Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phía Nam Hồ Sayram

Chương 16

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ông ấy mang theo mọi người từ chỗ sườn dốc đi xuống.

Có người trong đoàn phim nhịn không được hỏi: “Dân tộc Kazak không phải là dân du mục sao? Nếu định cư ở đây nghĩa là không còn ra ngoài chăn thả nữa?”

Tái Lực Khắc cười cười, kiên nhẫn giải thích: “Mùa đông chúng tôi mới về thôn định cư. Mọi người nhìn bên phải này, những dãy chuồng trại chăn nuôi giúp giữ đàn gia súc qua mùa lạnh, tỷ lệ sống sót cao hơn nhiều. Đến mùa hè, chúng tôi vẫn di chuyển đến thảo nguyên mùa hạ, sống theo nguồn nước và cỏ.”

“Ồ, ra là vậy.” Người kia gật gù.

Những người khác cũng sôi nổi đặt câu hỏi: “Tôi thấy mấy chuồng trại này hiện đại quá. Là tự gia đình xây hay chính phủ hỗ trợ vậy?”

Tái Lực Khắc đáp: “Chính phủ thống nhất tìm người đến cải tạo, có hỗ trợ kinh phí, nhưng bà con cũng phải góp thêm một phần.”

Nghe vậy, Phương Hảo Hảo liền nhớ đến chuồng dê nhà A Y Toa vẫn còn xây bằng gạch, khác hẳn với những dãy chuồng trại hiện đại kia. Cô nhịn không được mà lên tiếng: “Tôi thấy vẫn còn vài hộ chưa cải tạo chuồng trại theo mẫu hiện đại này thì phải?”

Tái Lực Khắc gật đầu, giải thích: “Chi phí cải tạo không hề thấp đâu. Nhà nào ít bò dê thì có thể gửi nhờ sang nhà khác hoặc mang đến trại chăn nuôi của công ty.”

Có người tò mò hỏi: “Công ty gì vậy?”

Trên gương mặt Tái Lực Khắc thoáng hiện lên nụ cười đầy tự hào: “Chính nhờ có một công ty nông nghiệp chăn nuôi đầu tư, thôn chúng tôi mới được công nhận làm ‘thôn kiểu mẫu’. Hiện tại chủ yếu làm chăn nuôi và tiêu thụ gia súc, sắp tới sẽ mở rộng sang du lịch, giống như trại nuôi ngựa trước mắt mọi người đây, cũng là tài sản của công ty đó.”

Phương Hảo Hảo đưa mắt nhìn quanh. Trước mặt cô là từng dãy nhà trắng thấp tầng nối nhau, lối đi dài thẳng tắp chia thành nhiều khu chuồng ngựa, mỗi ô chuồng đều được ngăn bằng hàng rào gỗ chắc chắn, phía trên treo máng ăn bằng sắt và thùng nước, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng giọt nước rơi tí tách.

Giữa các lối đi, vài nhân viên hoặc đang dọn dẹp hoặc là cho ngựa ăn, động tác thành thạo mà có trật tự.

Bọn họ tiếp tục tiến sâu vào trong, trưởng thôn vừa dẫn đường vừa giới thiệu: “Nơi này hiện có thể chứa hai trăm con ngựa, chúng tôi vẫn đang mở rộng cố gắng sớm xây dựng thành quy mô lớn, phía trước chính là khu huấn luyện.”

Xuyên qua chuồng ngựa là khu huấn luyện số một. Ngẩng đầu lên, Phương Hảo Hảo nhìn thấy mái vòm cao ngất được dựng bằng khung thép và kính, ánh nắng xuyên qua cửa sổ trời chiếu xuống khiến cả khu huấn luyện sáng rực và thông thấu, bên trong bày các chướng ngại vật, rào nhảy ngựa thẳng tắp.

Trưởng thôn tiếp tục nói: “Chúng tôi có tổng cộng bốn khu như thế này. Khu này chủ yếu để luyện vượt chướng ngại vật.”

Bên tai bọn họ vang lên tiếng vó ngựa lộp cộp, xen lẫn mệnh lệnh dõng dạc của huấn luyện viên và tiếng hí vọng lại.

Ánh mắt Phương Hảo Hảo bất giác bị những con ngựa thu hút, nhìn bọn chúng thân hình mạnh mẽ, ánh mắt linh động, khiến cô chợt nhớ tới Tiểu Hắc, Đại Bạch và cả người đàn ông hoang dã kia!

Khi bọn họ đi đến cuối khu huấn luyện, một tiếng chó sủa hấp dẫn sự chú ý của mọi người!

Ngay sau đó là tiếng hí chói tai vang lên, thanh âm ấy tựa hồ mang theo sự bất an lẫn phản kháng, lập tức khiến bầu không khí trở nên khẩn trương.

Phương Hảo Hảo hơi nghiêng đầu, tầm mắt xuyên qua đám đông rơi thẳng vào người đàn ông trên lưng ngựa.

Là anh!

A Nhĩ Tư Lan!

Hóa ra, mục trường mà lần trước ở nhà cậu bé mũm mỉm nhắc đến chính là nơi này.

Giữa mùa đông giá buốt vậy mà anh chỉ mặc độc một chiếc áo thun đen ngắn tay. Vải áo ôm sát lấy cơ thể, khắc họa rõ ràng cơ ngực cường tráng và cánh tay rắn chắc.

Trên làn da ngăm rám nắng lấm tấm mồ hôi, dưới cái lạnh giá lại bốc lên hơi ấm nhè nhẹ, càng khiến anh nổi bật giữa sân tập.

Rõ ràng, cuộc đấu giữa người và ngựa này đã kéo dài một lúc lâu.

Con ngựa dưới thân không ngừng lắc đầu vẫy đuôi, bờm tung bay, hai chân trước chồm cao, sau đó bốn vó giậm mạnh xuống nền cát. Nó gào thét, tiếng hí vang dội chứa đầy giận dữ và kháng cự.

Người đàn ông siết chặt dây cương, thân thể hơi ngả về trước, muốn dùng trọng tâm để giữ thăng bằng, nhưng lực đạo con ngựa quá mức mãnh liệt, đột nhiên hất mạnh một cái, nó đã quăng anh ngã xuống đất!

“Bịch!”

Cả người anh rơi mạnh xuống cát, bụi đất bay mù mịt.

Đoàn người xung quanh phát ra một trận hô hoán lo lắng, có người còn bịt chặt miệng, sợ làm gián đoạn cuộc chiến giữa người và ngựa.

Thế nhưng người đàn ông lại nhanh chóng đứng lên, phủi bụi trên người, trên mặt không có chút nào ảo não, ngược lại nơi khóe môi còn hiện lên nụ cười không chịu thua.

Anh ngẩng đầu nhìn về phía con ngựa vẫn còn đang phẫn nộ, trong mắt lóe lên ánh sáng khıêυ khí©h, như thể đang nói: "Đến nữa đi!"

Anh nhặt dây cương rơi dưới đất, nắm chắc trong tay, để mặc con ngựa hung hăng chạy vòng quanh mình.

Bước chân nó dồn dập, hơi thở phì phò thành làn sương trắng, hiển nhiên vẫn chưa bình tĩnh lại từ trận đối kháng vừa rồi.

Ngược lại, người đàn ông lại rất bình tĩnh, ánh mắt dõi theo từng động tác của con ngựa, tìm đúng thời cơ tốt nhất rồi bất ngờ lao lên, tay trái nắm chặt yên ngựa, chân phải khẽ bật, cả người uyển chuyển nhẹ nhàng nhảy lên lưng ngựa.

Anh ép sát thân mình xuống, chân trái đạp chắc bàn đạp, chân phải còn lơ lửng, hai tay siết chặt dây cương ý đồ ổn định thăng bằng. Con ngựa hiển nhiên cũng không dễ dàng khuất phục, anh vừa leo lên nó liền hí dài một tiếng, ngay sau đó lại giơ móng trước hất mạnh, muốn hất anh xuống lần nữa.

Nhưng anh vẫn bám chặt, cơ thể theo nhịp nhảy dồn dập của ngựa mà chuyển động, gần như hòa làm một với nó.

Trong đám người truyền đến từng trận kinh hô, có người nhịn không được nói nhỏ: “Trưởng thôn, anh ta còn chưa khống chế được ngựa, liệu có làm được không?”

“Con ngựa này cũng quá dữ, cú ngã vừa rồi trông cũng không nhẹ.”

Có người tò mò hỏi: “Anh ta là ai thế? Đẹp trai thật đấy.”

Trưởng thôn đứng bên cạnh, ánh mắt trầm ổn chắc chắn mà trả lời: “Không ai hiểu cách thuần phục ngựa hoang hơn A Lan! Hiện tại cậu ấy đang đấu sức, đấu kiên nhẫn với con ngựa, phải cho con ngựa biết ai mới là kẻ mạnh hơn.”

Lời còn chưa dứt, A Nhĩ Tư Lan đã chớp thời cơ xoay người lên ngựa, lại lần nữa chiếm thế chủ động.

Anh siết chặt dây cương, thân thể hơi đổ về trước, đôi chân kẹp chặt bụng ngựa. Con ngựa không thể hất anh xuống liền bắt đầu chạy điên cuồng, tiếng chân như sấm, bụi đất bay mù mịt.
« Chương TrướcChương Tiếp »