Chương 3

Người đàn ông lướt qua cô đi thẳng vào bên trong, bóng lưng vững chãi kiên định.

Con ngựa bên cạnh bỗng cất tiếng hí nhẹ, giơ vó lên. Phương Hảo Hảo theo phản xạ quay đầu nhìn vào trong, ý đồ tìm kiếm bóng dáng ấy, nhưng chỉ nhìn thấy hành lang trống trơn.

Cô còn chưa kịp nói lời cảm ơn.

Triệu Chanh bám lấy tay vịn cầu thang, sắc mặt tái nhợt, giọng yếu ớt: “Chị Hảo Hảo, chị không sao chứ?”

Bóng dáng Hạ Minh đã khuất xa, Phương Hảo Hảo gần như không thể nghe thấy mà thở dài một tiếng.

“Không sao, chúng ta về khách sạn trước đã.” Phương Hảo Hảo thu lại suy nghĩ, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Chút nữa chị sẽ xuống quầy lễ tân tìm thuốc cho em.”

Sau khi rời quán cà phê, cô cùng Triệu Chanh kéo hành lý đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng. Đó là một khách sạn bình dân nhỏ, phòng rất hẹp và chật chội, ngoài một chiếc giường rộng 1 mét 5 thì chẳng có nổi một chiếc bàn tử tế. Nhà vệ sinh càng đơn sơ, chỉ có một bồn cầu kiểu cũ khiến người ta nhăn mặt.

Phương Hảo Hảo hít sâu một hơi, không sao cả, lúc mới vào nghề cô cũng từng ở thế này, chẳng lẽ bây giờ lại không chịu được!

Lễ khai máy bộ phim được định vào cuối tháng 2, cô đến sớm một tuần, vốn định tranh thủ thời gian để làm quen với kịch bản, ai ngờ đến cả dàn ý còn chưa nhìn thấy.

Tệ hơn nữa là, Triệu Chanh sau một ngày nằm ở khách sạn không những không đỡ mà sốt lại càng cao hơn.

Lễ tân khách sạn cho cô địa chỉ một phòng khám, cách đây không đến 20 km. Phương Hảo Hảo không chần chừ, lập tức đưa Triệu Chanh đến đó trong đêm.

Phòng khám đầy ắp khách du lịch bị sốt do không quen khí hậu, mùi thuốc sát trùng nồng nặc khiến người ta khó thở.

Phương Hảo Hảo đội mũ, đeo khẩu trang và kính râm, che kín gần cả khuôn mặt.

Cô đứng trong đám đông một lúc thì cảm thấy ngột ngạt, liền lặng lẽ bước ra con hẻm bên cạnh, hít vài hơi khí lạnh cho dễ chịu hơn.

Tình trạng của Triệu Chanh nghiêm trọng hơn cô nghĩ, phải truyền nước ba ngày liên tiếp mới hạ sốt.

Sau khi trở về khách sạn, Phương Hảo Hảo bưng cơm hộp cho cô ấy, còn múc hết trứng hấp trong phần cơm của mình cho cô ấy: “Ăn nhiều một chút, ăn xong rồi ngủ một giấc thật ngon.”

Triệu Chanh cảm động, trong lòng cảm thấy ấm áp: “Chị Hảo Hảo, cảm ơn chị, vốn dĩ là em phải chăm sóc chị mới đúng, kết quả lại khiến chị vất vả vì em.”

Phương Hảo Hảo xua tay, nhẹ giọng nói: “Đừng nói vậy, em mau khỏi bệnh mới là cách cảm ơn tốt nhất dành cho chị.”

Mấy ngày bị bệnh đều do Phương Hảo Hảo chăm sóc cô ấy, cũng trải qua mấy ngày này ở chung, Triệu Chanh mới phát hiện Phương Hảo Hảo hoàn toàn không giống như lời đồn trên mạng, kiêu căng tùy hứng hay làm màu.

Ngược lại, Phương Hảo Hảo thẳng thắn, lương thiện và chân thành, hoàn toàn lật đổ ấn tượng ban đầu của cô ấy.

Trước lễ khai máy, đạo diễn và các diễn viên chính lần lượt có mặt, Phương Hảo Hảo cuối cùng cũng nhận được kịch bản.

Đây là một bộ phim kể về câu chuyện tình yêu giữa sinh viên tình nguyện giảng dạy và thanh niên địa phương, tựa đề là "Ánh trăng chiếu núi sông".

Phương Hảo Hảo đảm nhận vai nữ phụ, là một giáo viên tình nguyện nhiều năm và quyết tâm gắn bó với vùng đất này. Nhân vật có nội tâm phong phú, cảm xúc phức tạp, đòi hỏi sự thể hiện tinh tế và sâu sắc.

Cô tính toán vai diễn của mình không quá nhiều, nên có thể tận dụng thời gian rảnh trong lúc quay để nghiền ngẫm kịch bản.

Nhưng còn chưa kịp nghiên cứu kỹ thì đã bị thông báo thay đổi lịch quay, mấy cảnh ít ỏi của cô đều được dời hết lên tuần này, và toàn quay vào sáng sớm.

Đạo diễn Liêu là một người đàn ông trung niên nhiều năm theo đuổi dòng phim nghệ thuật, rất ít khi dùng minh tinh lưu lượng, đối với diễn viên cũng yêu cầu cực kỳ khắt khe.

Ông ấy hiển nhiên không hài lòng với phần thể hiện của Phương Hảo Hảo, không cố kỵ mà nói thẳng: “Hảo Hảo, diễn xuất của cô vẫn còn quá hời hợt, cần phải dồn tâm tư hơn.”

Dù là vì vừa mới cầm được kịch bản, chưa có sự chuẩn bị nên mới không đạt yêu cầu, nhưng Phương Hảo Hảo không giải thích, chỉ yên lặng lắng nghe.

Lữ Mai đã thay xong phục trang, nghe tin cảnh quay của mình bị dời sang trưa thì bực bội bĩu môi: “Diễn viên trẻ bây giờ đều coi công việc như trò đùa, cứ đến phút cuối mới chịu chuẩn bị, không giống như chúng ta khi đó, diễn là chuyện lớn như trời.” Nói xong bà ấy kéo áo khoác, tựa người vào ghế, vẻ mặt đầy khó chịu.

Biết rõ vị tiền bối này đang bóng gió mỉa mai mình, Phương Hảo Hảo vội bưng ấm nước nóng trên bàn, chủ động rót thêm trà cho Lữ Mai: “Cô Lữ, mời cô uống trà.”

Nhưng Lữ Mai chẳng hề nể mặt, ngược lại còn nhìn về phía thư ký trường quay chỉ cây dâu mắng cây hòe: “Làm việc phải chú trọng hiệu quả lẫn chất lượng. Nếu không làm nổi thì qua một bên mà chờ, đâu có lý gì bắt cả đoàn phim chịu rét cùng.”

Thư ký trường quay không biết cách nào xoa dịu, đành báo lại tình hình cho phó đạo diễn. Hai đạo diễn thương lượng một hồi rồi quyết định quay theo kế hoạch ban đầu, đẩy phân cảnh của Phương Hảo Hảo xuống sau.

Vì mình mà khiến mọi người phải chịu lạnh cả buổi sáng, Phương Hảo Hảo cảm thấy băn khoăn, liền nhờ Triệu Tranh đi mua đồ uống nóng cho cả đoàn. Còn cô thì đi nói rõ với đạo diễn, rằng mình sẽ luôn chờ sẵn bên cạnh, chỉ cần mọi người quay xong còn thời gian thì cô lập tức vào cảnh.

Đồ uống nóng đưa tới, không khí oán trách trong trường quay mới vơi bớt phần nào.

Lữ Mai quay xong phân đoạn của mình liền về phòng nghỉ một chút rồi chuẩn bị rời đi, trước khi đi cũng không nhận ly cà phê Phương Hảo Hảo đưa, chỉ bỏ lại một câu: “Có thời gian làm mấy thứ màu mè này chi bằng về mà nghiền ngẫm kịch bản cho tốt.”

Phương Hảo Hảo gượng cười tiễn vị tiền bối đi.

Cô vẫn kiên nhẫn chờ ở trường quay, chờ đến lúc chạng vạng nam chính cũng đóng xong cảnh cuối, cô mới kéo thư ký trường quay hỏi liệu mình có thể lên sân khấu không.

Thư ký trường quay kiểm tra lại lịch quay: “Trước cô còn một cảnh nữa, đạo diễn bảo cô sang bên rạp dựng tạm để đi diễn thử, chuẩn bị sẵn cảm xúc.”

“Vâng.”

Nghĩ tới Triệu Tranh mới vừa khỏi bệnh, buổi chiều cô đã cho Triệu Chanh về phòng nghỉ ngơi, vậy nên cô khoác tạm áo khoác quân đội một mình đi diễn thử.

Thế nhưng cô ở giữa trời tuyết chờ tận hai tiếng đồng hồ mà vẫn không nhận được thông báo lên sân khấu. Khuôn mặt nhỏ nhắn bị gió lạnh táp đến trắng bệch. Đợi đến khi nhân viên đạo cụ tới thu dọn hiện trường, cô mới bàng hoàng nhận ra buổi quay hôm nay đã kết thúc từ lâu, còn mình thì bị người ta chơi cho một vố đau.

Phương Hảo Hảo dụi đôi mắt cay nhức, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẫm.

Bụng réo “ục ục”, lúc này cô mới nhớ ra ngoài ly cà phê buổi sáng, cả ngày nay mình chưa ăn gì.

Phương Hảo Hảo bất đắc dĩ thở dài, kéo lê đôi chân mệt mỏi đi về phía nhà ăn. Nhưng không ngờ bộ phận hậu cần đã sớm thu dọn xong, chỉ ném lại cho cô một câu:

“Tự đi pha mì gói đi.” rồi quay lưng bỏ đi.

Cô mím môi, thầm lẩm bẩm: “Đúng là hổ rơi xuống đồng bằng bị chó khinh! Bị chơi một vố chưa đủ, giờ đến cơm cũng không có mà ăn.

Thôi, coi như tức no bụng rồi!