Trong mắt người đàn ông thoáng hiện tia do dự. Anh tất nhiên biết gọi tên cô, chỉ là... khi gặp cô ở hồ Sayram, anh giả vờ không hiểu tiếng phổ thông để tránh khiến cô khó xử, sau đó lại nghĩ chắc không gặp lại nữa nên cũng không nói rõ, nếu hiện tại mà mở miệng nói e rằng cô sẽ càng tức giận.
Cuối cùng anh vẫn không lặp lại tên cô, chỉ nói một câu bằng tiếng Cáp Tát Khắc: “****.” Rồi chỉ tay về phía ánh đèn le lói đằng xa.
“Đi chỗ đó à?”
“**.” Anh ngắn gọn đáp lại.
Phương Hảo Hảo nheo mắt nhìn, dường như là một căn lều nỉ.
“Đi thôi đi thôi.” Cô vịn vào cây thông định đứng lên, nhưng hai chân run bần bật, suýt nữa không chống đỡ nổi thân mình.
Cố gắng đứng vững, nhưng cổ chân đột nhiên truyền đến một cơn đau đớn: “Á!”
Cô cắn chặt răng, gắng gượng đi được hai bước rồi dừng hẳn, bất đắc dĩ ngước lên nhìn anh, ánh mắt cầu cứu: “Tôi bị trẹo chân rồi, anh đỡ tôi một chút đi.”
Cô vươn tay ra, trong giọng nói mang theo khẩn cầu.
Người đàn ông không nói nhiều, trực tiếp cúi xuống chặn ngang bế cô lên, vững vàng đi về phía ánh sáng.
Khi đến gần, anh liền lớn tiếng gọi: “**, **!”
Trong lều có người đáp lại: “**.”
Ngay sau đó, một người đàn ông cao lớn, vai u thịt bắp vén rèm bước ra, sau lưng còn có một đứa bé mũm mĩm. Đứa bé gọi anh một tiếng gì đó, rồi tò mò nhìn chằm chằm vào Phương Hảo Hảo.
Bên trong lều tràn đầy hơi ấm dễ chịu, nữ chủ nhân là một người phụ nữ trẻ tròn trịa, trông cũng chỉ hơn Phương Hảo Hảo đôi ba tuổi. Cô ấy tươi cười kéo đến một chiếc ghế nhỏ có lưng tựa, nhìn kích cỡ thì chắc là ghế riêng của đứa bé kia.
Người đàn ông nói với cô ấy một câu, người phụ nữ liền xoay lưng vào trong tủ lục lọi gì đó.
Phương Hảo Hảo mím môi, chậm rãi đảo mắt quan sát xung quanh. Lều không lớn, cỡ chừng một gian phòng ngủ, trong cùng là một chiếc giường đất rộng bằng hai cái giường đơn, phía trên đặt một chiếc bàn thấp, cạnh giường là hai cái tủ nhỏ chất đầy xoong nồi, bát đũa và các loại vật dụng lặt vặt.
Đáng nói nhất là trên “vách tường” của căn lều nỉ treo đầy những tấm thảm hoa, có cái thêu sừng hươu, có cái thêu hoa tươi, lại có cái thêu mây lành. Không khó để đoán ra, tất cả đều do nữ chủ nhân tỉ mỉ bố trí.
Lúc này, cô ấy đang ngồi bên lò sưởi, ngọn lửa cháy bập bùng, trên đó đặt một cái nồi to, nước sôi ùng ục, hơi nóng bốc lên hòa với mùi thịt đậm đà, khiến bụng của Phương Hảo Hảo réo vang không ngừng, cô không tự giác mà nuốt nước miếng.
Người phụ nữ từ trong ngăn tủ lấy ra một chai rượu thuốc không rõ tên, rồi kéo ghế nhỏ ngồi cạnh cô: “Cô gái, để tôi xoa cho cô.”
Thấy Phương Hảo Hảo có vẻ ngập ngừng, cô ấy lại bổ sung: “Rượu thuốc nhà tôi dùng rất tốt, trật chân cũng được, té ngã cũng có tác dụng.”
Tiếng phổ thông của cô ấy phát âm chưa chuẩn nhưng Phương Hảo Hảo vẫn nghe hiểu. Cô liếc nhìn hai người đàn ông đang ngồi trò chuyện trên giường đất, rồi xoay người, chậm rãi cởi giày.
Đôi ủng da cùng vớ bên trong sớm đã ướt sũng, cô lúng túng, cầm một góc vớ do dự không biết nên để ở đâu, người phụ nữ chẳng hề chê bai, tiện tay đón lấy treo ngay lên lưng ghế: “Để hong cho khô.”
Cô ấy ra hiệu cô đặt chân lên đầu gối mình, Phương Hảo Hảo có chút ngượng ngùng: “Để tôi tự làm cũng được...”
“Không biết làm đâu.” Người phụ nữ phất tay một cái, kéo chân cô đặt lên đùi, bắt đầu dùng sức xoa bóp.
“Cảm ơn chị nhé, thật ngại quá...”
“Không có gì.” Câu này, phát âm lại cực kỳ chuẩn.
“Chị tên gì ạ?”
Người phụ nữ mím môi, như không hiểu.
Cậu bé mũm mỉm đứng bên cạnh lập tức tìm được cơ hội thể hiện, vội dùng tiếng Cáp Tát Khắc dịch lại, rồi bồi thêm tiếng phổ thông: “Chị ấy hỏi A Mạt tên gì đó.”
“Gia Na Nhĩ.” Người phụ nữ đáp, cậu bé nhanh nhảu nhắc lại: “Gia Na Nhĩ, đó là tên mẹ em.”
“Tôi là Phương Hảo Hảo.”
Cậu bé tiếp tục phiên dịch, người phụ nữ cũng lặp lại tên cô: “Phương Hảo Hảo.”
Khi xoa đến mắt cá, Phương Hảo Hảo nhịn không được khẽ rên một tiếng. Người phụ nữ càng dùng lực mạnh hơn: “Đau mới tốt.”
“Thông thì không đau, em nghe chú Ngải Lực Giang nói vậy.” Cậu bé xen vào nói.
“Em nói tiếng phổ thông tốt thật đấy.”
Cậu bé kiêu ngạo gật đầu: “Em nhận ra rất nhiều chữ.”
“Em học lớp mấy rồi?”
“Em tốt nghiệp mẫu giáo rồi!”
Phương Hảo Hảo quan sát từ trên xuống dưới, cao lớn thế này mà mới học mẫu giáo?
“Em bao nhiêu tuổi rồi?”
“Sáu tuổi rưỡi.”
Cô ngạc nhiên đến há hốc mồm. Mới sáu tuổi rưỡi đã cao lớn thế này? Nhưng nghĩ lại, ba mẹ cậu bé đều cao lớn như vậy, ngược lại cũng không lạ.
Gia Na Nhĩ vừa xoa chân cho cô vừa cười nói gì đó với cậu bé. Cậu bé lập tức chạy đi đến trước tủ, lấy ra một cái gương nhỏ đưa cho Phương Hảo Hảo.
“Mặt cô dính bẩn.” Gia Na Nhĩ chỉ lên mặt cô.
Phương Hảo Hảo cầm gương soi, nhịn không được “A” một tiếng, trong gương chính là khuôn mặt lem nhem toàn vết nước mắt, phấn mắt với eyeliner nhòe nhoẹt, đôi mắt đen sì y như gấu trúc.
“Có giấy không?” Cô vừa dùng tay lau khóe mắt, vừa quay sang hỏi cậu bé.
“Có!” Cậu bé lập tức chạy đi, chẳng mấy chốc mang về một túi khăn giấy đưa cho cô.
“À mà, em tên gì?”
“Em là Cáp Trát Mỗ!” Cậu bé ưỡn ngực, trong giọng nói mang theo vài phần tự hào.
“Tên này có hàm nghĩa gì sao?”
“Là người bảo hộ!" Đôi mắt cậu bé sáng lấp lánh: "Là A Tháp đặt cho em, A Tháp nói em phải bảo vệ gia đình của chúng ta.”
“A Tháp là ba của em sao?”
“Đúng rồi! A Tháp là ba, A Mạt là mẹ.” Cậu bé nghiêm túc giải thích.
Phương Hảo Hảo liếc lén người đàn ông ngồi ở mép giường, hạ giọng hỏi: “Vậy còn người kia, anh ấy tên là gì?”
“A Nhĩ Tư Lan! Mọi người đều gọi là A Lan.”
“A Nhĩ Tư Lan...” Phương Hảo Hảo nhẹ giọng lặp lại, trong mắt mang theo vài phần tò mò: “Cái tên này có nghĩa gì vậy?”
“Là sư tử, sư tử tự do.” Cáp Trát Mỗ giải thích.
Đúng lúc này, ba của Cáp Trát Mỗ — Cáp Địch Nhĩ nói gì đó với A Nhĩ Tư Lan. A Nhĩ Tư Lan ngửa đầu cười hai tiếng, ngay sau đó đứng lên cởϊ áσ khoác và mũ da ra.
Là tóc ngắn, so với đầu đinh thì dài hơn một chút, chất tóc hơi cứng, cho nên mặc dù mới vừa tháo mũ xuống tóc cũng không bị áp xuống, đặc biệt là phần mái phía trước hơi dựng thẳng lên, trông đầy sức sống.
Phương Hảo Hảo nhịn không được nhìn thêm mấy lần, trong lòng thầm cảm thán: Kiểu tóc này đúng là giống y kiểu Mỹ đang hót.