Chương 2

Nước mắt lăn dài trên má, cô hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho mình không quá chật vật.

Phùng Duẫn nhìn cô như vậy, khẽ thở dài một tiếng, giọng cũng dịu lại: “Nhưng cho dù khó, không phải cũng đã làm rồi sao? Tôi sẽ xử lý tốt.”

“Xin lỗi, là tôi đã gây thêm phiền toái cho anh.”

Nhìn vẻ mặt ấm ức của cô, Phùng Duẫn không đành lòng lòng: “Hảo Hảo, chỉ cần em đồng ý, tôi...”

“Phùng tổng!”

Phương Hảo Hảo đột nhiên cắt lời anh ta, giọng tuy mềm nhẹ nhưng đầy cứng rắn: “Tôi vẫn luôn kính trọng anh như một người anh trai. Anh yên tâm, tôi sẽ ngoan ngoãn ở bên đó, im lặng chờ thời, tuyệt đối không gây thêm phiền phức cho anh.”

Phùng Duẫn sửng sốt một chút, sau đó khẽ thu tay lại, trên mặt hiện lên nụ cười bất đắc dĩ: “Được rồi, đừng áp lực quá, cứ coi như nghỉ phép đi.”

Tiếng loa phát lại vang lên trong sân bay, kéo cô ra khỏi mớ ký ức vừa rồi.

“Đi thôi.”

Từ Ô Lỗ Mộc Tề bay đến Y Ninh chỉ mất một tiếng, nhưng từ Y Ninh lái xe đến hồ Sayram thì mất gần ba tiếng nữa, khi bọn họ đến nơi, trời đã về chiều.

Vừa mở cửa xe ra, cơn gió lạnh thấu xương lập tức ập thẳng vào mặt, cô khẽ nhíu mày, kéo cổ áo lại cho kín.

Đôi bốt Chelsea cao đến mười phân giẫm xuống đất liền trượt đi mất kiểm soát, may mà cô kịp thời bám lấy cửa xe.

"Làm phiền chuyển giúp hành lý, cảm ơn."

Tài xế nhả ra một làn khói thuốc, lẩm bẩm thứ ngôn ngữ cô nghe không hiểu, cuối cùng thấy cô vẫn nhìn chằm chằm mình không rời, ông ta mới cố nặn ra một câu tiếng phổ thông sứt sẹo: "Chuyển hành lý... 20 tệ."

"Vậy mở cốp xe đi."

Không phải cô tiếc 20 tệ, chỉ là không muốn nuông chiều tật xấu này của ông ta.

Cốp xe bật lên, bên trong xếp gọn bốn vali lớn. Cô nhìn thoáng qua Triệu Chanh đang ôm tường nôn khan, bèn lặng lẽ khoác túi lên vai rồi bắt đầu tự chuyển hành lý xuống.

Nghe thấy tiếng động, Triệu Chanh chạy vội đến: "Để em, ai..."

Chưa nói xong thì đã trượt chân ngã ngửa ra sau.

Phương Hảo Hảo đi giày cao gót, cẩn thận đỡ cô ấy dậy: "Có sao không?"

“Còn may, may mà mặc dày.”

“Đứng lên đi.”

Cô đỡ Triệu Chanh vào quán cà phê bên cạnh, rồi lại một mình đẩy bốn vali to đùng vào trong.

Bộ phận tiền trạm của đoàn phim đã có mặt từ trước. Trưởng bộ phận hậu cần Hạ Minh đang lười biếng nằm vắt dài trên sô pha lướt điện thoại. Nghe tiếng cửa mở, anh ta liếc mắt nhìn sang, thấy là Phương Hảo Hảo thì khóe môi cong lên một nụ cười giễu cợt, chẳng buồn đứng dậy: "Ồ, Phương tiểu thư mà cũng tự tay chuyển hành lý cơ à, hiếm thấy thật."

Nhân viên hậu cần đứng bên thấy vậy vội vàng bước lên hòa giải, thấp giọng giới thiệu: "Cô Phương, đây là trưởng hậu cần của đoàn, anh Hạ."

Phương Hảo Hảo khẽ gật đầu, giọng ôn hòa: "Chào anh Hạ."

Hạ Minh cười nhạo một tiếng, trong giọng nói tràn đầy mỉa mai: "Ha, quả thật thời thế đổi thay rồi, đến cả cô Phương mà cũng phải gọi tôi một tiếng ‘anh’? Tôi sợ không gánh nổi đâu."

Giọng điệu mỉa mai kiểu này, từ khi cô rơi vào tâm bão dư luận đã nghe quá nhiều.

Phương Hảo Hảo không đáp lại, chỉ lặng lẽ đặt hành lý xuống rồi quay sang nhìn trợ lý Triệu Chanh của mình.

Sắc mặt cô ấy trắng bệch, cả người rũ rượi, trạng thái rõ ràng rất tệ. Phương Hảo Hảo vươn tay sờ trán cô ấy, quả nhiên là phát sốt.

Phương Hảo Hảo quay đầu nhìn về phía Hạ Minh: "Anh Hạ, trợ lý của tôi bị sốt, làm phiền anh tìm giúp ít thuốc hạ sốt."

Hạ Minh mắt không rời điện thoại, hờ hững đáp lại: "Không có."

Phương Hảo Hảo hơi nhíu mày, nhìn sang một nhân viên hậu cần khác, người kia chỉ nhún vai tỏ vẻ không liên quan đến tôi.

Theo lý thì đoàn phim phải có sẵn một số loại thuốc dự phòng, nhưng Phương Hảo Hảo hiểu rõ, đây là Hạ Minh đang cố ý làm khó cô.

Cô bước lại gần sô pha, giọng vẫn bình tĩnh nhưng đã nghiêm túc hơn vài phần: "Chúng ta đều là người cùng đoàn phim, nếu có chuyện gì xảy ra thì ai cũng khó xử."

Lúc này Hạ Minh mới ngẩng đầu, cười lạnh một tiếng: "Gọi người đại diện của cô đi tìm đi, chúng tôi chỉ là mấy người thấp cổ bé họng, không giúp nổi."

Lời này nghe như đang giận dỗi, chẳng lẽ trước kia từng có hiểu lầm gì sao?

Triệu Chanh nhìn thấy Phương Hảo Hảo vì mình mà bị gây khó dễ, trong lòng vừa áy náy vừa khổ sở.

Trước khi đến đây, cô ấy còn lo Phương Hảo Hảo có thật sự khó hầu hạ như lời đồn không. Nhưng tiếp xúc rồi mới biết, Phương Hảo Hảo không những không có chút kiêu ngạo nào, mà còn rất biết quan tâm người khác.

Nghĩ đến đây, cô ấy không nhịn được khẽ kéo tay áo Phương Hảo Hảo, giọng yếu ớt: "Chị Hảo Hảo, em không sao, nghỉ ngơi một lát sẽ ổn thôi."

Phương Hảo Hảo lắc đầu, giọng kiên quyết: "Chỗ này độ cao so với mặt biển không thấp, lại đang là mùa đông, sốt không phải chuyện nhỏ, không thể để lâu."

Thấy cô vẫn còn đứng trước mặt, Hạ Minh không kiên nhẫn trợn trắng mắt, đột nhiên đứng bật dậy, mở cửa bỏ ra ngoài. Trước khi đi còn ném lại một câu: "Bày đặt ra vẻ? Tưởng mình còn là đỉnh lưu sao? Cũng không nghĩ xem mình vào đoàn bằng cách nào?"

Phương Hảo Hảo siết chặt nắm tay, trong lòng một trận đau đớn.

Cô biết, việc đoàn phim đồng ý cho cô vào tựa như chôn xuống một quả bom, cho dù cô chỉ là nữ phụ.

Cô không rõ Phùng Duẫn đã dùng điều kiện gì để đưa cô vào đoàn phim này, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, cô nhất định phải diễn bộ phim này thật tốt, nhất định phải đứng dậy một lần nữa, không thể để tâm huyết của Phùng Duẫn bị uổng phí.

Triệu Chanh một tay ôm bụng, một tay kéo nhẹ tay áo cô, giọng yếu ớt lại đầy áy náy: "Chị Hảo Hảo, em thật sự không sao, chị đừng vì em mà mâu thuẫn với bọn họ."

Phương Hảo Hảo vỗ nhẹ tay cô ấy: "Để chị lo."

Giờ đây chuyện này không còn đơn thuần là tìm thuốc nữa, phim quay tận bốn tháng, nếu Hạ Minh cứ giữ thái độ đó, sau này còn biết bao phiền phức, nếu có hiểu lầm chi bằng giải quyết ngay từ đầu.

"Em... ưʍ..." Cô đẩy cửa bước ra ngoài.

Gió Bắc gào thét cuốn theo từng lớp tuyết dày tung bay khắp nơi như những hạt bụi bạc lấp lánh giữa trời đất.

Cô giơ tay lên che mặt, nhưng vẫn bị gió tuyết làm nheo mắt, tầm nhìn trở nên mờ mịt.

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã dần tắt, bầu trời bị nuốt trọn bởi sắc xanh đen thăm thẳm, như một bức tranh thủy mặc đậm chất sơn cước, yên tĩnh và mênh mông.

Cô dụi mắt, cố gắng mở mắt ra lần nữa, mơ hồ nhìn thấy một bóng đen từ xa đang tiến lại gần.

Đó là một con tuấn mã màu đen nhánh, bốn vó giẫm lên nên tuyết, bờm tung bay trong gió, tựa như yêu linh được sinh ra từ băng tuyết.

Trên lưng ngựa là một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ đang ngồi thẳng tắp, oai phong hiên ngang.

Phương Hảo Hảo bước đi rất vội, đôi bốt cao gót mười phân nhanh chóng khiến cô mất thăng bằng trên mặt đường đầy tuyết.

Ngay khoảnh khắc cô sắp ngã ngửa ra sau, một bàn tay to lớn đã kịp thời đỡ lấy cô.

Người đàn ông đội mũ lông da, vành mũ kéo thấp che gần nửa khuôn mặt, thêm tấm che mặt màu đen chỉ để lộ đôi mắt, đợi đến khi cô đứng vững, anh liền buông tay ra.

Khi tầm mắt giao nhau, cô nhìn rõ đôi mắt ấy, tròng mắt màu nâu sẫm tựa như chim ưng trên bầu trời, lộ ra sự sắc bén trần trụi. Ánh mắt ấy như có thể xuyên thấu tất cả, nhìn thẳng vào tâm can người khác, mang theo khát vọng và sự xâm lược nguyên sơ, khiến người ta không rét mà run.

Tim cô đột nhiên đập nhanh hơn, như thể linh hồn bị đôi mắt kia bắt giữ, trong lúc nhất thời thậm chí quên cả thở.