Chương 29

Qua khung cửa kính lớn của trại nuôi ngựa, cô nhìn thấy ngoài đồng tuyết trắng mênh mông, vài chú ngựa đang thong thả đi dạo, chiếc đuôi khẽ vẫy, ung dung tự tại.

Phương Hảo Hảo bước vào chuồng ngựa. Chưa kịp mở miệng, hai con ngựa đã sớm cảm nhận được hơi thở của cô, đồng loạt phát ra tiếng “hừ hừ” chào đón.

"Hai nhóc này, mấy ngày rồi chưa được ra ngoài, chắc ngứa ngáy lắm nhỉ." Cô mở cửa, dắt chúng ra ngoài: "Muốn cùng chị đi ra ngoài dạo một vòng không?"

Hai con ngựa liên tiếp phì hơi, gấp không chờ nối chạy ra khỏi trại nuôi ngựa, hướng về khoảng đất rộng.

Phương Hảo Hảo phải chạy vài bước mới đuổi kịp. Cuối cùng, vẫn là “Đại Bạch” ngoan ngoãn nhất, nó dừng lại chờ cô, còn cọ cọ vào người, ra hiệu muốn cô ngồi lên.

Sau khi dắt chúng chạy vài vòng trong tuyết, trong lòng Phương Hảo Hảo bỗng nảy ra một ý nghĩ liều lĩnh: "Hay là chúng ta ra ngoài chạy thử mấy vòng nhỉ?"

Khi một ý tưởng lóe lên, mà điều kiện khách quan lại vừa khớp, con người thường khó lòng kìm nén sẽ lập tức hành động.

Phương Hảo Hảo kẹp bụng ngựa, mang theo “Đại Bạch” chạy về phía dãy núi xa xa. Nơi ấy là một vùng đất bằng phẳng rộng lớn, cảm giác chẳng khác nào đường đua trong nhà.

Gió rít vù vù lướt qua tai, mang theo cái lạnh buốt xương, nhưng đồng thời cũng khiến cô cảm thấy một sự vui sướиɠ chưa từng có. Móng ngựa giẫm lên lớp tuyết dày, phát ra tiếng “lạo xạo”, như thể mặt đất đang vì cô mà tấu lên khúc nhạc tự do.

Cơ thể cô theo tiết tấu của ngựa mà phập phồng, dường như đã hòa làm một, cảm nhận rõ sức mạnh rắn chắc của những cơ bắp đang bung ra trong từng nhịp chạy.

Mấy ngày trời quang, lớp tuyết dần tan, khoảnh khắc băng tuyết rã ra luôn là lúc rét cắt da cắt thịt nhất, nhưng ánh nắng lại làm người ta cảm thấy ấm áp lạ thường.

Những rễ cỏ từng bị vùi sâu dưới đất nay dần lộ ra, phủ lên một tầng xanh non mỏng mảnh. Chẳng bao lâu nữa, nơi đây sẽ biến thành thảo nguyên xanh mướt, người Kazakh lại lùa đàn gia súc về phía Bắc, tiến đến đồng cỏ mùa hè.

Phương Hảo Hảo đang mải đắm chìm trong cảm giác tự do, Đại Bạch đột nhiên tự mình đổi hướng, lao thẳng về phía trại nuôi ngựa. Nhịp tim cô dồn dập, adrenaline bùng nổ, giống như đang phiêu lưu trong một trận đua tốc độ.

Ngay khi sắp về đến nơi, cô chợt thấy một bóng dáng quen thuộc.

Người đàn ông mặc chiếc áo khoác jean đã giặt đến hơi bạc màu, cổ áo mở rộng, lộ ra lớp len tròn màu đen bên trong. Áo jean cắm thẳng vào chiếc quần kaki xanh rêu, thắt lưng buộc bằng một sợi da đen. Trên cánh tay anh còn vắt chiếc áo bông đen giống hệt lần trước.

Nếu đổi lại là người đàn ông khác, Phương Hảo Hảo chắc chắn sẽ “chậc” một tiếng, thầm tiếc nuối gu thẩm mỹ cần được nâng cấp. Nhưng đặt lên người anh chẳng hiểu sao lại thấy... không tồi.

Nghĩ ngợi vài giây, cô dứt khoát quy kết nguyên nhân vào gương mặt của anh. Bởi một gương mặt như vậy, có lẽ mặc gì cũng đẹp.

Đại Bạch từ từ dừng lại, Phương Hảo Hảo âm thầm cảm thán, phanh này tính năng chẳng kém gì xe Porsche. Phương Hảo Hảo chạy một vòng lớn như vậy, cô cũng có chút thở hổn hển: “Phù—phù—phù——.”

“Em tự dắt nó ra ngoài sao?” Giọng anh trầm thấp, mang theo chút ấm áp.

Phương Hảo Hảo gật đầu: “Ừm!”

Nghe được trả lời, khóe miệng anh hiện lên ý cười nhàn nhạt, rồi anh chậm rãi tiến lại gần.

Ánh mặt trời chiếu xuống gương mặt anh, đôi mắt sâu thẳm hơi nheo lại, đáy mắt giống như chứa đựng ánh sáng lấp lánh. Ánh mắt anh dừng ở trên người cô, mang theo sự khen ngợi, dịu dàng... xen lẫn một tia cưng chiều khó nhận ra.

“Thật thông minh.”

Phương Hảo Hảo cảm thấy lỗ tai mình nóng ran, vô thức cắn nhẹ môi dưới, trong lòng dâng lên một cảm giác căng thẳng.

Anh nâng tay phải, lúc cô nghĩ anh sẽ đỡ mình xuống ngựa, thì bàn tay lại rơi xuống mặt Đại Bạch, giọng dịu dàng: “Thật thông minh.”

Thì ra câu "thật thông minh" là nói với Đại Bạch!

Vậy... Vậy còn ánh mắt khi nãy... cũng là dành cho Đại Bạch sao?

Phương Hảo Hảo theo bản năng mím môi. Đại Bạch lại hý vang, dí sát vào người anh, chắc do mấy ngày không gặp nên nhớ chủ. Còn Tiểu Hắc “nghịch tử” kia, lúc này đang quấn lấy mấy con ngựa khác, hoàn toàn không chú ý đến động tĩnh bên này.

“Chuyện kia giải quyết xong rồi chứ?” Cô ra vẻ tùy ý hỏi.

“Ừ.” Anh gật đầu, giọng trầm thấp.

“Không phải anh nói hai ngày là về sao?”

A Nhĩ Tư Lan ngước mắt, tầm mắt thẳng tắp dừng ở trên người cô, ánh mắt hai người ở không trung giao nhau. Phương Hảo Hảo cảm thấy ánh mắt kia sắc bén đến mức như muốn soi thấu lòng người, vì thế cô vội vàng nghiêng đầu đi, tránh đi ánh nhìn chăm chú của anh: “Làm chậm trễ mấy ngày...”

Thấy cô nói được nửa câu thì im lặng, A Nhĩ Tư Lan nắm lấy dây cương vòng đến trước mặt cô, kiên nhẫn giải thích: “Lô ngựa ở Chiêu Tô sớm đã xử lý xong, chỉ là thủ tục đưa sang Hồng Kông làm ngựa đua gặp chút vấn đề, tôi phải chạy sang đó, nên chậm vài ngày.”

“Đi Hồng Kông?” Cô có chút ngạc nhiên.

“Ừ.” Anh ngắn gọn trả lời, mắt vẫn không rời khỏi gương mặt cô.

“Ông chủ các anh làm ăn cũng xa ghê nhỉ.” Cô cố đổi đề tài, nhưng ánh nhìn của anh lại nóng rực, kiên định mà chuyên chú. Từ chân mày cô chậm rãi đu xuống, lướt qua gương mặt ửng hồng, cuối cùng dừng lại nơi cánh môi đang bị cô nhẹ nhàng cắn.

Trong đôi mắt sâu thẳm kia dường như ẩn chứa vô số lời chưa nói, vừa mang khí thế xâm lược, vừa dịu dàng đến mức khiến tim người run rẩy.

Trong đầu cô vụt hiện lên một câu thoại từng học thuộc —— "Ánh mắt giao nhau, chính là nụ hôn không tìиɧ ɖu͙©."

Cô lập tức hoảng hốt cúi xuống, giả bộ chỉnh lại yên ngựa, giọng lí nhí: “Bao giờ Đạt Ngô Lặc mới về?”

Anh nheo mắt, không đáp, chỉ yên lặng nhìn cô, dường như đang chờ cô nói tiếp.

“Trại nuôi ngựa các anh nên lập cái WeChat, hoặc ít nhất cũng mở dịch vụ công cộng gì đó. Thời đại nào rồi mà còn để lại lời nhắn bằng giấy note.” Cô thuận miệng oán giận một câu, cố xua bớt bầu không khí vi diệu này.

A Nhĩ Tư Lan đột nhiên lấy điện thoại ra, đưa tới trước mặt cô.

“Làm gì vậy?” Cô rũ mắt nhìn về phía anh.

“WeChat.”

“Ai thèm thêm WeChat của anh!” Cô ra vẻ ghét bỏ mà bĩu môi, quay đầu sang chỗ khác để giấu gương mặt đang nóng bừng.