Điền Tuyết liếc nhìn Kha Lạp Thản một cái, khóe môi cong lên, giọng điệu hời hợt: "Dù sao chị Hảo Hảo cũng ít đất diễn, lại không có nơi nào khác để đi. Không học mấy thứ này thì rất nhàm chán, phải không?"
Trong giới ai chẳng biết, Phương Hảo Hảo từng mang danh “tiểu tam”, bị chính thất “truy sát” đến đường cùng mới phải lẩn trốn tới đoàn phim này, thanh danh đã thối nát, khó mà xoay người, giờ lại chỉ đóng vai phụ cho Thẩm Ái Ngọc, biết đâu một ngày nào đó, còn phải quay ra làm nền cho cô ta, Điền Tuyết khıêυ khí©h nhìn Phương Hảo Hảo.
Phương Hảo Hảo thu lại ý cười, ánh mắt nhàn nhạt quét qua Điền Tuyết, rồi đi thẳng về phía cô ta, Điền Tuyết mất tự nhiên vặn vẹo bả vai, trong lòng có chút chột dạ.
Trong giới vẫn luôn đồn rằng Phương Hảo Hảo thẳng tính, nóng nảy, nhưng dù nóng tính đến đâu chắc cũng không đến mức gây sự ngay tại chỗ chứ?
Cô ta theo bản năng liếc sang Thẩm Ái Ngọc, hy vọng đối phương sẽ mở lời giúp mình. Không ngờ Thẩm Ái Ngọc lại thản nhiên ôn lại lời thoại, như thể hoàn toàn không nhận thấy gì.
Thấy sắc mặt Phương Hảo Hảo lạnh nhạt, Điền Tuyết hoảng hốt, vội dịch người sang một bên để tránh. Ngay khoảnh khắc hai người đi ngang qua nhau, Phương Hảo Hảo liếc mắt nhìn cô ta một cái, khóe môi nhếch lên một nụ cười hờ hững.
Nụ cười ấy nhàn nhạt nhưng lại mang theo một luồng áp lực vô hình, như đang nói: “Tâm tư nhỏ nhen của cô, tôi nhìn thấu cả rồi, chỉ là lười so đo thôi.”
Điền Tuyết bị ánh mắt ấy làm cho căng thẳng, nụ cười trên mặt cũng cứng lại, cô ta há miệng định nói gì, nhưng một chữ cũng không nói nên lời.
Trong khi đó, Phương Hảo Hảo đã thẳng lưng bước ra khỏi phim trường, bóng dáng hiên ngang, từng bước thản nhiên, như thể tất cả chỉ là một màn chen ngang vụn vặt chẳng đáng để tâm.
Ngồi lên xe trung chuyển, cuối cùng Phương Hảo Hảo mới thở phào, trên môi nở nụ cười nhẹ nhõm.
Cô biết, nỗ lực của mình đã được nhìn thấy, những người từng cố tình coi thường cô, lúc này rốt cuộc không ngồi yên được nữa.
Còn những lời ong tiếng ve kia, cô chẳng hề bận tâm. Con đường của cô vẫn còn dài, mới chỉ vừa bắt đầu thôi!
Xe đưa cô đến đầu thôn rồi rời đi, Phương Hảo Hảo sải bước nhẹ nhàng về phía trại nuôi ngựa, tâm trạng vui vẻ hệt như một chú chim nhỏ vừa thoát khỏi l*иg giam.
Bác bảo vệ đang mải mê xem video ngắn, âm lượng bật to đến nỗi cách mấy mét ngoài đường cũng nghe thấy rõ —— “Vật nhỏ phiền toái này, ta phải làm sao với ngươi đây!”
Câu thoại xấu hổ kia khiến Phương Hảo Hảo nhịn không được nhíu mày. Cô hắng giọng, cất tiếng gọi lớn: "Bác bảo vệ, bác bảo vệ!"
Nghe thấy tiếng gọi, bác bảo vệ liền bấm tạm dừng, ngẩng đầu nhìn cô.
"A Nhĩ... ờ, Đạt Ngô Lặc bọn họ đã về chưa ạ?" Phương Hảo Hảo hỏi.
Bác bảo vệ lắc đầu, giọng nhàn nhạt: "A Nhĩ Tư Lan không có ở đây."
Nói xong, ông ấy lại cúi xuống mở tiếp bộ phim ngắn trên điện thoại. Trong loa vọng ra một câu thoại sến súa đến mức dở khóc dở cười: "Nữ nhân, để ta sủng ngươi thêm lần nữa!"
Phương Hảo Hảo bĩu môi, bất đắc dĩ lấy điện thoại ra. Cô mở WeChat, chạm vào cái tên duy nhất được ghim trên đầu danh bạ [dadyy].
Tin nhắn dừng lại từ hai ngày trước: [dadyy, đang làm gì đó!]
Cô khẽ thở dài, trong lòng có chút mất mát. Vốn dĩ chỉ muốn chia sẻ niềm vui nho nhỏ này, nhưng chợt nhận ra chẳng có ai để tâm sự. Cô mím môi, cất điện thoại đi rồi xoay người bước về nhà A Y Toa.
Ánh hoàng hôn chiếu trên lưng cô, kéo dài bóng dáng mảnh khảnh, bước chân vẫn nhẹ nhàng, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi buồn mơ hồ.
Sau khi trời quang, A Y Toa cũng đã nhập học. Bởi vì trong thôn chỉ có trường tiểu học, mà A Y Toa đã lên lớp 8 nên đành chọn trường nội trú ở huyện, mỗi cuối tuần mới về nhà một lần.
A Y Toa không ở nhà, Đài Đài và Cổ Lệ Đạt dồn nhiều tinh lực hơn vào việc lao động. Cổ Lệ Đạt đón đàn dê về tự mình chăm sóc, còn Đài Đài thì chuyên tâm thêu thảm hoa, chuẩn bị khi họp chọ đem ra bán.
Phương Hảo Hảo trở thành “đứa trẻ” duy nhất trong ngôi nhà này. Buổi tối, cô luôn tranh thủ dành thời gian ngồi trò chuyện cùng Đài Đài và Cổ Lệ Đạt, hoặc cùng nhau xem tivi, tựa như cô đã thực sự trở thành một thành viên trong gia đình.
Không chỉ vậy, cô và Đài Đài còn làm ra một quyết định —— hai người sẽ học ngôn ngữ của nhau!
Phương Hảo Hảo tìm được giáo trình học tiếng Cáp Tát Khắc và tiếng phổ thông trên mạng. Mỗi ngày, cả hai dành một tiếng đồng hồ, thay nhau làm thầy lẫn trò. Tiến độ tuy chậm, nhưng cảm giác mỗi ngày đều tiến bộ một chút khiến cả hai cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Tối hôm ấy, “một nhà ba người” ngồi trong phòng khách cùng ngâm chân. Phương Hảo Hảo vừa đeo tai nghe vừa học khóa trực tuyến, Cổ Lệ Đạt lướt Douyin, còn Đài Đài thì cúi đầu thêu thảm hoa. Ba người đều chỉnh âm lượng thật nhỏ, sợ làm phiền đến nhau.
Đột nhiên Đài Đài vỗ vỗ cánh tay Phương Hảo Hảo, hưng phấn chỉ vào màn hình điện thoại: "Tam Thuận, Tam Thuận!"
Phương Hảo Hảo tháo tai nghe, nhìn theo ngón tay Đài Đài, nhịn không được cười nói: "Đài Đài, bà thế nhưng lại xem phim Hàn!"
Nghe vậy, Cổ Lệ Đạt cũng ghé qua, cười giải thích: "Bộ này từng chiếu trên tivi, mẹ rất thích."
“**********.” Đài Đài hướng về phía Phương Hảo Hảo tuôn một tràng, trong giọng nói tràn đầy hưng phấn cùng chờ mong. Phương Hảo Hảo nghe mà mù tịt, đành nhìn về phía Cổ Lệ Đạt.
Cổ Lệ Đạt suy nghĩ một chút rồi dịch lại: "Mẹ muốn xem bản l*иg tiếng Cáp Tát Khắc."
Phương Hảo Hảo gật đầu, nhận lấy điện thoại, kiên nhẫn tìm kiếm, nhưng lục tung cả mạng vẫn không thấy bản nào. Cô có chút áy náy vỗ nhẹ vai bà: "***." (nghĩa là không tìm được).
Đài Đài thoáng thất vọng, lẩm bẩm vài câu rồi vẫn tiếp tục xem bản gốc tiếng Hàn, không thèm để ý đến việc chẳng có phụ đề.
Kết thúc buổi ngâm chân, ba người liền trở về phòng của mình.
Phương Hảo Hảo mở app tập luyện, làm một lượt giãn cơ. Điện thoại báo pin yếu, cô bò lên giường định cắm sạc, ngay bên cạnh là chiếc máy ghi âm lặng lẽ nằm đó.
Bất giác, trong đầu cô vang lên giọng nói đọc lời thoại của anh.
Phương Hảo Hảo vội lắc mạnh đầu, như bấm nút “tạm dừng” trong ý thức. Không được nghe nữa, tuyệt đối không được nghe nữa, những lời thoại ấy cô đã thuộc nằm lòng từ lâu rồi!
Đoàn phim làm việc theo chế độ “tuần lớn – tuần nhỏ”. Thứ bảy vốn dĩ là ngày cô có thể ngủ nướng, nhưng thói quen dậy sớm đã ăn sâu, cô âm thầm ra đầu thôn đón A Y Toa về.
Trên đường, A Y Toa ríu rít kể đủ chuyện vui ở trường. Hai cô gái đi bên nhau, trông chẳng khác nào hai chị em ruột.
Ăn cơm trưa xong, Phương Hảo Hảo lại đến trại nuôi ngựa. Bác bảo vệ đã quen mặt cô, phất phất tay liền cho cô vào.