Chương 10

Ở chỗ cô không lay chuyển được, người ta liền đổi đường khác, bắt đầu gây áp lực lên Chúng Duyệt, một mặt can thiệp từ cấp công ty, cắt xén các dự án phim mà Chúng Duyệt đầu tư, một mặt thì gây sức ép cá nhân lên các thành viên hội đồng quản trị, khiến Chúng Duyệt lâm vào cảnh nội ưu ngoại hoạn.

Phát hiện những cách đó vẫn không thể khiến Phương Hảo Hảo thỏa hiệp, đối phương bắt đầu mượn dư luận để ra đòn, dùng cách bôi nhọ hình tượng nhằm ép cô khuất phục.

Cuối cùng, người “chiến hữu” từng đồng cam cộng khổ với cô cũng không chống đỡ nổi áp lực, chọn cách thỏa hiệp. Đúng lúc cô lâm vào đường cùng, không còn đường lui, chính là Phùng Duẫn đã đứng ra giúp cô.

Nghĩ đến đây, Phương Hảo Hảo hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm tình: “Dẫn anh ta đến khách sạn gặp chị đi.”

...

Trong căn phòng nhỏ hẹp, Từ Đạt đảo mắt nhìn quanh, lông mày khẽ nhíu, giọng có chút quan tâm: “Em ở quen chỗ này không?”

Phương Hảo Hảo nhàn nhạt đáp: “Cũng đâu phải chưa từng ở những chỗ thế này.”

Anh ta thở dài, ngữ khí chậm rãi, mang theo ý nhắc nhở: “Hảo Hảo, từ xa hoa mà quay về giản dị, khó lắm đó.”

“Ừ, anh đã ngã vào cái hố vàng kia rồi, tất nhiên đâu nỡ bò ra.” Giọng cô mang theo một tia châm chọc.

“Hảo Hảo, đừng giận anh nữa.” Từ Đạt đi vòng đến bên cửa sổ, hai tay ôm trước ngực.

“Anh đến đây làm gì?” Phương Hảo Hảo hỏi thẳng, ánh mắt lộ rõ sự cảnh giác.

“Đi theo anh về đi.” Thấy sự đề phòng và kháng cự trong mắt cô, Từ Đạt hạ giọng: “Hội đồng quản trị đã bàn với bên kia rồi, chuyện này vẫn còn xoay chuyển được.”

Lần này, anh ta đến vừa là do cấp trên giao phó vừa là vì tư tâm. Người như Phương Hảo Hảo, sinh ra là để ăn cơm trong giới này, huống hồ anh ta đã dốc bao nhiêu năm tâm huyết bồi dưỡng cô, sao nỡ buông tay dễ dàng?

Phương Hảo Hảo cười lạnh, trong mắt tràn đầy thất vọng: “Con người tôi thế nào, chẳng lẽ anh không rõ? Nếu anh đến chỉ vì chuyện này, vậy thì mời đi cho, không tiễn.”

Từ Đạt nhíu mày, cố gắng kìm nén cảm xúc: “Hảo Hảo, bao năm qua chúng ta nỗ lực chẳng phải để đứng trên đỉnh kim tự tháp sao? Bây giờ con đường tắt ngay trước mắt, em...”

“Tôi nói rồi, tôi không đồng ý!” Phương Hảo Hảo cắt ngang lời anh ra, giọng kiên quyết.

Từ Đạt im lặng chốc lát, rồi nghiêm giọng:

“Cứ thế này, đến Phùng Duẫn cũng chưa chắc bảo vệ được em.”

“Vậy thì sao?” Giọng cô lạnh thêm mấy phần.

Không cam tâm, anh ta vẫn khuyên nhủ: “Hảo Hảo, em đánh giá thấp sức mạnh của tư bản rồi, cũng quá đề cao khả năng của Phùng Duẫn. Hơn nữa, giữa việc đi theo Phùng Duẫn và việc...”

“Từ Đạt, anh im miệng!” Phương Hảo Hảo đột nhiên ngắt lời anh ta, tức giận đến giọng nói có chút run rẩy: “Phùng tổng quang minh lỗi lạc, tôi vẫn luôn coi anh ấy như anh cả để kính trọng. Sao anh lại sinh ra những suy nghĩ bẩn thỉu như vậy?

Trước đây đúng là tôi đã nhìn lầm anh!”

Nghe vậy, sắc mặt Từ Đạt trầm xuống, giọng cũng trở nên gay gắt: “Phương Hảo Hảo, em cho rằng anh ta còn chống đỡ được bao lâu?”

“Cửa ở đó, mời!” Cô không muốn tiếp tục cái đề tài này, lạnh lùng ra lệnh đuổi khách.

Cuộc gặp mặt cuối cùng kết thúc trong không vui.

Sự xuất hiện của Từ Đạt, trong mắt đạo diễn và nhà sản xuất, giống như một tín hiệu, bọn họ đoán rằng Chúng Duyệt có lẽ đã xử lý xong rắc rối của Phương Hảo Hảo, nếu vậy thì với bộ phim chẳng khác nào tin tốt.

Thế nhưng, Từ Đạt ngoài gặp riêng Phương Hảo Hảo ra thậm chí không thèm chào hỏi đạo diễn hay nhà sản xuất lấy một câu, điều bất ngờ hơn, anh ta còn đưa Triệu Chanh rời đi.

Động thái này chẳng khác nào công khai tuyên bố: Chúng Duyệt đã hoàn toàn bỏ rơi Phương Hảo Hảo.

Triệu Chanh vừa thu dọn hành lý vừa lặng lẽ rơi nước mắt. Ngay cả cô ấy cũng đoán được, Từ Đạt cố tình muốn dồn Phương Hảo Hảo vào đường cùng.

“Chị Hảo Hảo, em xin lỗi, em chẳng giúp được gì.” Giọng Triệu Chanh nghẹn ngào, trong mât tràn đầy tự trách.

Phương Hảo Hảo cười gượng, đưa tay vỗ nhẹ vai cô ấy: “Đừng lo, về sau cứ chăm chỉ làm việc, sống cho tốt là được.”

“Chị Hảo Hảo, chị nhất định phải chống đỡ! Em về đến nơi sẽ nói ngay với Phùng tổng, anh ấy nhất định sẽ giúp chị...” Triệu Chanh sốt ruột nói, mắt ánh lên tia hy vọng.

Nhưng Phương Hảo Hảo lại lắc đầu, dứt khoát ngăn lại: “Đừng gây thêm phiền phức cho anh ấy nữa.”

“Hu hu... em không nỡ xa chị...” Cuối cùng Triệu Chanh nhịn không được òa khóc.

Phương Hảo Hảo nhẹ ôm lấy cô gái nhỏ, giọng cũng mềm đi: “Được rồi, đi đi, chúng ta sẽ còn gặp lại.”

Thật ra cô cũng rất không nỡ xa Triệu Chanh. Những ngày vừa qua nhờ có cô bé bên cạnh, mới thêm nhiều niềm vui và tiếng cười.

Triệu Chanh gạt nước mắt cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô ấy biết không thể để người khác nhìn thấy mình khóc khi rời đi, nếu không sẽ càng bất lợi cho Phương Hảo Hảo.

Triệu Chanh hít sâu một hơi, kéo vali, quay đầu nhìn Phương Hảo Hảo lần cuối rồi xoay người rời khỏi phòng.

Nhìn chiếc xe thương vụ rời đi, đạo diễn và nhà sản xuất liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đều hiểu rõ mà không nói ra.

Ngay sau đó, nhà sản xuất gọi điện cho Phùng Duẫn, trong giọng nói mang theo thăm dò và bất an: “Phùng tổng, chuyện của Phương Hảo Hảo có lẽ chúng ta cần bàn lại một chút...”

Cũng chính lúc này, Phùng Duẫn mới biết, Từ Đạt đã đuổi theo đến tận Tân Cương!

Trấn an xong nhà sản xuất, Phùng Duẫn lập tức gọi điện cho Phương Hảo Hảo.

“Hảo Hảo, Từ Đạt có tìm em không? Anh ta có phải đã...” Giọng Phùng Duẫn mang theo chút lo lắng.

“Yên tâm đi, tôi đã mắng cho anh ta cút đi rồi.” Ở đầu dây bên kia, giọng Phương Hảo Hảo nghe ra mệt mỏi, nhưng vẫn cố gượng nở nụ cười: “Phùng tổng, nếu thật sự quá khó thì cứ bỏ tôi đi. Anh đã giúp tôi nhiều lắm rồi, tôi không muốn trở thành gánh nặng của anh nữa.”

“Đúng là có gặp chút trở ngại nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ đến chuyện buông bỏ em.” Giọng Phùng Duẫn trầm ổn, kiên định, nghe ra như thể anh ta đang dốc hết sức để xoay chuyển tình thế: “Yên tâm, tôi đã có cách rồi.”

Phương Hảo Hảo biết, có lẽ Phùng Duẫn chỉ đang cố an ủi mình.

Cảm nhận được sự trầm mặc từ đầu dây bên kia, Phùng Duẫn khẽ bật cười, giọng ôn hòa nhưng không cho phép nghi ngờ: “Em nghĩ tôi đang an ủi em ư? Hảo Hảo, đừng suy nghĩ linh tinh. Chuyện này không tệ như em tưởng đâu, tôi sẽ giải quyết ổn thỏa.”

“Thật vậy không?” Trong giọng cô mang theo vài phần do dự.

“Tôi từng lừa em bao giờ chưa?”