A Y Toa lấy chén đũa từ tủ ra, bốn người quây quần bên bàn ăn, Đài Đài nhiệt tình gắp cho cô miếng thịt đầu tiên. Cô nếm thử, hương vị mềm ngọt, thịt dê tan ngay trong miệng, khiến cô không nhịn được mà giơ ngón tay cái khen ngợi: “Ngon quá! Thịt tươi, nấu vừa mềm vừa ngọt, tay nghề của Đài Đài đúng là tuyệt!”
A Y Toa vừa định phiên dịch thì Đài Đài đã xua tay, tỏ ý mình nghe hiểu rồi, còn thuận tay đẩy cả đĩa đồ chiên về phía Phương Hảo Hảo.
Phương Hảo Hảo chỉ vào chiếc bánh chiên hình tam giác, tò mò hỏi: “A Y Toa, món này gọi là gì vậy?”
“Baursak.” A Y Toa mỉm cười giải thích.
“Lần trước chị ăn mà quên chưa hỏi tên.”
Trong bữa ăn, Cổ Lệ Đạt hỏi cô ngày mai có về nhà ăn cơm trưa không. Phương Hảo Hảo đặt đũa xuống, đáp: “Em cũng chưa rõ, vì chưa biết đoàn sẽ quay ở trong thôn hay đi chỗ khác nữa.”
Thực ra, đến giờ cô vẫn không rõ địa điểm quay cụ thể ở đâu. Trong nhóm chỉ thông báo sáng mai 7 giờ tập trung ở cửa thôn.
Theo kịch bản, nơi ở của nhân vật chính là nhà đất và lều nỉ rất nguyên thủy, nhưng trong thôn hầu hết đều là nhà gạch, cho nên có lẽ phải tới ngày mai mới biết.
Không ngờ A Y Toa lại biết chuyện này: “Hôm trước họp trưởng thôn có nói rồi, bọn họ sẽ đi quay ở ‘đông oa tử’, kết thúc công việc mới đưa về.”
Cổ Lệ Đạt thở dài cảm thán: “Ồ~ xa lắm đó.”
Phương Hảo Hảo thoáng suy tư, đoán chỗ mà A Y Toa gọi là “đông oa tử” hẳn chính là nơi cư dân du mục từng ở trước khi dời về Tô Nhĩ thôn.
Đêm đó, Phương Hảo Hảo mất ngủ, cô lăn qua lăn lại, trong lòng đầy bực bội vì bị A Nhĩ Tư Lan “lừa” lâu như vậy!
Là anh cố ý, hay là...
Nghĩ tới nghĩ lui, cô càng chắc chắn đó là cố ý. Nếu chỉ là hiểu lầm, sao bao nhiêu lần anh không nói rõ? Ngay cả buổi chiều nay, anh cũng chẳng hề giải thích!
Thế mà cô còn cảm thấy anh đẹp trai, dáng dấp hiền lành, lại dạy mình cưỡi ngựa không lấy một đồng, cho nên còn gắn cho anh cái nhãn “người tốt”!
Hiện tại nhớ lại những lời mình từng vô tư thổ lộ với anh, chỉ cảm thấy mặt nóng bừng, thật là quá mất mặt!
Ngày đầu tiên đoàn phim quay ở thảo nguyên, bọn họ ngồi xe việt dã vượt núi vượt đồi để đến được “đông oa tử”.
Đó là một căn nhà gỗ cũ kỹ nằm giữa hai ngọn núi, bên cạnh là chuồng gia súc, trong đó có cả chục con dê, hai con bò và hai con ngựa đang nằm nghỉ. Ống khói vươn cao khỏi mái, phả ra từng làn khói trắng, mới chỉ tới gần đã thấy hơi ấm tỏa ra.
Phương Hảo Hảo nhìn quanh, nơi này tuyết mỏng hơn trong thôn nhiều, có chỗ thậm chí còn lộ ra cả nền đất vàng nâu. Xa xa, vài gốc cây thấp bé đứng trơ trọi, cành khẳng khiu run rẩy trong gió lạnh, toát lên vẻ cô tịch, quanh gốc cây, lác đác vài mảnh cỏ xanh vàng xen lẫn.
Có lẽ, trước khi xây dựng định cư ở Tô Nhĩ thôn, người dân du mục đã từng trải qua mùa đông trong những căn nhà như thế này.
Đoàn hậu cần đang bận rộn dựng cảnh, Phương Hảo Hảo thì cùng nữ chính Thẩm Ái Ngọc và diễn viên thủ vai mẹ nam chính Lữ Mai vừa đọc lời thoại vừa tập vị trí.
Phân cảnh này là khi nhân vật của Phương Hảo Hảo cùng nữ chính đến nhà nam chính, thuyết phục ba mẹ anh đồng ý cho cô em gái nhỏ đi học. Từ đó, nam nữ chính bắt đầu kết duyên.
Trong phim, nữ chính chỉ mới đến dạy học không lâu, có thể coi là học trò của nhân vật Phương Hảo Hảo. Vậy nên phân đoạn này chủ yếu là cảnh đối thoại giữa cô và nhân vật của Lữ Mai.
Đặt kịch bản xuống, Phương Hảo Hảo nhanh chóng nhập vai: “Mã Như Trát, chúng tôi đến đây là muốn bàn với chị chuyện cho Ngải Tô Lỗ đi học.”
Lữ Mai: “*****XXXXX.”
Phương Hảo Hảo: “Tôi biết, thế hệ các anh chị quen sống bằng chăn nuôi, nghĩ rằng đời người cứ vậy là đủ bình yên, nhưng Mã Như Trát, thời đại đã khác rồi. Chị xem, giờ có người biết đi xe máy để chăn thả, chẳng cần cưỡi ngựa rong ruổi, có người dùng máy móc thêu hoa văn, còn tinh xảo hơn làm tay, lại có người chỉ cần dùng điện thoại đã có thể bán lông dê đi khắp cả nước, thậm chí xuất khẩu ra nước ngoài... Khoa học tiến bộ nhanh quá, đời sống thay đổi từng ngày. Chẳng lẽ chị nỡ để Ngải Tô Lỗ cả đời chỉ biết trông đàn dê, không hề biết thế giới bên ngoài rộng lớn thế nào sao?”
Lữ Mai: “*****XXXXX.”
Toàn bộ lời thoại của Lữ Mai đều là tiếng Cáp Tát Khắc, Phương Hảo Hảo nghe không hiểu nhưng cô vẫn bắt được cảm xúc qua nét mặt, động tác và giọng điệu của Lữ Mai. Cộng thêm khả năng thoại chắc tay, cô nắm chuẩn nhịp điệu cảm xúc, điều này khiến Lữ Mai không khỏi bất ngờ.
Một cảnh quay kết thúc, gần như không thể bắt lỗi ở đâu.
Lữ Mai khẽ vén lọn tóc mai lộ ra ngoài khăn trùm, nghiêng đầu hỏi: “Đạo diễn, thế nào?”
Lúc đó, đạo diễn Liêu đang bận trao đổi với Hạ Minh, hoàn toàn không nghe rõ nên không trả lời. Bà ấy liền hắng giọng, quay sang Phương Hảo Hảo nói: “Tôi góp ý nhé, nhân vật của cô vẫn nên nói tiếng Cáp Tát Khắc thì hợp lý hơn.”
Phương Hảo Hảo gật đầu: “Vâng, hậu kỳ sẽ dùng phối âm.”
Lữ Mai liếc nhìn cô, trong giọng nói mang theo bất mãn: “Lời thoại dùng phối âm, cảnh cưỡi ngựa thì dùng thế thân, thế thì cô diễn cái gì?”
Phương Hảo Hảo nhất thời nghẹn lời, đôi mày khẽ nhíu lại, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Lữ Mai.
Chẳng lẽ là cô không muốn học sao?
Là vì cô đâu có được tham gia khóa huấn luyện trước khi quay phim như bọn họ!
Cô rất muốn biện giải cho mình, nhưng cô không thể. Bởi ai cũng biết cô là người “bị nhét vào đoàn”, mà những gì Lữ Mai nói cũng không sai.
Cuối cùng, cô có miệng nhưng khoa trả lời, chỉ có thể yên lặng thở dài trong lòng, đem những lời không thể nói nuốt hết trở vào.
“Cô Phương, phiền sang đây thử ánh sáng một chút.”
Lời gọi của nhϊếp ảnh gia phá tan bầu không khí nặng nề. Phương Hảo Hảo lập tức điều chỉnh lại cảm xúc, nhanh chân bước về phía nhϊếp ảnh gia, theo anh ta rời khỏi căn nhà gỗ.
Vừa ra ngoài, gió lạnh lập tức luồn qua kẽ áo khiến cô rùng mình, cô theo bản năng kéo chặt khăn quàng cổ, ngẩng mặt hỏi: “Thử ánh sáng ở đâu vậy?”
Nhϊếp ảnh gia dừng lại, liếc nhanh về phía căn nhà gỗ, hạ giọng nói: “Xin lỗi nhé, thật ra tôi cố ý gọi cô ra ngoài. Tôi không muốn thấy cô bị bắt nạt...”
Nói đến đây, anh ta chỉnh lại cặp kính trên sống mũi, có phần ngượng ngùng tiếp tục nói: “Thật ra, tôi là fan của cô.”
“À...” Phương Hảo Hảo gật đầu, cô nhớ ra rồi. Nhϊếp ảnh gia cao cao hơi mập này, ngay ngày khai máy đã từng tìm cô xin chữ ký.
Trong lúc mọi người đều tránh né cô, chính anh ta là người chủ động đến gần, thật sự khiến người ta ấn tượng.
“Bên ngoài lạnh lắm, cái này cho cô.” Anh ta lấy từ túi áo ra một chiếc lò sưởi mini cầm tay.