Văn án: Phương Hảo Hảo là "đóa hồng đen đỏ" nổi tiếng trong giới giải trí, ba ngày hai lần lại có drama, lùm xùm không ngừng. Chỉ dựa vào gương mặt sắc sảo, khí chất mạnh mẽ, cô đã đủ sức tung hoành. …
Văn án:
Phương Hảo Hảo là "đóa hồng đen đỏ" nổi tiếng trong giới giải trí, ba ngày hai lần lại có drama, lùm xùm không ngừng.
Chỉ dựa vào gương mặt sắc sảo, khí chất mạnh mẽ, cô đã đủ sức tung hoành.
Đen đỏ cũng là đỏ, Phương Hảo Hảo vẫn hiên ngang ngồi vững vị trí top đầu.
Cho đến khi cô từ chối thẳng thừng lời mời mang tính ép buộc của một nhà đầu tư lớn, kết quả bị toàn mạng ném đá đến mức gần như biến mất khỏi showbiz.
Ngay đêm hôm đó công ty liền vội vàng đóng gói gửi cô đến vùng biên cương.
“Tự kiểm điểm cho tốt, tranh thủ giảm nhẹ xử lý.”
...
Tân Cương ngày đêm chênh lệch nhiệt độ khắc nghiệt, gió nổi lên thì cát bay mù mịt, rát đến tận cổ họng.
“Cái nơi quái quỷ gì vậy, đến 4G cũng không có!”
Cô tức giận đá mạnh một hòn đá xuống mặt hồ Sayram trong xanh như được rửa sạch.
“Phì...”
Một con ngựa ô hý vang ngay trên đầu cô.
Phương Hảo Hảo tức điên, quay phắt lại định lý luận cho ra nhẽ.
Trên lưng ngựa là một người đàn ông ngược sáng mà đến. Chiếc đai lưng ôm lấy vòng eo rắn chắc, ngón tay vô thức vuốt nhẹ roi da, đôi mắt màu hổ phách lướt qua mấy cọng cỏ vướng trên tóc cô, tiếng cười trầm thấp bật ra từ cổ họng.
“Anh...” Câu nói chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại.
Người đàn ông nói một câu gì đó bằng thứ ngôn ngữ cô nghe không hiểu, khẽ giật nhẹ dây cương rồi quay đầu rời đi.
Từ đó, hai người thỉnh thoảng lại tình cờ gặp nhau bên hồ. Thái độ của người đàn ông đối với cô không thể nói là không tốt, chỉ là quá đỗi dửng dưng, hoàn toàn khác với những người đàn ông từng theo đuổi cô trước kia.
“Này, anh có biết tôi là ai không?” Cô ngẩng cao đầu đầy kiêu ngạo.
“Ở ngoài kia, biết bao nhiêu người cầu xin chỉ để được gặp tôi một lần!”
Người đàn ông chẳng nói gì, chỉ hơi nhướng mày.
Phương Hảo Hảo tức muốn xì khói, nhưng lại chẳng biết mình đang tức cái gì.
Về sau, hai người dần quen thuộc hơn, người đàn ông bắt đầu thích trêu ghẹo cô, có điều thỉnh thoảng lại đạp trúng đuôi của cô.
Đàn ông thảo nguyên không hiểu cái gì là khoảng cách xã giao.
Anh dạy cô thuần ngựa hoang, đầu ngón tay luôn vô tình lướt qua cổ tay cô.
Ở lều nỉ cùng ăn bánh nướng, nhất quyết phải đợi cô ăn trước rồi mới chịu ăn.
Quá đáng nhất là hôm mưa bão, anh thản nhiên dùng một tay bế thốc cô lên lưng ngựa, l*иg ngực nóng rực dán sát vào lưng cô.
“Bám chắc.”
“Đàn ông chỗ các anh đều cư xử như thế sao?”
Hơi thở anh phả nhẹ bên tai đỏ ửng của cô: “Ở chỗ chúng tôi...”
“Con mồi đã nhìn trúng, phải tha về ổ mới tính.”
Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương nhuộm đỏ đỉnh núi tuyết.
Tim cô đập dồn dập như trống trận, đột nhiên cảm thấy nơi này hình như cũng không đến nỗi tệ.