Vậy anh có đi không?”

Anh nắm vô lăng, liếc nhìn cô một cái: “Em muốn đi?”

Phương Hảo Hảo thật sự cảm thấy hứng thú, nơi này tất cả đối với cô đều mới mẻ, nhất là những người như Tô Cáp vẫn sống ở đông oa tử, vẫn kiên trì với cách chăn thả tự nhiên. Cách sống của bọn họ giống hệt như cảnh trong phim, không thể nghi ngờ đây chính là một cơ hội tốt để trải nghiệm cuộc sống.

“Anh có tiện không?”

“Vậy thì đi.”

Xe chạy đến trước cửa nhà cậu bé mập mạp, cậu nhóc đang chơi đùa với một chú chó đen nhỏ. Hai đứa nhỏ, một người một chó chô đến vô cùng vui vẻ, vừa nhìn thấy xe, cậu bé lập tức nhận ra là chú A Lan đến, hưng phấn gọi vào trong nhà một tiếng, rồi nhanh chân chạy ra đón.

“Chú A Lan! Chị Hảo Hảo, sao chị lại đến đây!” Vừa nhìn thấy Phương Hảo Hảo, gương mặt cậu bé sáng bừng lên.

“Chị đến chơi với em nè, em vẫn chưa nhập học sao?”

“Em đã tốt nghiệp lớp mẫu giáo rồi!” Cậu bé ngẩng khuôn mặt nhỏ tròn trịa lên, kiêu ngạo trả lời.

Lúc này Phương Hảo Hảo mới nhớ ra, tuy dáng dấp cậu nhóc trông khá cao lớn, nhưng thực ra mới sáu tuổi, vẫn chưa đến tuổi vào lớp một.

Đúng lúc này, Gia Na Nhĩ từ trong nhà bước ra, tiện tay dùng tạp dề trước ngực lau tay: “Hảo Hảo, em cũng đến à.”

“Gia Na Nhĩ, lâu rồi không gặp.” Phương Hảo Hảo mỉm cười vẫy tay chào.

Gia Na Nhĩ nhiệt tình nắm lấy tay cô, còn khẽ sờ cánh tay cô khen ngợi: “Thật xinh đẹp!”

“Cảm ơn, sau khi mọi người dọn về đây rồi có quen không, mọi việc vẫn ổn chứ?”

“Nơi này là nhà của A Lan, ở rất tốt.” Nói rồi, Gia Na Nhĩ đi về phía xe tải nhỏ.

A Nhĩ Tư Lan mở thùng hàng, đưa cho cô ấy một túi rau lớn. Thấy vậy, cậu bé mũm mĩm cũng lon ton chạy lại phụ, chú chó đen thì cứ bám sát sau lưng, suýt bị giẫm trúng. Cậu bé nhận lấy túi trái cây và đồ ăn vặt mà A Nhĩ Tư Lan mang tới, vui vẻ đến cười tít mắt.