- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Phía Nam Hồ Sayram
- Chương 19
Phía Nam Hồ Sayram
Chương 19
Phương Hảo Hảo khẽ cười, móc từ túi áo của mình ra một cái y hệt, lắc đầu: “Cảm ơn lòng tốt của anh, tôi cũng có mang rồi.”
“Tôi... tôi tên Vương Hoành Vũ. Sau này nếu bà ấy còn bắt nạt cô, cô cứ...” Anh ta hơi ấp úng, dường như muốn nói gì đó.
Phương Hảo Hảo ôn hòa ngắt lời anh ta: “Cô Lữ là tiền bối, góp ý đôi câu cũng không có sao.”
Lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm như vậy, cô hiểu rõ cái gì nên nói, cái gì không nên. Dù đối diện thật sự là fan của mình, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là đồng nghiệp trong đoàn phim, quan hệ vẫn nên dừng ở mức công việc.
Nói xong, cô giơ giơ tập kịch bản trong tay: “Cảm ơn anh Vương, tôi phải đi ôn lời thoại đây.”
“À... vâng, vâng. Tôi ở ngay bên cạnh, có gì cứ gọi tôi.” Vương Hoành Vũ vội vàng gật đầu, có vẻ hơi lúng túng.
Phương Hảo Hảo hơi cúi đầu đáp lễ, xoay người quay lại sân.
Người này trông thật thà, nhưng trong showbiz bao năm nay, cô đã gặp đủ kiểu người, tốt xấu gì cũng có, khó tránh khỏi phải cảnh giác một chút.
Trong sân, nam nữ chính Kháp Lạp Thản và Thẩm Ái Ngọc đang cùng cô bé đóng vai em gái vui đùa. Phương Hảo Hảo chỉ nhàn nhạt liếc nhìn một cái chứ không hề chen vào.
Dù sao cô không phải kiểu người cứ hết lần này đến lần khác “mặt dày” đi dán mông lạnh của người khác.
Cô hiểu rõ, thay vì phí công lấy lòng, chi bằng chuyên tâm làm tốt phần việc của mình. Ở đoàn phim, chỉ có thực lực và diễn xuất mới là chỗ dựa vững chắc.
Đến gần trưa cảnh quay mới được bắt đầu. Nhưng do gió lớn, trời lại âm u, đạo diễn Liêu liên tục lắc đầu, không hài lòng, cảnh quay phải làm đi làm lại nhiều lần.
Đến chiều, sương mù bắt đầu phủ xuống thung lũng, nhân viên trường quay lập tức thông báo tạm nghỉ.
Đạo diễn Liêu thì nhíu mày, kéo Hạ Minh ra một góc bàn bạc đối sách.
Phương Hảo Hảo ôm chặt lò sưởi mini đi đi lại lại trên con đường núi. Cô cũng lạnh, cũng muốn chui vào căn nhà gỗ kia sưởi ấm, nhưng bên trong đã chật kín người, hoàn cảnh ồn ào không nói còn phải chịu thêm mấy lời dạy dỗ từ Lữ Mai.
Thôi, thà đứng ngoài gió rét còn dễ chịu hơn, ít nhất còn được yên tĩnh.
Gió lạnh cắt da, nhưng lại khiến đầu óc cô càng tỉnh táo.
Cô vừa đi vừa nghĩ, lời thoại thì có thể nhờ A Y Toa phiên dịch giúp, ít câu thôi, cắn răng học thuộc từng câu cũng không phải không thể.
Còn vấn đề cưỡi ngựa, trong thôn có hẳn một bãi huấn luyện, có thể bỏ tiền thuê huấn luyện viên kèm riêng có lẽ rất nhanh sẽ bắt kịp tiến độ của mọi người.
Đang miên man suy nghĩ, từ xa bỗng vang lên tiếng động cơ.
Cô ngẩng đầu, chỉ thấy một chiếc Minibus đang lao nhanh tới, đến khúc cua còn trượt bánh, bắn tung cả lớp tuyết trắng mù mịt.
Phương Hảo Hảo không khỏi cau mày, nghĩ thầm đường tuyết trơn thế này mà dám chạy nhanh như vậy, thật là không muốn sống nữa.
Nghĩ rồi, cô vội vàng nép sang ven đường.
Chiếc xe vòng qua khúc cua cuối cùng rồi dừng lại ngay trước mặt cô. Ban đầu, cô còn tưởng đó là xe của đoàn phim nên không mấy để tâm, chỉ quay đi tiếp tục nghĩ chuyện của riêng mình.
“Phịch” một tiếng, cửa xe đóng lại. Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau lưng: “Phương Hảo Hảo.”
“Êy?” Cô theo phản xạ đáp lại, quay đầu nhìn thế nhưng lại là tên “đàn ông hoang dã” chết tiệt kia!
Hôm nay anh không khoác áo lông, cũng không mặc trường bào, ngay cả mũ cũng không đội. Trên người chỉ là chiếc áo da màu nâu sẫm, quần jeans xanh kết hợp với đôi boots cao cổ, cả người gọn gàng sạch sẽ, nhìn cực kỳ “hiện đại hóa”.
Phương Hảo Hảo nheo mắt, ngay sau đó sắc mặt lạnh xuống.
Cô nhét tay vào túi áo, bước nhanh về phía căn nhà gỗ, hoàn toàn không muốn nói thêm với anh câu nào.
Nhưng người đàn ông chỉ ba bước đã đuổi kịp, chặn ngay trước mặt cô.
“Tránh ra!” Giọng cô lạnh như băng.
Thế mà anh vẫn đứng yên, chỉ hơi cúi đầu nhìn cô, ánh mắt bình thản đến mức khiến người ta bực bội.
Đang trong cơn tức, thấy anh không nhúc nhích cô liền chủ động đổi hướng. Cô bước sang trái anh cũng sang trái, cô né sang phải anh cũng theo sang phải. Cả hai cứ thế giằng co, như đang chơi một trận kéo co vô hình.
“Anh lại muốn làm gì?” Cuối cùng cô không nhịn nổi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.
“Trại nuôi ngựa bên kia điều kiện tốt hơn nhiều, môi trường cũng thích hợp để huấn luyện, tôi có thể tiếp tục dạy cô cưỡi ngựa.” Giọng anh bình tĩnh, hai tay khoanh trước ngực.
“Ai cần anh dạy? Không có anh tôi cũng học được!”
Ba Đặc ngồi trong cabin xe, là anh em ở trại nuôi ngựa của A Nhĩ Tư Lan, từ khoảng cách này Ba Đặc có thể nghe trọn cuộc đối thoại, rõ từng chữ một.
Anh ta thò đầu ra khỏi cửa kính, cố ý bóp còi mỉa mai.
Ánh mắt A Nhĩ Tư Lan lập tức quét sang, sắc bén như dao khiến Ba Đặc lập tức rụt đầu lại.
“Nếu muốn học thì đến trại nuôi ngựa tìm tôi.”
Cô không trả lời, chỉ đẩy mạnh vào ngực anh: “Tránh ra.”
Lần này, anh không ngăn cản nữa, chỉ hơi nghiêng người sang bên, ánh mắt dõi theo bóng lưng cô, trong đáy mắt thoáng qua một tia bất đắc dĩ.
Phương Hảo Hảo đi về phía nhà gỗ, nhưng đi được vài bước lại cảm thấy thế này chẳng phải quá dễ dàng cho anh sao? Lẽ ra anh phải xin lỗi cô mới đúng!
Cô dừng lại, khoanh tay trước ngực, trong đầu bắt đầu sắp xếp lời lẽ.
Thế nhưng cô còn chưa kịp quay đầu lại, âm thanh động cơ đã rền vang phía sau.
Phương Hảo Hảo ngoái đầu lại, bánh xe nghiền lên mặt tuyết, phát ra tiếng ma sát rất nhỏ, sau đó là một cú nhấn ga, chiếc xe lao đi vun vυ"t như mũi tên rời cung, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt, chỉ để lại một màn sương tuyết cuồn cuộn phía sau.
Trong làn khói tuyết, lác đác mấy chiếc lá khô bị cuốn lên, bay lẫn cùng bông tuyết rồi vô lực rơi trở lại mặt đất.
Cô ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn xe cuốn theo tuyết bay lên, trong lòng phức tạp.
Gió lạnh vẫn vẫn rít gào, nhưng tâm trạng cô lúc này còn phức tạp hơn cả thời tiết.
Đêm hôm đó, nhiệt độ đột ngột hạ thấp, trời bắt đầu rơi tuyết dày như lông ngỗng. Đoàn phim buộc phải điều chỉnh kế hoạch quay, tạm thời chuyển cảnh quay của nam nữ chính vào trong nhà.
Các cảnh của Phương Hảo Hảo chủ yếu là chạy khắp núi đồi, đi gặp gỡ thuyết phục bà con dân bản, thế nên toàn bộ bị dời lại.
Sáng hôm sau, Phương Hảo Hảo liền đi tìm A Y Toa, muốn nhờ cô bé giúp phiên dịch lời thoại.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Phía Nam Hồ Sayram
- Chương 19