Đài Đài lúc này mới ngừng khuyên, nhưng vẫn không hiểu hết, miệng cứ lẩm bẩm mãi: “*****.” [Con gái vẫn nên đầy đặn một chút mới khỏe mạnh, giống như Cổ Lệ Đạt nhà bà ấy, đẫy đà xinh đẹp. Phương Hảo Hảo quá gầy, nếu không người đến cầu hôn nhất định đạp hư ngạch cửa của chúng ta rồi!]
Phương Hảo Hảo nghe xong đột nhiên nảy ý định dạy Đài Đài nói tiếng phổ thông. Cô quay sang A Y Toa: “Đài Đài thật là một người thú vị, nếu có thể nói được tiếng phổ thông thì hay biết mấy. Hay là em dịch lại cho bà, chúng ta cùng nhau học đi? Em dạy chị tiếng Cáp Tát Khắc, Đài Đài học tiếng phổ thông.”
A Y Toa dịch lại, Đài Đài liền xua tay liên tục, lẩm bẩm một tràng tiếng Cáp Tát Khắc: “***C***DUHKDGUFYS.”
A Y Toa cười lắc đầu: “Đài Đài nói học tiếng phổ thông còn khó hơn cả việc mùa đông phải ra sông giặt quần áo. Chị biết Đài Đài học được mấy chữ ‘ăn tốt, uống tốt’ từ đâu không?”
Phương Hảo Hảo lắc đầu.
“Là học được trong một buổi tiệc. Khi ấy mọi người đều chúc nhau ‘ăn tốt, uống tốt’, thế là bà nhớ luôn.”
Nghe xong, Phương Hảo Hảo bật cười thành tiếng.
Ăn cơm trưa xong, tuyết đã rơi ít đi phần nào nhưng vẫn chưa dừng hẳn. A Y Toa và Cổ Lệ Đạt ra sân xúc tuyết, còn Phương Hảo Hảo thì mặc thêm một chiếc áo lông vũ bên trong, rồi mới lên đường đến trại nuôi ngựa.
Cô trang bị mũ, khăn quàng cổ, găng tay kín mít, toàn thân chỉ lộ ra một đôi mắt, tay cầm một chiếc ô trắng nhỏ bước chậm rãi trên nền tuyết.
Đường tuyết không khó đi như cô nghĩ, lớp tuyết xốp dưới chân phát ra tiếng “kẽo kẹt” rõ ràng.
Bông tuyết lặng lẽ từ trên không trung rơi xuống, nhẹ bẫng như lông vũ nhưng dày đặc, toàn bộ thế giới giống như bị bao phủ trong sắc trắng tĩnh mịch.
Phương Hảo Hảo rụt cổ, kéo khăn quàng cao thêm một chút, nhưng hơi lạnh vẫn len lỏi từ cổ áo chui vào.
Cô bất giác thả chậm bước chân, để lại sau lưng một hàng dấu chân sâu cạn không đều, ngoằn ngoèo kéo dài về phía xa.
Rẽ qua ngã tư, cô liền chạm mặt Tiểu Hắc vừa từ trong ngõ bước ra. Con ngựa phun ra một luồng hơi trắng, Phương Hảo Hảo khẽ “ê” một tiếng, mới phát hiện bờm của nó đã phủ đầy bông tuyết.
Tiểu Hắc nghiêng đầu, ngay sau đó một bóng dáng cao lớn từ sân bên cạnh chậm rãi đi ra.
Phương Hảo Hảo liếc nhìn Arslan một cái, rồi nhanh chóng né sang đường lớn.
“Lên ngựa đi, tôi đưa cô qua đó.”
“Không cần, tôi còn có việc.” Phương Hảo Hảo thẳng thừng từ chối.
Người đàn ông không nói thêm, chỉ chậm rãi đi theo sau lưng cô.
Phương Hảo Hảo lại nhịn không được liếc mắt nhìn anh. Giữa trời tuyết lớn thế này vậy mà anh không mang ô, chỉ khoác một chiếc áo mưa quân đội màu xanh, vành mũ kéo thấp che khuất hàng lông mày và đôi mắt, chỉ để lộ sống mũi cao thẳng cùng đôi môi mím chặt, cả người toát ra vẻ lạnh lùng xa cách.
Có lẽ vì cô đi quá chậm, Tiểu Hắc tỏ ra sốt ruột, bước nhanh lên dùng đầu nhẹ nhàng đẩy cô. Phương Hảo Hảo “hừm” một tiếng như phản đối, nhưng Tiểu Hắc lại cho rằng cô đang đùa, liền dùng miệng gõ nhẹ vào mặt ô của cô, làm chiếc ô khẽ rung.
Lúc này A Nhĩ Tư Lan mới chậm rãi mở miệng: “Với tốc độ này, ít nhất cô sẽ đến trễ hai mươi phút.”
“Liên quan gì đến anh.” Phương Hảo Hảo lẩm bẩm một câu rồi dừng lại trước cửa tiệm tạp hóa nhỏ.
Trước khi bước vào, cô còn cố ý quay đầu lại, giọng điệu mang theo sự bướng bỉnh: “Tôi đã nói là tôi có việc mà!”
Anh thả lỏng dây cương, theo cô cùng bước vào.
Ông chủ vừa nhìn thấy anh liền nhiệt tình chào hỏi, tiện tay lấy ra loại thuốc lá mà anh hay hút.
Hai người trò chuyện đôi câu, đến khi Phương Hảo Hảo từ dãy kệ bước ra thì A Nhĩ Tư Lan đã rút tờ tiền một trăm từ áo trong đưa cho ông chủ: “Thanh toán cùng luôn.”
Phương Hảo Hảo đặt gói băng vệ sinh lên quầy kính. Ông chủ liếc mắt mộ cái lập tức thối tiền, đưa cho A Nhĩ Tư Lan tờ năm đồng. Anh lúc này mới nhìn rõ thứ cô mua, trên gương mặt thoáng hiện chút ngượng ngập, vội vàng cầm lấy thuốc lá trên quầy liền dẫn ngựa đi.
Ra khỏi tiệm, anh lại đội mũ lên, thần sắc dưới vành mũ không nhìn rõ.
Phương Hảo Hảo lấy điện thoại ra: “Đưa mã QR cho tôi, tôi chuyển khoản cho anh.”
A Nhĩ Tư Lan chỉ hơi liếc sang, không trả lời, rõ ràng chẳng để ý chút tiền này, cô đành cất điện thoại lại.
Cúi đầu nhìn gói băng vệ sinh trong tay, ba chữ in to “ABG” suýt nữa khiến cô bật cười, hàng nhái gì mà cẩu thả quá đi mất! Nhìn kỹ hơn: “Siêu mỏng thấm hút” lại in thành “Siêu mỏng thấm xút”, “Chống tràn bên” lại thành “Chống tràn đầy”. Trời đất, đây đâu phải băng vệ sinh, mà là “tập hợp lỗi chính tả” thì đúng hơn!
Có lẽ đi quá lâu lại bị gió lạnh thổi, bụng Phương Hảo Hảo bắt đầu đau, cô khẽ đưa tay xoa bụng, trong lòng tính toán: Rẽ thêm hai ngã nữa là đến trại nuôi ngựa rồi, cùng lắm đi thêm một cây số, cầu mong cái “ABG” này đừng phản chủ giữa đường mà cho cô một vụ “tràn đầy” thì tiêu đời!
Thấy sắc mặt cô tái nhợt, A Nhĩ Tư Lan lại lần nữa mở miệng, giọng điệu so với vừa rồi đã dịu hơn đôi chút: “Lên ngựa đi.” Nói rồi, anh vươn tay cầm lấy cán ô của cô.
Lần này, Phương Hảo Hảo không từ chối nữa. Cô mím môi, dẫm chân vào bàn đạp rồi lên ngựa, nhận lại chiếc ô, khẽ nói: “Cảm ơn.”
Vừa vào trại nuôi ngựa liền ấm áp hơn nhiều, hơi lạnh lập tức bị xua tan không ít.
Phương Hảo Hảo xoa đôi tay đỏ ửng vì lạnh, vừa định cởϊ áσ khoác thì A Nhĩ Tư Lan khẽ ho một tiếng, thấp giọng nhắc: “Cứ mặc vào.”
Cô gật đầu, chỉ tháo khăn quàng và găng tay, tiện tay treo lên lan can.
Sau đó, cô lấy từ túi áo ra một quả táo nhỏ, lắc lắc trước mặt Đại Bạch, cười tủm tỉm nói: “Nhìn xem, chị mang gì cho em đây?”
Đại Bạch lập tức phun hơi, vươn đầu định lấy quả táo trong tay cô. Tiểu Hắc cũng không chịu thua, chen tới dùng đầu húc nhẹ vào tay cô.
“Đừng lo, cả hai đều có phần.” Cô vừa nói vừa sờ túi áo bên trái, nhưng bên trong trống rỗng.
Cô cúi đầu tìm kỹ, trong miệng lẩm bẩm: “Chẳng lẽ quên mang, hay là rơi dọc đường rồi?”
Thế là chỉ còn lại đúng một quả táo.
Phóng mắt nhìn quanh, sân huấn luyện lớn như vậy ngoài đường chạy ra thì chẳng có gì, chắc chắn không thể tìm dao gọt được.
Cô bỗng nhớ đến A Nhĩ Tư Lan từng tay không bẻ đôi quả táo, vì thế cô liền học theo đêt táo trên bụng mình, dồn sức tách ra.