Chương 5

Karan nghe hắn nói vậy, rụt ra sau như bị điện giật.

Cô cố kìm nước mắt, bóp nghẹt tiếng nức nở.

Hovil thấy chất lỏng lấp lánh dính trên quyền trượng, đó là sữa bò vừa đổ lên người cô.

Ma xui quỷ khiến hắn chạm vào nó.

Ấm áp, hơi dính.

Hắn lập tức lắc lắc tay, thấy may mắn vì mình đang đeo bao tay.

Karan giãy giụa đứng dậy, muốn kéo cửa ra.

Phía sau cô, Hovil đẩy cây quyền trượng chốt cửa vào.

Hắn dù bận vẫn ung dung nhìn Karan: “Chỉ cần cô cầu xin tôi…”

Khuôn mặt Karan đỏ bừng bất thường, đôi mắt đen ngân ngấn nước, càng khiến màu da thêm tái nhợt, có thể dễ dàng khơi dậy ham muốn ngược đãi của người khác.

“Ông… đừng tự mình đa tình.” Cô nghiến răng nghiến lợi nói ra.

Sắc mặt Hovil sa sầm, Karan hất hắn ta ra rồi chạy tới phòng để đồ, cố gắng trốn vào trong.

Kết quả là cánh cửa đóng “Sầm” lại, đυ.ng vào cây quyền trượng chặn cửa.

Trái tim Karan lạnh giá.

Hovil rất hối hận.

Mấy trăm năm sau nếu cây quyền trượng này được mang tới trung tâm đấu giá, những bông hoa chạm khắc bị cánh cửa làm hỏng sẽ khiến nó mất giá rất nhiều.

Hắn không cần phải tốn quá nhiều công sức với một đứa nô ɭệ.

Đợi lát nữa gọi hầu gái ném nó ra ngoài là xong…

Lúc này, có tiếng kéo cửa.

Như thể đáp lại suy nghĩ của Hovil, hai cô hầu gái xử lý diễn viên múa ba lê đã trở lại.

Hovil cũng không biết mình đang chột dạ cái gì.

Có thể hắn không muốn bị người khác thấy mình tự hạ thân phận khó xử một đứa nô ɭệ.

Tóm lại, thay vì bảo hầu gái ném đứa nô ɭệ ra ngoài, hắn lại lắc mình trốn vào phòng để đồ, khóa cửa lại.

Nỗi sợ hãi trong lòng Karan ngày càng lớn.

Trong không gian chật hẹp, sự tồn tại của Hovil càng thêm mãnh liệt.

Thân hình hắn tràn ngập cảm giác áp bách, gương mặt đẹp lạnh lùng không hợp với căn phòng bừa bộn và tối tăm.

Thứ duy nhất tương đối bình dị gần gũi là hắn mặc áo ngủ. Nhưng Karan không thể lý giải, vì cái gì ngay cả áo ngủ hắn cũng phải mặc trong ngoài ba tầng kín mít, hơn nữa còn cài từng cái cúc.

Cô suy nghĩ một lúc, sau đó hỏi người đàn ông cạnh cửa.

“Sao ông lại vào đây?”

Hovil nheo mắt, nhìn chòng chọc vào mặt cô.

Ánh mắt cô càng thêm mê mang, màu đỏ trên mặt sắp lan ra toàn thân, tác dụng của thuốc đang bùng nổ trong bộ quần áo ướt sũng của cô.

“Cô nghĩ sao?” Hovil nói với giọng thờ ơ.

Karan cảm thấy hắn có bệnh.

Hovil cảm thấy cô vẫn quá trẻ tuổi, trên mặt không giấu được điều gì, ngay cả mắng chửi người đều viết trên gương mặt mỉa mai.

Hắn chậm rãi đến gần.

Karan từng bước lui về phía sau, giống như con linh dương ở rìa vực thẳm.

Cô định chạy trốn nhưng Hovil dùng quyền trượng chắn ngang, đẩy cô vào tường.

Sức lực của hắn mạnh kinh người, Karan bị đâm suýt nữa không thở nổi. Cô ra sức giãy giụa, tay cô chạm phải thứ gì đó khi vùng vẫy điên cuồng.

Cô sững người trong giây lát, còn quay lại kéo thêm vài cái.

Là cái gì…

Quyền trượng chặn ngang trên vai và xương quai xanh của cô.

Cô cúi đầu, thấy bao tay trắng tinh không vết bẩn của Hovil, lướt qua cái này, có thể thấy thứ gì đó đang căng lên qua lớp quần.

“Cút ngay!” Cô tức giận mắng chửi.

Lúc trước, cô hoàn toàn không chú ý tới phản ứng của cơ thể hắn, bởi vì trên mặt hắn quá bình tĩnh.

Nhiều năm nay Hovil chưa từng nghe lời nhục mạ thô tục như vậy.

“Đây là phản ứng của thuốc.” Hắn cố kìm nén lửa giận.

Bước chân của hầu gái chưa đi xa.

Tilin xuống lầu, cửa phòng cách âm rất tốt, không nghe thấy các cô đang nói gì.

Bây giờ hắn bị nhốt trong phòng để đồ.

“Đi ra ngoài!” Karan đá hắn.

Tất nhiên, Hovil không thể đi ra như thế này được.

“Im lặng.” Hắn cau mày, vẻ mặt tối sầm đáng sợ. Karan rất yếu nên việc giãy giụa đá đánh này chẳng là gì với hắn, ngược lại sẽ làm hắn càng thêm xúc động.

“Đừng lộn xộn.” Hắn lại cảnh cáo.

Karan căn bản không nghe, liều mạng nhón chân, nghển cổ, cố gắng hít thở dưới cây quyền trượng.

Cô nhón chân đυ.ng phải Hovil.

Thói ở sạch tinh thần không cho phép hắn tiếp xúc gần gũi như vậy.

“Đừng nhúc nhích!”

Hovil rốt cuộc không nhịn được cao giọng.

Karan sững sờ vì đôi mắt như muốn gϊếŧ người của hắn, hơn mười giây không dám cử động.

Mười giây này còn khó chịu đựng hơn hàng chục phút vừa rồi.

Cơ thể vừa mới thức tỉnh của Hovil lại mất đi an ủi trong chờ mong, thật giống như tàu lượn siêu tốc bị kẹt khi đang đi lên.

Có tiếng bước chân đi qua phòng chứa đồ, tiếng nói chuyện như có như không.

“Chắc chắn anh ấy đang tức giận, bây giờ anh ấy ở đâu?”

“Thưa phu nhân, chúng tôi không biết, chúng tôi chỉ phụ trách khiêng người phụ nữ kia ra ngoài.”

“Các cô chỉ biết nghe lời anh ấy. Anh ấy không cho các cô nói sao? Mau nói cho tôi biết anh ấy đang ở đâu! Để tôi giải thích với anh ấy!”

Hai người đều nín thở trong phòng để đồ.

Karan đột nhiên phát hiện trán Hovil lấm tấm mồ hôi.

Hắn rất lo lắng, hiếm khi thấy hắn yếu ớt thế này.

Mỗi ngày khi xuất hiện trên TV, hắn đều bóng bẩy và ngạo mạn, xa cách và khó gần.

Chắc hắn sợ bị vợ phát hiện.

Karan cảm thấy như thể mình bắt chẹt được nhược điểm của hắn.

“Ông thật đáng thương.” Vợ ông thích phụ nữ.

“Câm miệng.” Tiếng nói của Hovil nhỏ và nhẹ như hô hấp.

Karan giơ chân đá hắn, cố gắng khiến hắn xê ra.

Hắn lập tức ấn mạnh quyền trượng hơn, Karan suýt nữa ngất đi.

“Vì cái gì!”

Lúc này, tiếng nói chuyện bên ngoài đột nhiên lớn hơn.

“Chúng tôi cần thiết phải nói chuyện! Anh ấy không có lý do gì để từ chối!”

“Ông có lý do để từ chối.” Karan nhỏ giọng nói, lại đá hắn một cái, “Phải không?”

“Tôi bảo cô câm miệng.” Đôi mắt Hovil tối sầm.

Hovil che kín miệng cô.

Trong mấy chục phút ngắn ngủi, hắn đã hối hận quá nhiều lần.

Nhưng lần này, không thể nói “hối hận”.

Hắn cũng không rảnh hối hận.

Ngoài kia, gió đập vào cửa kính, từng tiếng chui vào trong đầu, quét sạch lý trí. Cảm giác có cành hoa hồng mềm mại quấn quanh người hắn, như con nhện cái tạo kén quấn lấy hắn bằng những sợi tơ dài, cho đến khi không nhìn thấy chút ánh sáng nào nữa. Trong bóng đêm mọi giác quan bị chi phối bởi chất kí©h thí©ɧ, hắn quên mất người đang đứng trước mặt mình là ai.

Giữa những giây phút điên cuồng, đôi khi hắn cũng tỉnh táo lại một chút.

Hắn nghĩ, chỉ cần đứa nô ɭệ này hơi giãy giụa một chút, hắn có thể lập tức tỉnh táo lại. Nhưng Karan còn mất tỉnh táo hơn hắn, đau đớn của cô bị cảm giác khác che lấp, cô không kịp phản ứng.

Tiếng nói chuyện bên ngoài dần yên ắng.

Đám hầu gái đều đi ngủ.

Tilin thấy mình nên thay đổi ý định, không thể cố tình giới thiệu tình nhân cho Hovil. Hắn chắc chắn không thích những phụ nữ hay lộ mặt trước công chúng như diễn viên, vũ công múa ba lê, lần sau nên chọn một cô gái quý tộc nhỏ tuổi, ngây thơ, bảo thủ trầm tính, thành thật nghe lời, nhất định có thể lấy lòng hắn.

Tilin vừa suy nghĩ vừa quay về phòng ngủ.

Sau khi các cô rời đi, tiếng động trong phòng để đồ càng ngày càng kịch liệt.

Trắng đêm chưa ngừng.