Cúp máy rồi tâm trạng cô càng nặng nề, giống như có hòn đá đè ép nơi l*иg ngực, khiến hít thở cũng khó khăn.
Cô dứt khoát rời khách sạn, đi dọc theo ven hồ lang thang không có mục tiêu.
Gió lạnh như dao cắt, hoàng hôn dần buông, rừng thông phía xa chìm trong bóng tối càng trở nên thâm trầm. Cô không để ý phương hướng, chỉ theo bản năng muốn trốn chạy, trốn khỏi những áp lực, những ồn ào, cả những bất lực đang đè nén trong lòng.
Bước chân càng lúc càng gấp, như thể chỉ cần chạy nhanh thêm một chút là có thể thoát khỏi mọi u uất trong lòng. Cho đến khi đi sâu vào rừng thông, bốn phía chỉ còn tiếng gió và nhịp thở hỗn loạn, cô mới dừng lại.
Nước mắt không chịu khống chế ào ạt tràn ra, cô ngồi thụp xuống, hai tay ôm mặt, mặc cho nước mắt chảy xuống.
Gió gào thét bên tai như trêu chọc, bông tuyết bị cuốn theo gió lả tả quất lên da mặt lạnh buốt như kim châm. Nước mắt ở trong gió lạnh nhanh chóng đông thành băng, bỏng rát nơi khóe mắt.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, những bông tuyết rơi trên mi cô làm nhòe cả tầm nhìn.
Trong rừng sâu, tiếng gió càng lúc càng lớn như cả thế giới đều quay lưng với cô. Lòng cô lạnh lẽo, rối loạn chẳng khác gì tiết trời lúc này. Không biết bản thân còn gắng gượng được bao lâu, cũng chẳng rõ con đường phía trước ở đâu.
Khi trấn tĩnh lại, cô mới phát hiện mình đã lạc khỏi lối mòn từ lúc nào.
Theo phản xạ cô đưa tay sờ túi áo, trong lòng trầm xuống. Tệ rồi, cô quên mang theo điện thoại!
Không rõ cô đã đi bao lâu, bao xa.
À! Dấu chân!
Cô đột nhiên nghĩ đến, có lẽ có thể lần theo dấu chân để quay lại.
Nhưng khi cúi xuống, cô bàng hoàng nhận ra dấu chân đã bị lớp tuyết mới rơi che lấp gần hết.
Đêm nay lại không trăng, rừng thông tối đen như mực giơ tay cũng chẳng thấy được năm ngón.
Cô cúi rạp người cố tìm chút vết tích, trong lúc hoảng hốt, dường như cô nhìn thấy một bóng người...
Trong lòng Phương Hảo Hảo đột nhiên run lên, cô vội lau sạch những mảnh băng đóng trên lông mi, tập trung nhìn kỹ, tức khắc sợ đến hồn phi phách tán.
Rừng thông, đêm tuyết, thiếu nữ và một bóng đen, tất cả như tái hiện khung cảnh của những bộ phim kinh dị.
Nhịp tim đập càng lúc càng nhanh, hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?!
Dù trong lòng hoảng loạn, cô vẫn gắng ép mình giữ tỉnh táo, thầm mắng bản thân: “Đồ ngốc, mau nghĩ cách đi!”
Bóng đen bắt đầu di chuyển, từng bước chậm rãi mà kiên định tiến về phía cô.
Phương Hảo Hảo đảo mắt nhìn quanh, tìm chỗ để ẩn nấp. Nhưng nấp sau cây thì vô ích, trên mặt đất còn có dấu chân của cô, đối phương rất dễ dàng tìm được cô.
Trong lúc cô hoảng loạn nhìn quanh bốn phía, ánh mắt cô bỗng bắt gặp một khe sáng mờ mờ phía sau mấy cây thông thưa thớt.
Có ánh sáng tức là có đường! Có thể là lối mòn, hoặc nhà dân gần đây.
Không kịp nghĩ nhiều, cô cắn chặt răng, xoay người lao về phía ánh sáng.
Gió rít từng cơn, bông tuyết quất thẳng vào mặt, từng bước chạy nặng nề vang vọng giữa rừng sâu như đang chạy đua với nỗi sợ.
Nhưng chỉ kịp chạy được vài bước, mặt đất dưới chân bỗng hụt xuống.
Cô ngã nhào vào một hố tuyết: “A.. A... A... A...”
Những ai chưa từng đặt chân vào vùng núi tuyết sẽ không biết, trong những khu rừng như thế này, sau mỗi trận bão tuyết, lớp tuyết có thể dày cao hơn cả một người.
Tuyết trên vách hố ào ào đổ xuống, lạnh buốt như ngàn vạn bàn tay đang lôi cô xuống sâu hơn. Cô nặng nề rơi xuống đáy, từng mảng tuyết trút xuống mặt, che mờ mắt, chặn cả miệng mũi.
Chẳng lẽ hôm nay thật sự phải chôn thân ở đây sao?
Trong cơn hoảng loạn, cô ra sức vùng vẫy, nhưng càng giãy, tuyết lại càng sụt xuống, như muốn nuốt chửng cô hoàn toàn.
Đúng lúc cô gần như tuyệt vọng, một đôi bàn tay rắn chắc đột nhiên nắm chặt lấy bả vai cô, mạnh mẽ kéo cô ra khỏi hố tuyết. Sức lực ấy lớn đến mức kinh ngạc, tựa như nhấc một người trưởng thành cũng nhẹ nhàng chẳng khác gì bế một con mèo nhỏ.
Trong lòng Phương Hảo Hảo chùng xuống, nỗi sợ hãi lập tức dâng tràn toàn thân.
“Á... anh buông tôi ra, buông ra!” Cô liều mạng vùng vẫy, vung tay đập loạn, cố thoát khỏi sự khống chế kia.
Trong lúc hoảng loạn, tay cô quờ quạng đánh trúng mặt đối phương, gần như là theo bản năng mà tát cho đối phương hai cái.
“Cứu tôi với, cứu tôi với!” Giọng cô vang vọng giữa rừng thông yên tĩnh, mang theo tuyệt vọng và sợ hãi.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức, cô thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của đối phương.
Nỗi sợ hãi khiến cô rơi nước mắt, Phương Hảo Hảo không chút do dự lại cho đối phương thêm một cái tát nữa.
Khi mắt dần thích ứng với bóng tối, giữa cơn giằng co, cô dần nhìn rõ gương mặt đối phương, phản ứng đầu tiên trong đầu cô là: Xong rồi, nhìn thấy mặt anh ta rồi, lần này chết chắc!
Hai giây sau, cô mới sững người nhận ra — là anh! Chính là “người đàn ông hoang dã” thả ngựa bên hồ hôm nọ!
Trái tim vốn căng cứng nơi cổ họng rốt cuộc cũng rơi trở lại l*иg ngực. Cả người cô như được thả lỏng, bỗng chốc mềm nhũn.
Nhận ra cơ thể cô sắp trượt xuống, người đàn ông liền siết chặt cánh tay, vừa kéo vừa ôm, đưa cô thoát khỏi hố tuyết, để cô ngồi dựa vào một thân cây thông.
Vừa nãy cô chỉ dựa vào adrenaline mà chống đỡ, lúc này nguy hiểm qua rồi, toàn thân chẳng còn một chút sức lực nào, mềm như bông dựa vào thân cây. Nước mắt đã ngừng rơi nhưng cô vẫn nấc nghẹn:
“Hu hu... dọa chết tôi rồi! Đồ đàn ông chết tiệt, cũng... cũng không biết mở miệng nói một câu à!”
Người đàn ông đưa tay xoa gương mặt đang rát lên vì mấy cái tát.
“Tôi suýt phải nghĩ đến di ngôn rồi đấy! Đồ đáng ghét!” Cô vừa lau nước mắt vừa ấm ức trách móc, trong giọng nói vẫn còn run rẩy sợ hãi.
“Không nói được tiếng phổ thông thì cũng nói tiếng địa phương chứ, tôi cũng không phải không nghe ra giọng nói của anh.”
Khóc mệt rồi, cô hít hít mũi, vô thức liếc về phía cái hố tuyết vừa ngã: “Ôi mẹ ơi, cái hố lớn như vậy!”
Bóng dáng cao lớn của người đàn ông đứng trước mặt che khuất cả ánh trăng lác đác xuyên qua kẽ lá thông, khiến cô không nhìn rõ nét mặt anh.
Mặc dù anh cứu mình, nhưng cũng tại anh dọa mới khiến cô ngã xuống hố. Càng nghĩ cô càng tức, trừng mắt lườm: “Mắt anh sáng thế kia, thị lực chắc chắn không tệ. Thấy tôi từ xa thì gọi tên tôi một tiếng là được rồi, tôi đâu có ngã! Đúng là... ngốc chết đi được!”
Nói đến đây, cô lại nhớ ra có lẽ anh còn không biết tên của mình.
“Tôi tên là Phương Hảo Hảo. Phương – Hảo – Hảo.” Cô nghiến răng, từng chữ từng chữ nhấn mạnh: “Nào, đọc theo tôi, Phương – Hảo – Hảo!”