Chương 1

“Hành khách đi chuyến bay XN0728 đến Y Ninh xin chú ý, hiện tại bắt đầu lên máy bay.”

Nghe thấy thông báo, Triệu Chanh thu điện thoại lại, ánh mắt nhìn về người phụ nữ phía trước.

Người ta thường nói vẻ đẹp nằm ở cốt cách chứ không chỉ nhan sắc, nhưng cô gái kia lại như kiệt tác mà tạo hoá thiên vị, đường nét thanh thoát, dung mạo tinh xảo, từng chi tiết như được thời gian tỉ mỉ khắc hoạ.

Khuôn mặt trái xoan chuẩn mực, đường cong mềm mại như tranh thuỷ mặc, chiếc cằm vừa thanh thoát vừa tinh tế.

Đôi mắt trong veo long lanh như ánh trăng, tựa như có thể hút lấy hồn người. Sống mũi cao thẳng, cánh mũi nhỏ xinh, bờ môi đỏ hồng căng mọng như nụ hoa vừa nở, hơi mím lại mang theo chút mê hoặc tự nhiên.

Mái tóc đen mượt như thác, xoã hờ trên bờ vai, như khoác lên vai gáy trắng ngần một lớp lụa mềm mại.

Không hổ danh là đỉnh lưu top 1 — Phương Hảo Hảo!

Triệu Chanh âm thầm cảm thán. Nếu không nhờ vụ "đày đi biên cương" này, cô ấy đâu có cơ hội vừa mới đi làm đã được làm trợ lý riêng cho Phương Hảo Hảo.

“Chị Hảo Hảo, có thể lên máy bay rồi.”

“Đợi một lát.”

Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại.

Từ khóa “Phương Hảo Hảo sụp đổ hình tượng” lại một lần nữa leo lên top tìm kiếm.

Trang chủ toàn là tài khoản marketing, khu bình luận cũng nổ tung.

[Kim chủ trước của cô ta không phải là ông chủ than đá sao? Sao giờ thành tổng tài tập đoàn Lam Kình rồi? Quả nhiên là 208, đổi kim chủ còn nhanh hơn tôi thay vớ.]

[Tổng tài Lam Kình năm nay ngoài năm mươi rồi, vậy mà cô ta cũng nuốt nổi? Bái phục, khẩu vị còn mặn hơn dưa muối của bà nội tôi.]

[Là nhị thiếu thôi, nhưng nghe nói đã kết hôn rồi. Vậy lần này là ‘Tổng tài bá đạo yêu tôi’ hay ‘Tiểu tam hào môn vươn lên chính thất’?]

[Báo cáo... Phương Hảo Hảo bay đi Tân Cương rồi, có hình lên máy bay kèm theo.]

[Không lẽ là tình tiết ‘mang thai bỏ trốn’?]

[Tin mới nhất, cô ta ép cưới thất bại, hiện tại phá thai chuẩn bị trốn đi dưỡng thân thể.]

[Sớm biết náo nhiệt như vậy giữ lại đến Tết xem cho vui!]

Mắng thật dơ!

Phương Hảo Hảo nheo mắt lại, xác nhận lần nữa rằng mình đang dùng tài khoản phụ.

[Lầu trên, ai mà rảnh đến mức chạy đến cái nơi chim cũng không thèm ị để dưỡng thân vậy? Não còn chưa lắc đều mà cũng ra đây nói chuyện hả?]

[Đúng đó, công ty Trọng Duyệt đã ra thông báo chính thức rồi, không có kim chủ, cũng không có chuyện chưa kết hôn đã mang thai, mắt còn dính ghèn thì lau sạch đi, nhìn thấy rõ rồi hãy mở miệng.]

[Đồ ngốc, cầm trái chuối giả làm microphone rồi tự biên tự diễn, Hảo Hảo của chúng tôi ngay bộ phim đầu tay đã đoạt ngay Nữ phụ xuất sắc nhất của Bách Hoa, có được là nhờ thực lực, không phải dựa vào kim chủ. Còn mấy người ngoài gõ bàn phím ra thì biết làm cái gì? Giải anh hùng bàn phím xuất sắc chắc còn chưa được đề cử? Chậc, đáng thương ghê.]

[Vừa ra mắt đã lêи đỉиɦ, nói không có kim chủ, ai tin?]

Phương Hảo Hảo khẽ cười lạnh, tiếp tục gõ:

[Tin hay không thì tùy, dù sao thì IQ như bạn có tin hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc tiếp tục làm một trái chanh chua lè, chua đến nỗi cách cả màn hình tôi còn có thể ngửi được mùi, khuyên thật lòng đi mở xưởng giấm đi, bảo đảm phát đạt.]

[Nữ minh tinh này đó đều nghĩ đến chuyện gả vào hào môn sao, với sắc đẹp và độ hot của cô ấy hoàn toàn có thể tự lập sự nghiệp, tự mình thành hào môn.]

[Nằm trên giường dễ hơn hay tự mình nỗ lực dễ hơn?]

Phương Hảo Hảo đáp lại ngay: [Miệng nhỏ thật độc, uống bao nhiêu chai thuốc xổ rồi vậy?]

[Fan não tàn mới xuất hiện kìa.]

[Con mất dạy là lỗi của cha, bạn mắng chửi người ta thì lỗi là của tôi rồi.]

Cuối cùng cô còn thêm một câu: [Ăn ít muối lại đi, nhàn rỗi quá nên sinh nông nổi.]

Tài khoản marketing kia vẫn thường bôi đen cô, Phương Hảo Hảo liếc nhìn số lượt chia sẻ, tiếp tục phản pháo: [Lượt chia sẻ hơn 500 rồi ha? Đợi nhận thư của luật sư đi là vừa.]

Không ngờ vừa ấn gửi thì lập tức hiện ra thông báo: [Bạn đã bị chủ blog chặn, không thể bình luận.]

Cô tức tối bĩu môi, trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ cùng không cam lòng.

Chỉ mới một tháng trước thôi, cô vẫn là một ngôi sao hạng A được mọi người tung hô, ai mà ngờ chỉ vì từ chối lời theo đuổi của một “ông lớn” trong giới đầu tư, cô lập tức bị đẩy vào tâm bão của dư luận.

“Hoặc làm người phụ nữ của tôi, hoặc biến khỏi cái giới này.”

Câu uy hϊếp lạnh lùng và ngạo mạn ấy đến giờ vẫn còn vang vọng bên tai cô, như một cái gai sắc nhọn cứa vào tim khiến cô đau nhói.

Cô vẫn còn nhớ rõ gương mặt kẻ đó, kiêu căng, trịch thượng, như thể cô chỉ là một quân cờ trong tay hắn, mặc sức hắn điều khiển.

Nhưng Phương Hảo Hảo cô không phải là quả hồng mềm mặc cho người khác nắn bóp, cô lựa chọn từ chối và cái giá phải trả quá đắt.

Công ty vì muốn bảo vệ cô đã tốn không ít công sức, lần lượt thanh minh, thư kiện gửi khắp nơi, thậm chí không tiếc vận dụng tài nguyên để ép hotsearch, dìm chủ đề.

Thế nhưng những nỗ lực đó chẳng những không ngăn được làn sóng tin đồn, mà ngược lại còn như đổ thêm dầu vào lửa, khiến mọi chuyện bùng phát mạnh hơn.

Cư dân mạng chẳng ai quan tâm đâu là thật đâu là giả, bọn họ chỉ muốn xem náo nhiệt, xem một minh tinh từng được tung hô lên tận trời cao rơi thẳng xuống bùn, xem một vở kịch cẩu huyết về “ân oán hào môn” diễn ra như thế nào.

Phương Hảo Hảo cười khổ một tiếng, trong lòng dâng lên một trận chua xót.

Cô hiểu rõ, trong cái giới này, lực lượng tư bản có thể đổi trắng thay đen, hướng gió dư luận có thể thay đổi chỉ trong nháy mắt, mà cô chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ bị cuốn vào trò chơi đó, chẳng còn sức phản kháng, chỉ đành âm thầm gánh chịu.

Chỉ sau một đêm, Phương Hảo Hảo từ một nữ thần được ngưỡng mộ trở thành nghệ sĩ “ô danh” mà ai cũng né tránh.

Hệ quả là hàng loạt hợp đồng đại diện bị hủy, phim ảnh bị hoãn vô thời hạn, giá cổ phiếu của Trọng Duyệt tụt dốc không phanh.

Theo lẽ thường trong giới, cô chỉ có hai con đường, một là bị công ty chấm dứt hợp đồng, đền bù đến trắng tay, hai là bị “đóng băng” vĩnh viễn, không còn cơ hội trở mình.

Đúng lúc cô gần như tuyệt vọng, Phùng Duẫn đưa cô một tấm vé máy bay đi Tân Cương kèm theo một bản hợp đồng phim ảnh.

“Em sang bên đó tránh đầu ngọn gió trước đi, tôi xử lý ổn thỏa rồi sẽ đón em về.” Giọng Phùng Duẫn trầm thấp mà kiên định, như một liều thuốc trợ tim dành cho cô.

Phương Hảo Hảo nhận lấy vé và hợp đồng, sống mũi cay cay, khóe mắt lập tức ươn ướt.

Cô ngẩng đầu lên, giọng run run: “Có phải sẽ khiến anh khó xử không?”

“Khó.” Phùng Duẫn không giấu giếm, trả lời thẳng thắn.