- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Phía Nam Hồ Sayram
- Chương 22
Phía Nam Hồ Sayram
Chương 22
Phương Hảo Hảo không nhịn được mà bật cười, cúi xuống xoa xoa đầu bọn chúng: “Các em đúng là thông minh quá đi.”
Nghe được lời khen, Tiểu Hắc và Đại Bạch lập tức hí vang “hừ hừ”, còn hưng phấn giậm mạnh móng xuống nền, khiến con ngựa nâu nhỏ dưới người Phương Hảo Hảo đứng ngây ra, không dám động đậy.
Lúc này, Đạt Ngô Lặc lên tiếng: “Phương tiểu thư, tôi có chuyện muốn bàn với cô.”
“Chuyện gì vậy?”
“Một lô ngựa tôi phụ trách bị kẹt ở Chiêu Tô do vướng giấy tờ. Tôi phải lập tức đến đó đón chúng nó về, cho nên mấy ngày tới để A Nhĩ Tư Lan dạy cô, được không?”
Phương Hảo Hảo khẽ nhíu mày: “Không còn huấn luyện viên nào khác sao?”
“Ở đây huấn luyện viên chuyên nghiệp vốn không nhiều, hiện tại lại đúng mùa vắng khách, người thì về quê, người thì đi công tác. Có người biết cưỡi ngựa nhưng chuyên môn thì không ai giỏi bằng A Lan.”
“Vậy khi nào anh có thể trở về?”
“Thuận lợi thì hai, ba ngày là có thể trở về.”
Đang nói, điện thoại anh ta lại reo lên. Lần này là tiếng Cáp Tát Khắc, mặc dù nghe không hiểu, Phương Hảo Hảo cũng có thể nhìn ra sự việc không hề nhỏ từ sắc mặt anh ta.
A Nhĩ Tư Lan bên cạnh cũng lấy điện thoại ra gọi cho ai đó. Hai cuộc gọi kết thúc, bọn họ còn dùng tiếng Cáp Tát Khắc trao đổi thêm mấy câu. Đạt Ngô Lặc lại quay sang xin lỗi Phương Hảo Hảo, sau đó liến vội vàng dắt theo hai con chó đen rời khỏi sân huấn luyện.
Phương Hảo Hảo bất đắc dĩ liếc nhìn A Nhĩ Tư Lan. Hôm nay anh cũng mặc áo da, giống hệt Đạt Ngô Lặc, chắc là đồng phục lao động.
Thấy anh đứng đó hai tay đút túi, vẻ mặt thản nhiên, Phương Hảo Hảo híp mắt, vịn yên định xuống ngựa, nào ngờ Tiểu Hắc và Đại Bạch lại một trái một phải chặn đường, khiến cô không thể nhúc nhích.
“Muốn đổi ngựa?” A Nhĩ Tư Lan tháo mũ xuống tùy tiện treo lên lan can, giọng điệu nhàn nhạt: “Cũng được, Ô Nhã hay Ngọc Thông, cô chọn một con.”
Phương Hảo Hảo quay đầu nhìn trái nhìn phải, lúc này mới biết Tiểu Hắc và Đại Bạch có tên dễ nghe như vậy. Nhưng cái tên “Ô Nhã” sao lại quen tai thế nhỉ?
“Chọn xong chưa?” Thấy cô thất thần, người đàn ông nhắc nhở.
Phương Hảo Hảo ngẩng đầu, cố chấp trừng mắt nhìn anh: “Tôi yêu cầu đổi huấn luyện viên!”
“Không có.”
“Tôi đã trả tiền rồi, các anh đây là lừa gạt khách hàng, tôi có thể khiếu nại các anh!”
Người đàn ông khoanh tay trước ngực: “Tôi hoàn toàn vì nể mặt Đạt Ngô Lặc mới miễn cưỡng đồng ý dạy cô.”
Ha! Anh còn nói như thể đang thi ân sao?
Phương Hảo Hảo tức đến híp mắt, trong lòng khó chịu vô cùng. Hôm qua cô còn hùng hồn nói, không có anh cô vẫn có thể học được. Kết quả hôm nay lại “rơi” vào tay anh, đúng là nghiệt duyên!
Nhưng điều khiến cô đau đầu hơn là, vừa hết trận tuyết này, cảnh quay của cô sẽ bắt đầu. Nếu cưỡi ngựa không thành thạo, đạo diễn Liêu chắc chắn sẽ đổi sang dùng thế thân, lúc ấy cô coi như mất hết đất diễn!
Haiz, Đạt Ngô Lặc vừa đi liền đẩy cô vào cục diện bị động thế này.
Trong lòng Phương Hảo Hảo giãy giụa, tiến thoái lưỡng nan.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cô vẫn cắn răng quyết định, công việc là trên hết! Thế nào cũng phải học cưỡi ngựa cho bằng được!
Nhưng nếu hiện tại nhận lời, chẳng phải quá mất mặt sao?
“Anh để tôi xuống ngựa trước đã.” Cô ra vẻ cứng rắn nói.
A Nhĩ Tư Lan nhẹ nhàng phất tay, hai con ngựa ngoan ngoãn lùi sang một bên, nhường chỗ cho Phương Hảo Hảo xuống ngựa.
Phương Hảo Hảo vịn yên ngựa, dẫm chân lên bàn đạp nhảy xuống. Cô khoanh tay trước ngực, hơi ngẩng cằm: “Được rồi, nói đi, anh từng đạt giải thưởng gì?”
Người đàn ông nghi hoặc nhướng mày.
“Đạt Ngô Lặc từng lọt top mười giải cưỡi ngựa Tân Cương, còn đoạt giải ba đồng đội quốc gia. Tôi ký hợp đồng chính là vì thành tích của anh ta! Giờ lại đổi thành anh dạy, vậy cũng được thôi, đưa thành tích của anh ra so đi.”
Giọng điệu cô mang theo chút khıêυ khí©h, nhưng trong mắt lại ẩn giấu sự lanh lợi, tinh nghịch.
Trước khi ký hợp đồng, Đạt Ngô Lặc từng nói anh ta là huấn luyện viên đạt được nhiều giải thưởng nhất cả huyện này.
Người đàn ông khẽ cắn chặt quai hàm, thoạt nhìn có chút bất đắc dĩ. Anh im lặng suy nghĩ giây lát rồi mới mở miệng: “Giải quán quân cuộc thi cướp dê ở Tô Nhĩ thôn.”
“Xì——.” Nghe xong, cô cố ý kéo dài giọng, bật ra một tiếng cười khinh khỉnh.
Thật ra, Phương Hảo Hảo cũng chẳng có ý định đem anh so với Đạt Ngô Lặc. Cô chỉ muốn nhìn dáng vẻ anh lúng túng một lần, tiện thể cho mình một cái cớ mà thôi, ai bảo anh lúc nào cũng giữ cái điệu bộ cao lãnh kia chứ?
Âm mưu nho nhỏ thành công, Phương Hảo Hảo mím môi, cố nhịn cười.
Người đàn ông dường như cũng đã đoán ra tâm tư của cô, khóe môi khẽ cong lên, nhưng rất nhanh liền thu liễm ý cười.
“Cười đủ rồi thì lại đây lên ngựa.” Hai tay anh chống hông, giọng điệu vẫn thản nhiên.
Phương Hảo Hảo lúc này mới chậm rãi bước đến bên cạnh Ngọc Thông: “Tôi muốn cưỡi Đại Bạch.”
“Tùy cô.”
A Nhĩ Tư Lan dẫn Phương Hảo Hảo ôn lại các động tác cơ bản, rồi bắt đầu tập trung vào phần luyện “nhún sóng”, kỹ thuật giữ nhịp và cân bằng giữa người cưỡi với ngựa, cũng là một trong những kỹ năng quan trọng nhất của môn cưỡi ngựa.
Cả buổi chiều, Phương Hảo Hảo lặp đi lặp lại động tác đến mức lúc “tan học”, cô cảm giác eo mình sắp rã thành từng mảnh.
Để giảm bớt cảm giác nhức mỏi, cô cúi người về phía trước ôm lấy cổ Đại Bạch, cả người dán chặt lên lưng ngựa, thều thào: “Đừng đi nữa, đừng đi nữa, cho chị nghỉ một lát thôi.”
Đại Bạch dường như nghe hiểu cô nói, hừ hừ vài tiếng rồi ngoan ngoãn dừng bước.
Bên kia, A Nhĩ Tư Lan đang thưởng cho Tiểu Hắc một củ cà rốt, quay đầu nhìn thấy Phương Hảo Hảo vẫn nằm bò trên lưng ngựa, anh liền thúc giục: “Xuống đi thôi, đến giờ cơm của Ngọc Thông rồi.”
Phương Hảo Hảo lườm anh một cái: “Không xuống nổi, eo tôi sắp gãy rồi đây này!”
“Người muốn thành công, tất phải chịu khổ. Ngày mai tiếp tục!” Anh thẳng lưng, bày ra dáng vẻ nghiêm khắc của một huấn luyện viên.
“Trời ơi——” Cô dài giọng than vãn: “Tôi nhún sóng sắp thành con sóng luôn rồi!”
A Nhĩ Tư Lan đi đến bên cạnh Ngọc Thông, đưa cho nó nửa củ cà rốt. Phương Hảo Hảo vẫn tựa vào cổ ngựa, nghe tiếng nó “răng rắc” nhai cà rốt, không kìm được nuốt nước bọt.
“Ăn ngon thế ~.” Cô nhịn không được cảm thán một câu
“Đói à?” A Nhĩ Tư Lan liếc mắt nhìn sang.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Phía Nam Hồ Sayram
- Chương 22