Chương 51

Trước khi học kỳ mùa xuân bắt đầu, Karan sống một cuộc sống đầy đủ và thú vị.

Đầu năm Hovil rất bận, số lần đến biệt thự trên sườn dốc giảm đi rất nhiều, thỉnh thoảng đến một hai lần cũng không có thời gian làm gì khác. Anh ta đến nước Cộng hòa tham dự tang lễ của Cyrus, tiện thể thăm Arnold vừa trở lại trường học.

Karan cảm thấy anh ta chắc chắn đã bị Arnold làm cho tức giận không ít, bởi vì sau khi trở về từ nước Cộng hòa, cả cuối tuần anh ta đều mặt mày u ám.

Trong phòng ngủ.

"Nếu anh cứ giữ vẻ mặt này với tôi, tôi sẽ nghĩ bệnh tình của con bé lại trở nặng…" Karan vừa lau tóc bằng khăn vừa nói với Hovil.

"Không có." Hovil lạnh lùng trả lời.

Tâm trạng anh ta thật sự rất tệ, nói cũng ít, Karan bắt đầu lo lắng đêm nay sẽ khó khăn. Nhưng Hovil dường như không có tâm trạng nào khác, anh ta ngồi bên giường, chìm vào suy nghĩ.

Cuối cùng Karan không chịu nổi bầu không khí này: "Tôi xuống lầu ăn chút gì đó."

"Đợi đã." Hovil gọi cô lại.

Anh ta kéo Karan đến trước mặt, khẽ nói: "Quỳ xuống."

Trong mắt Karan lóe lên vẻ nghi hoặc, sau khi nhìn thấy động tác cởϊ áσ khoác ngoài của anh ta, cô nhận ra anh ta muốn cô làm gì.

Cô xấu hổ và tức giận từ chối: "Không."

Động tác của Hovil khẽ dừng lại, chỉ vào giường: "Vậy ở đây."

"Không." Karan kháng cự nói.

"Tôi không muốn nghe lời từ chối."

Cô đẩy Hovil ra khi anh ta cố gắng kéo cô, giận dữ nói: "Tôi đã nói không! Ghê tởm quá! Anh dám làm tôi dám cắn, anh cứ thử xem!"

Hovil mặt mày u ám, đứng dậy nắm chặt vai cô, ép cô vào tủ quần áo. Karan lập tức che đầu, cô khom lưng hơi co người lại, vẻ rụt rè hiện rõ.

Vẻ mặt Hovil hơi cứng đờ.

Anh ta lập tức buông Karan ra.

Karan từ từ hạ tay xuống, vẻ mặt ngơ ngác hoảng sợ dần trở lại bình tĩnh.

"Đi ngủ đi." Hovil không nói gì, anh ta khoác lại áo khoác, chuẩn bị rời đi.

Anh ta tưởng Karan đã quên chuyện của Cyrus.

Nhưng điều đó rõ ràng là không thể.

Cô bị một người đàn ông xa lạ tấn công, suýt bị sàm sỡ thậm chí gϊếŧ hại. Cô gϊếŧ người để tự vệ, rồi một mình ở bên cạnh cái xác gần như chảy hết máu suốt hai tiếng.

Chuyện như vậy, người bình thường cả đời cũng không quên được.

Cô vẫn còn phản ứng sau sang chấn.

Karan sờ cánh tay, vẫn rụt vai lại, trông rất lạnh.

Hovil nhíu mày hỏi cô: "Em muốn tôi ở lại không?"

"Không." Karan khẽ đáp: "Anh về đi."

Cô bò lên giường, kéo chăn trùm qua mũi.

Hovil kéo chiếc chăn của cô xuống một chút, rồi tắt đèn đầu giường.

"Về đi." Karan xoay người.

Hovil ngồi bên giường cô, không nói gì.

Nếu không phải mãi không nghe thấy tiếng đóng cửa, Karan thậm chí sẽ nghĩ anh ta đã rời đi rồi.

"Arnold cạo đầu đinh." Hovil đột nhiên lên tiếng trong sự tĩnh lặng.

"Gì?" Karan nghi hoặc nói: "Anh mau về đi."

"Nó thế mà cạo đầu đinh." Trong giọng Hovil kìm nén sự tức giận khó tả.

"Tôi không hiểu… anh giận dỗi vì chuyện này suốt hai ngày sao?"

Hovil lập tức xoay người Karan lại, nhìn chằm chằm vào cô như báo săn: "Chỉ vì chuyện này? Đây không phải là chuyện nhỏ, chuyện này liên quan đến danh dự gia tộc."

"Ừ…" Karan cảm thấy ánh sáng chói mắt, nên nheo mắt lại.

Một lát sau, cô quen với ánh sáng, thấy Hovil giơ điện thoại, trên đó là ảnh chụp gần đây của Arnold.

Trong vòng nửa năm ngắn ngủi, cậu ta lại cao thêm vài centimet, đầu cạo trọc lốc, mặc một chiếc áo phông rộng thùng thình theo phong cách hip hop, giày thể thao trắng, hút thuốc bên quầy bar đèn xanh đèn đỏ, đôi mắt hẹp dài lạnh lùng quyến rũ.

Nếu có ai nói cậu ta là ca sĩ nhạc rock, Karan chắc chắn sẽ tin.

"Em có tin đây là con cái nhà Hovil không?" Hovil giận dữ lắc mạnh điện thoại hai lần.

Karan im lặng rồi khẽ nói: "Anh… về đi."

Hovil vẫn lẩm bẩm một mình: "Tôi nên sắp xếp một người kèm cặp cho nó."

"Tôi?" Karan đột nhiên sáng mắt.

"Đừng hòng." Hovil từ chối nhanh như chớp: "Arnold thật sự quá thiếu quản thúc."

"Được rồi…" Karan không có ham muốn bày tỏ ý kiến.

Theo cô, ngoại trừ việc hút thuốc đáng bị chỉ trích ra, những thứ khác đều không phải là vấn đề lớn.

Hơn nữa, cô hoàn toàn có thể đoán trước được Arnold sẽ trở thành người như thế nào sau khi ra nước ngoài.

"Có lẽ vài năm nữa cậu ta sẽ giống Cyrus…" Giọng Karan hơi chế giễu.

Lời này khiến Hovil càng thêm giận dữ.

Sao cô dám so sánh Arnold với Cyrus? Cyrus là một tên vô dụng không có cha mẹ quản giáo, lại đột nhiên thừa kế một khoản tài sản kếch xù!

"Tôi nên cắt giảm chi tiêu của Arnold." Hovil đặt điện thoại xuống.

"Rồi chờ cậu ta phát hiện ra cách kiếm tiền bằng buôn ma túy?" Karan chế giễu.

Ánh mắt Hovil trông như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Anh ta phát hiện Karan đang bắt chước giọng điệu cay nghiệt của anh ta, và học rất giống, mỗi lần đều khiến anh ta tức đến bốc khói.

"Em càng ngày càng gan dạ đấy." Anh ta nghiêm nghị nhìn cô, nhờ chút ánh trăng yếu ớt, nhận ra nụ cười chế giễu chân thật trên mặt cô: "Nếu lần sau em còn dám từ chối yêu cầu của tôi, thì cứ chờ bị còng vào cái cột này đi."

Karan thu lại nụ cười, lại không muốn tỏ ra yếu thế.

"Anh bảo tôi quỳ xuống và thực hiện… yêu cầu của anh? Nếu anh bằng lòng làm điều tương tự, thì tôi cũng… ừm, tôi cũng có thể. Còn ép buộc thì cứ chờ bị cắn đứt đi."

"Ảo tưởng!" Hovil cảm thấy mình bị xúc phạm nghiêm trọng, anh ta giật lấy gối của Karan, nặng nề nằm xuống.

Hai người chìm vào giấc ngủ sâu với sự giận dữ tột độ dành cho nhau.

Lúc cô tỉnh dậy, Hovil đã đi rồi.

Karan xem tin tức, thấy không ít bài báo về Arnold.

Giới truyền thông nước Cộng hòa rất quan tâm đến cậu ấm này, họ nói cậu ta bỏ học, gian lận, ra vào quán bar ngầm, chơi với bạn bè tạp nham, ăn mặc kỳ dị, xỏ khuyên lưỡi, chơi nhạc deathrock (1)…

Tóm lại là "vết nhơ" đầy mình.

Đừng nói Hovil, ngay cả những gia đình Cơ đốc giáo bình thường mà có đứa con như vậy cũng sẽ đau đầu.

May mắn là hiện tại vẫn chưa xảy ra chuyện gây tai nạn bỏ trốn, lộ ảnh nóng gì đó.

Hovil chắc chắn hối hận vì đã đưa Arnold ra nước ngoài.

Sau khi ra nước ngoài, Arnold chẳng khác nào con ngựa bất kham, tung vó trên thảo nguyên của thế giới mới, hận không thể làm hết những chuyện mà trước đây chưa từng thử.

So với cậu ta, người anh trai của cậu ta quả thực là một thái cực khác.

Karan theo dõi diễn đàn nội bộ của đại học Thủ đô, phát hiện Raphael rất được yêu thích. Cậu ta cần cù chịu khó, lại có tài năng thiên bẩm, nghỉ đông đi nước ngoài giao lưu cùng đoàn trường, được báo chí nước ngoài đánh giá rất cao. Cậu ta tự học ba ngoại ngữ, còn thi đỗ kỳ thi luật sư. Học kỳ sau cậu ta sẽ bắt đầu tranh cử chức chủ tịch hội sinh viên, chức vụ này thường không dành cho sinh viên năm nhất nhưng Raphael là trường hợp ngoại lệ.

Karan cảm thấy Raphael chắc chắn có thể kế thừa sự nghiệp của cha mình một cách hoàn hảo, trở thành một thành viên trong giới thượng lưu ưu tú.

Cậu ta đã rất quen với thân phận này rồi.

"Haizz… cậu ấy càng ngày càng xa lạ hơn hồi cấp ba." Karan thở dài.

Thở dài xong, cô đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, nếu cô gặp lại bạn học cũ ở trường đại học thì sao? Bọn họ đều biết rõ thân phận của cô, nhớ rõ mặt cô.

(1)Nhạc deathrock: là một nhánh của nhạc punk rock và gothic rock, kết hợp các yếu tố kinh dị và sự trang trí sân khấu theo phong cách gothic.Phong Cảnh Phía Dưới - Chương 51