Chương 31

Phương Hảo Hảo đắc ý vỗ vỗ lên cổ Đại Bạch, cười nói: “Thấy chưa, thấy chưa, đi theo chị không lỗ đâu nhé? Chị đối xử với em tốt lắm đó, chờ lát nữa lại cho em ăn táo.”

Ở chuồng bên cạnh, Tiểu Hắc dường như sốt ruột, phì mũi liên hồi, có vẻ có chút nôn nóng.

Phương Hảo Hảo cao giọng trấn an: “Đừng vội đừng vội nha, từng con một thôi.”

A Nhĩ Tư Lan lúc này chen vào nói: “Để tôi lo cho Ô Nhã.”

“Sao vậy?”

“Em không tiện.”

“Vì sao không tiện?”

Anh không giải thích thêm, chỉ xoay người lấy dụng cụ, đi thẳng vào chuồng của Ô Nhã. Con ngựa đực tràn đầy sức sống, tất nhiên không hiền lành như Ngọc Thông.

Sau khi chải lông cho Đại Bạch xong, Phương Hảo Hảo khẽ ho vài tiếng, trong giọng nói mang theo một tia kinh ngạc: “Nhìn trắng tinh như vậy mà chải ra bao nhiêu bụi.”

A Nhĩ Tư Lan nhận lại bàn chải từ tay cô, tiện tay nhét vào túi áo: “Đi rửa tay đi.”

“Tôi đã hứa sẽ cho tụi nó ăn táo nhỏ rồi mà.” Cô ngước mắt nhìn anh, giọng mang chút nũng nịu: “Anh cho tôi hai quả táo đi.”

Anh không nhiều lời, quay lưng bước ra ngoài, khom người lấy từ cái thùng nhựa dưới bàn ra hai quả táo. Hai người mỗi người cho một con ngựa ăn, nhìn chúng gặm nhấm ngon lành, thẳng đến khi nhìn chúng ăn xong mới cùng nhau rời khỏi chuồng ngựa.

Nước trong bồn rửa lạnh buốt, Phương Hảo Hảo chà xát đôi tay đỏ ửng vì lạnh, lôi từ túi áo ra một tuýp kem dưỡng tay, quay đầu nhìn về phía A Nhĩ Tư Lan: “Anh có muốn bôi không?”

Người đàn ông liếc nhìn một cái, lắc đầu: “Tôi đi xem tiến độ xây dựng.”

Cô gật đầu, xoay người đi về phía cổng, vừa đi vừa mang găng tay. Gió lạnh quét qua mặt, mang theo chút lạnh lẽo. Khi sắp đi tới cổng, cô bỗng nhiên dừng lại, ma xui quỷ khiến quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Bóng dáng cao lớn của người đàn ông vẫn đứng dưới mái hiên, mà ánh mắt đúng lúc dừng ở nơi cô, sâu thẳm và chăm chú.

Trái tim Phương Hảo Hảo khẽ run, khóe môi không tự giác mà cong lên một nụ cười.

Cô mím môi, như là giấu một bí mật nhỏ, sau đó kéo chặt áo bước nhanh ra khỏi trại nuôi ngựa.

Tuần tiếp theo, công việc chính của Phương Hảo Hảo chỉ là làm “nền” cho nam nữ chính. Bối cảnh quay chuyển từ lớp học, lên núi rồi đến “đông oa tử”, thay đổi liên tục.

Trong đó có một cảnh cô cùng Thẩm Ái Ngọc và Điền Tuyết chơi ném tuyết. Theo kịch bản, cô và Điền Tuyết sẽ liên thủ ném vào Thẩm Ái Ngọc, đến khi ném cho cô ta trông tội nghiệp đáng thương thì nhân vật Kha Lạp Thản xuất hiện, cùng Thẩm Ái Ngọc phản công hai người họ.

Điền Tuyết và Thẩm Ái Ngọc cùng công ty, nhưng tiếng tăm lại kém xa, vì vậy trong phim lẫn ngoài đời, Điền Tuyết đều phải nhường nhịn đối phương vài phần. Đến cả lúc ném tuyết cũng không dám dùng lực, sợ chọc Thẩm Ái Ngọc không vui.

Đạo diễn Liêu nhắc nhở mấy lần, Thẩm Ái Ngọc liền lên tiếng, giọng dịu dàng: “Tiểu Tuyết, cứ dùng sức ném mạnh như Hảo Hảo là được, không sao đâu.”

Nghe vậy, Phương Hảo Hảo không nhịn được ở trong lòng nói thầm: Cái này mà cũng lôi mình vô được?

Thực ra cú ném của cô toàn là “diễn” thôi, có bao nhiêu sức đâu, nếu không phải trước mặt đều là máy quay, cô thật muốn trợn tráng mắt một cái.

Điền Tuyết phối hợp "diễn" với Thẩm Ái Ngọc, làm ra vẻ khó xử, rồi quay sang nhìn Phương Hảo Hảo cầu cứu.

Cô lập tức làm bộ thân mật khoác tay Điền Tuyết, giọng điệu nhẹ nhàng: “Ái Ngọc chuyên nghiệp như vậy, cô cũng đâu thể thật sự ném mạnh vào cô ấy. Nè, như thế này, dùng chút kỹ xảo thôi là được, cô xem.”

Nói rồi cô tùy tay ném một quả cầu tuyết, quả cầu tuyết bay theo đường cong đẹp mắt, nhẹ nhàng rơi lên người Thẩm Ái Ngọc: “Nhìn thì có vẻ mạnh, nhưng thật ra một chút cũng không đau!”

Điền Tuyết khẽ nhúc nhích cánh tay, muốn rút ra, nhưng Phương Hảo Hảo lại càng khoác chặt hơn, quay sang cười tủm tỉm hỏi Thẩm Ái Ngọc: “Đúng không, Ái Ngọc?”

Thẩm Ái Ngọc chỉ mỉm cười không đáp, ngược lại nhìn về phía đạo diễn Liêu: “Đạo diễn, chúng ta quay lại một lần nữa nhé?”

“Được, thêm một cảnh nữa.” Đạo diễn gật đầu, không khí tại hiện trường bỗng chốc lặng đi vài phần.

Sau khi cảnh quay kết thúc, Phương Hảo Hảo chính thức mở ra hình thức “phông nền”.

Để chống lạnh, cô dán miếng sưởi ấm ở trước ngực, sau lưng, cả trên đùi, rồi lạch bạch bước ra khỏi căn nhà gỗ. Nhìn cô lúc này chẳng khác nào “kệ trưng bày ấm áp di động”.

Nam nữ chính có nhiều phân cảnh thoại tình cảm, còn Phương Hảo Hảo thì chỉ dắt ngựa đứng bên cạnh, lặng lẽ chờ. Những lúc nghỉ giải lao, cô lại lấy điện thoại ra nghe bài giảng, thời gian trôi đi cũng khá nhanh, thoáng cái buổi sáng đã hết.

Đến trưa, Ba Đặc lái chiếc Ngũ Lăng Hoành Quang của mình đến đưa cơm. Khi ấy Phương Hảo Hảo đang khoanh tay trước ngực, nghiêm túc làm “tấm nền trầm mặc”.

Thấy A Nhĩ Tư Lan cũng có mặt, cô nâng nâng cằm, muốn thu hút sự chú ý của anh, nhưng người đàn ông rõ ràng chẳng rảnh để để ý đến cô, một trái một phải ôm hai thùng cơm giữ nhiệt maug đỏ, thẳng tiến về phía nhà gỗ.

A Nhĩ Tư Lan phải chạy đi chạy lại ba chuyến mới mang hết phần cơm cho cả đoàn phim. Nhìn anh bận đến mồ hôi đầy đầu, mũ len cũng tháo ra, Phương Hảo Hảo theo bản năng bĩu môi.

Cảnh quay cuối cùng kết thúc, quản lý trường quay gọi mọi người đi lấy cơm.

A Nhĩ Tư Lan và Ba Đặc đang đứng dựa vào xe hút thuốc. Phương Hảo Hảo đút tay vào túi, thong thả bước xuống dốc, đi đến trước mặt bọn họ: “Sao anh lại đến đây?”

Người đàn ông không trả lời, chỉ hơi hất cằm về phía căn nhà gỗ, ý bảo mình tới đưa cơm.

Phương Hảo Hảo đứng trên nền tuyết cách anh chừng một mét, trêu chọc nói: “Ông chủ của các anh chắc chắn rất phiền.”

Ba Đặc liếc nhìn A Nhĩ Tư Lan, tò mò hỏi: “Sao cô nói vậy?”

“Anh xem đi, Đạt Ngô Lặc vừa phải làm huấn luyện viên, vừa phải nuôi chó, còn phải đi ra ngoài thu ngựa, còn anh ấy thì vừa làm huấn luyện viên, vừa giám sát tiến độ xây dựng, giờ lại kiêm luôn chân giao cơm, này quả thực là một công việc mà làm thành N công việc!”

Ba Đặc nghe xong cười hề hề, quay đầu nhìn A Nhĩ Tư Lan, thấy anh chẳng phản ứng gì, bèn dùng khẩu âm vùng Tây Bắc đặc sệt nói: “Chuẩn, phiền chết đi được!”

Phương Hảo Hảo khẽ liếc nhìn A Nhĩ Tư Lan. Người đàn ông này khác hẳn những người xung quanh. Bọn họ, từ ngoại hình đến giọng nói đều toát lên đậm nét dân tộc, vừa nhìn liền biết không phải người Hán. Chỉ riêng anh, cả diện mạo lẫn cách nói chuyện lại giống y như người Hán chính gốc, không chút khác biệt.

“Anh là dân tộc Kazak sao?” Cuối cùng cô cũng hỏi ra vấn đề đã kìm nén bấy lâu.

“Sao lại không? Người anh em của tôi là dân tộc Kazak đấy!” Ba Đặc dập điếu thuốc, giành trả lời trước.

“Vậy... là con lai?” Ánh mắt cô dao động qua lại giữa A Nhĩ Tư Lan và Ba Đặc, cố tìm ra chút manh mối từ gương mặt bọn họ.