Chương 47

Karan tế nhị từ chối Rebecca.

Cô đã được kiểm tra rất nhiều lần ở viện nghiên cứu rồi.

Tình trạng hiện tại của cô là, không phẫu thuật thì không thể khỏi bệnh, phẫu thuật thì phải gánh chịu rủi ro tử vong rất lớn. Còn về việc ghép tim thì càng khó khăn hơn, vì không tìm được nguồn tạng phù hợp, cũng không thể lường trước được phản ứng thải trừ (1) sau này.

(1)Thải trừ: là một quá trình trong đó hệ thống miễn dịch của người nhận cấy ghép từ chối, tấn công phá hủy cơ quan hoặc mô được cấy ghép.

Hiện tại tình trạng của cô ổn định nhưng theo thời gian, sự cần thiết của phẫu thuật cũng sẽ tăng lên.

Rebecca thấy cô kiên quyết từ chối kiểm tra, đành chuyển chủ đề: "À đúng rồi, trước đây tôi đã nói với em rồi nhỉ, chồng tôi dạy ở trường y. Tôi cho em thông tin liên lạc của anh ấy, có lẽ em có thể nhận được sự giúp đỡ về học tập từ anh ấy."

Karan cảm ơn Rebecca.

Cô nhìn tấm danh thϊếp Rebecca gửi đến.

Tiến sĩ Colombo Feynman, giáo sư trường y, người hướng dẫn Thạc sĩ và Tiến sĩ, thành viên danh dự trọn đời của Hiệp hội Y khoa Hoàng gia Đế quốc… ông có rất nhiều danh hiệu nổi tiếng, nhưng tuổi còn rất trẻ, có lẽ chưa đến năm mươi.

Karan xem danh sách giảng viên của trường, những giáo sư y khoa có thành tựu tương đương ông ta đều đã hơn năm mươi tuổi từ lâu rồi.

Cô cân nhắc rất lâu, gửi một email cho Tiến sĩ Feynman.

Có lẽ ông ta quá bận, Karan đợi mấy ngày vẫn không thấy hồi âm.

Cô lướt mạng xã hội, thấy vlog kỳ nghỉ ở đảo của phu nhân Tilin.

Họ đang ở trên một hòn đảo tư nhân, nắng chói chang, thời tiết ấm áp. Bọn trẻ lướt ván, đắp lâu đài cát, lặn tự do, quay phim các loại sứa và đàn cá. Người lớn thì đi du thuyền ngắm cảnh, tắm nắng trên biển, thưởng thức rượu vang đỏ.

Trong ảnh, tất cả mọi người đều trông rất vui vẻ.

Bình luận bên dưới cũng đa phần là ngưỡng mộ và khen ngợi.

Ước gì tôi cũng có được tình yêu đẹp như vậy suốt hai mươi năm.

Có ai nói cho tôi biết, tổng chi phí cho những hoạt động trong ảnh này khoảng bao nhiêu không?

Cuộc sống quý tộc xa hoa khó tưởng tượng, và tình yêu quý tộc khó tưởng tượng.

Phu nhân Tilin còn khoe chiếc vòng cổ nạm viên sapphire xanh lớn.

Dòng chữ đi kèm: “Đây là "Trái tim Atlantis" được cắt từ viên sapphire xanh tự nhiên lớn nhất thế giới, có màu xanh sâu thẳm và đẹp đẽ như anh ấy. Tôi sẽ đeo nó để chụp ảnh kỷ niệm 20 năm ngày cưới.”

Hình như phu nhân Tilin không có ý định ly hôn.

Dường như Hovil cũng vậy.

Karan lại bắt đầu buồn nôn.

Cô có thể đoán được lòng tham muốn cả hai của Hovil.

Nhưng tại sao phu nhân Tilin lại không muốn ly hôn?

Chồng cô ấy đang giam cầm một cô gái trẻ trong tòa tháp.

Cô ấy sống trong trang viên này, không có lý do gì lại không biết chuyện này.

Tại sao cô ấy vẫn có thể thản nhiên khoe ân ái?

Karan đặt điện thoại xuống, thở dài một hơi.

Cô không thể nghĩ sâu hơn về những chuyện này nữa, càng nghĩ càng thấy ghê tởm, chi bằng tranh thủ lúc Hovil không có nhà, học bù những nội dung còn thiếu của học kỳ này.

Cô vừa mở sách ra, đã nghe thấy từ xa truyền đến một tiếng động lạ.

Nghe giống như có thứ gì đó va vào tòa tháp.

Karan đóng sách lại, cố gắng nhìn xuống từ cửa sổ, bên ngoài tối đen như mực. Cô rời khỏi phòng ngủ đi ra hành lang giữa hai tòa tháp đôi, lúc này mới nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra.

Bên ngoài đêm tối mịt mùng.

Vài người bảo vệ cầm đèn pin chạy như điên từ bãi cỏ đến. Trước mặt họ, một chiếc xe thể thao màu trắng bạc đâm thẳng vào cửa tháp. Sau khi bảo vệ chạy đến, họ lôi một người đàn ông tóc vàng say khướt ra khỏi xe.

Anh ta trông gầy gò, tóc vàng khô xơ rối bời. Bộ vest đắt tiền nhăn nhúm tả tơi, bị anh ta mặc như đồ của người vô gia cư.

Karan không nghe thấy họ nói gì.

Vài phút sau, bác sĩ của trạm y tế cũng đến. Ông ta bảo người ta khiêng người đàn ông tóc vàng đi, rồi bảo vệ lái xe vào gara, người hầu kiểm tra cửa lớn một lượt, xác định không có hư hỏng mới rời đi.

Chưa đầy nửa tiếng, sự ồn ào đã lắng xuống.

Người có thể lái xe vào trang viên Chim bụi gai, chắc chắn là họ hàng xa gần của nhà Hovil. Nhưng chẳng phải hầu hết họ hàng nhà Hovil đều đang đi nghỉ ở đảo sao?

Karan về phòng, cầm chiếc điện thoại vừa đặt xuống, lại mở album ảnh của phu nhân Tilin. Cô tìm thấy người đàn ông tóc vàng vừa nãy trong một bức ảnh gia đình Giáng sinh năm kia.

Người này thật kỳ lạ.

Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Karan, rồi cô nhanh chóng vùi đầu vào sách vở, quên béng chuyện này.

Sáng hôm sau, cô bị tiếng chuông điện thoại liên tục đánh thức.

Karan mơ màng nhấn nút nghe: "Ai…"

"Em có ở yên trong tháp không?"

Giọng Hovil gần như xuyên thủng màng nhĩ cô.

Karan suýt làm rơi điện thoại, cô vội vàng ngồi dậy trên giường, vừa mặc quần áo vừa hỏi: "Sao vậy… anh định về sớm sao?"

"Không, em có ở yên trong tháp không?"

"Tôi có đi đâu được nữa đâu."

"Rất tốt." Hovil cuối cùng cũng trở lại âm lượng bình thường.

Anh ta tóm tắt tình hình cho Karan.

Hôm qua, một người em họ xa của Tilin lái xe say rượu xông vào trang viên.

Anh ta lớn lên ở Cộng hòa, quan hệ với gia tộc Davis không thân không sơ. Nhưng vì cha mẹ anh ta mất sớm nên mỗi dịp Giáng sinh Tilin đều mời anh ta đón cùng.

"Vậy chẳng phải anh ta nên ở trên đảo sao?" Karan hỏi.

"Không, nó đến nhầm chỗ."

Tilin vẫn đang tò mò tại sao người em họ này lại không đến.

"Nó nghiện rượu, còn có thể nghiện ma túy, khi về nước không tỉnh táo lắm, nên đã chạy đến trang viên." Hovil tiếp tục: "Đừng ngắt lời tôi nữa, tôi phải nói vài chuyện."

Karan nghe anh ta nói xong.

Người em họ này tên là Cyrus, vài năm trước vẫn còn là một cậu ấm bình thường, gần đây càng ngày càng tệ hơn. Tilin để anh ta ở lại trang viên vài ngày, cô ấy cũng không muốn một kẻ nghiện ngập phá hỏng bữa tiệc Giáng sinh của mình.

"Khi nó ở trong trang viên, em đừng ra ngoài, hiểu không?"

Karan tùy tiện đáp: "Tôi có ra ngoài được đâu."

Lời cảnh báo của Hovil có lý.

Vào một buổi tối vài ngày sau, Karan đúng giờ xuống lầu lấy bữa tối của mình, vừa xuống đến nơi đã nghe thấy tiếng kêu cứu the thé.

Cánh cửa đá hé mở, thức ăn đổ vương vãi trên sàn, cô hầu đang cố gắng chen vào. Cô ta nhìn thấy Karan, Karan nhìn thấy cô ta, cả hai cùng sững lại.

Sau đó, Karan nhìn thấy một đôi tay trắng bệch như chân nhện đang bóp cổ cô hầu.

"Tao đã để ý mày lâu rồi, nhóc con, cái mông mày vặn vẹo thật là đã…" Cánh cửa bị đẩy ra, một người đàn ông tóc vàng, mặt xanh mét, trông cực kỳ gầy gò bóp cổ cô hầu bàn bước vào.

Là Cyrus.

Người em họ xa của phu nhân Tilin.

Cũng là người mà Hovil đã nhắc nhở cô phải tránh xa.

"Cứu…" Cô hầu rêи ɾỉ một tiếng, cố gắng kêu cứu.

Lúc này Cyrus mới nhìn thấy Karan trên cầu thang.

Cô mặc một chiếc váy dài màu xanh lam, lớp lót ren trắng, dưới ống tay loe lộ ra một đoạn cổ tay mảnh khảnh. Gấu váy thêu hình hoa hồng và chim họa mi tinh xảo phức tạp.

Nhìn từ dưới lên.

Vạt váy lay động.

Đôi tất trắng nhẹ nhàng thít vào làn da.

Tóc đen, môi đỏ, da trắng như tuyết.

Cô đang đứng ở vị trí ngay sát ranh giới cấm kỵ, khiến người ta khó quên. Ánh mắt hoảng loạn và kinh ngạc trong đôi mắt đen láy, trong tòa lâu đài cổ tối tăm trông giống như một con nai bị hoảng sợ. Cô tự nhiên và quyến rũ hơn bất kỳ nô ɭệ da đen nào mà Cyrus từng thấy trong các bữa tiệc.

Cyrus buông cô hầu ra, ánh mắt như chim ưng nhìn Karan: "Không ngờ Hovil lại giấu cái này. Tôi tưởng gu của anh ta không đến nỗi…"

"Thấp kém?" Karan chớp mắt nói.

Cô đưa tay ra sau lưng, gọi điện cho Hovil.

Nhưng cuộc gọi này nhanh chóng bị ngắt.

Có lẽ anh ta đang ở một nơi không tiện nghe điện thoại, ví dụ như cầu nguyện trước bữa ăn.

"Thấp kém? Không, tôi sẽ nói… non nớt." Cyrus dường như cười khẩy, ánh mắt lộ rõ sự hứng thú không che giấu: "Không ai nói gu của Hovil thấp kém cả, chính anh ta đang dẫn dắt gu của giới thượng lưu toàn đế quốc. Thứ anh ta thích chính là thứ tốt nhất."

Gã ta bước về phía Karan, bước chân không dài nhưng lại rất uy hϊếp.

Karan lập tức quay người chạy lên lầu, nhưng cô nhanh chóng cảm thấy áp lực lên trái tim, buộc phải chậm lại. Cyrus đuổi kịp cô, túm lấy tóc cô, ấn cô vào lan can.

"Tốt nhất mày đừng." Karan lạnh lùng nhìn gã ta.

"Tao sợ gì? Tao là quý tộc, mày chẳng qua chỉ là một con nô ɭệ… á!" Cyrus kêu đau đớn một tiếng, quay đầu nhìn lại.

Cô hầu cầm dao nĩa đuổi theo, đâm một nhát vào lưng Cyrus. Mặt cô ta tràn đầy kinh hãi: "Bỏ ra, sao anh dám động vào tài sản của nhà Hovil!"

"Tài sản? Từ này chỉ có chủ nhân mới có quyền nói, mày là cái thá gì? Mấy hôm trước tao đâm hỏng tháp đôi, mày thấy ai nói tao không?" Cyrus cười khẩy một tiếng, giơ chân đá cô hầu ra.

Lần này gã ta dùng hết sức, cô hầu lăn xuống mười mấy bậc thang, đến khi đập vào góc ngoặt mới dừng lại.

Đầu cô ta đập vào lan can, phát ra tiếng động lớn, Karan nhận ra tên quý tộc trước mắt không giống Hovil.

Gã ta không che giấu xu hướng bạo lực.

Cyrus giải quyết xong cô hầu, nhanh chóng quay người đè Karan xuống, bắt đầu cởϊ qυầи áo.

Mặt gã ta ửng đỏ bất thường, Karan tin lời nói gã đã dùng ma túy. Ánh mắt gã ta điên cuồng hung bạo, Karan vừa giãy giụa, gã đã túm tóc tát cô. Gã đá mạnh vào bụng dưới cô, bóp cổ cô đến chết đi sống lại, ham muốn xâm phạm cô cũng mãnh liệt như ham muốn đánh đập cô.

Karan cảm thấy da đầu đau nhói, trong mắt toàn là màu đỏ hỗn loạn.

"Á…!" Cyrus vừa định tháo thắt lưng, lại bị cô hầu cố gắng bò dậy đâm một nhát dao.

Hai nhát dao này đều đâm vào lưng, bị lớp áo mùa đông dày cộm che chắn, chẳng khác nào gãi ngứa.

Cyrus nổi giận, gã túm tóc Karan, đập mạnh đầu cô vào lan can mấy cái, muốn đánh ngất cô. Rồi gã ta quay sang nhấc bổng cô hầu lên, rút thắt lưng ra siết cổ cô ta đến gần chết. Trong lúc cô hầu sắp tắt thở, gã cố gắng cưỡng bức cô ta.

Tầm nhìn Karan mơ hồ, cố gắng mò mẫm con dao mà cô hầu đánh rơi.

Trái tim cô đau nhói dữ dội, mỗi bước đi đều chao đảo.

Lúc cả người Cyrus đè lên cô hầu, Karan cũng đổ người lên người gã, dùng con dao ăn trong tay đâm xuyên cổ họng gã.

Máu phun ra sặc vào khí quản, Cyrus không kịp nói một câu hoàn chỉnh đã chết.

Cô hầu bị đánh ngất xỉu.

Đầu Karan đầy máu, hai tay vừa ướt vừa dính, cô liên tục gọi điện cho Hovil.

Có lẽ anh đang bơi.

Hoặc lặn.

Cũng có thể đang tắm nắng.

Tóm lại, điện thoại của anh không ở bên cạnh, hoặc anh không tiện nghe máy. Nếu tiếp tục gọi, có lẽ anh sẽ rất tức giận, nhưng Karan vẫn lặp đi lặp lại động tác máy móc này. Não cô thiếu oxy, tim đập cực nhanh, không thể kiểm soát được việc không nhìn vào vũng máu tanh tưởi khắp sàn.

Cuối cùng Hovil cũng bắt máy sau tám cuộc gọi của Karan.

"Chuyện gì?" Giọng Hovil lạnh lùng.

"Tôi gϊếŧ người rồi." Giọng Karan rất bình tĩnh, nhưng tay cô run rẩy dữ dội: "Cái tên Cyrus gì đó."

Đầu dây bên kia im lặng như cả thế kỷ.

"Em rời khỏi hiện trường trước đi, tôi sẽ đến trong vòng hai tiếng."

Hovil cúp điện thoại.