Chương 44

Hovil hài lòng với vẻ mặt sợ hãi của Karan.

Điều này khiến anh cảm thấy cô vẫn nằm trong sự kiểm soát.

Đêm Karan suýt chết, anh thức trắng đêm trong thư phòng.

Anh giữ lại tất cả các đoạn phim giám sát, xem đi xem lại trong phòng chiếu phim. Xem bụng cô từ hơi nhô lên, đến tròn trịa, xem cô tràn đầy năng lượng nhảy nhót khắp phòng, hoặc buồn chán nằm dài đọc sách.

Anh phát hiện mình khó có thể hình dung được cái chết của cô.

Dù sao, cô còn rất trẻ.

Đầy sức sống như vậy.

Anh lại nghĩ đến đêm mất kiểm soát kia, Karan sắc bén nói, cô đã có được anh. Cô ta nghĩ mình là cái thá gì, mà dám nói với Bạch Ngân Công những lời như vậy?

Đêm đó, Hovil đứng trước màn hình, đưa tay chạm vào sự tồn tại không chân thực, vẫn kiên quyết tin rằng Karan là vật sở hữu của mình.

Là thứ thuộc về anh.

Vậy nên sống không do cô, chết cũng không do cô.

Anh nhất định phải để cô sống sót.

Đột nhiên, cảm giác lạnh lẽo sắc bén ngăn cản Hovil tiến lại gần.

Karan lấy ra một con dao mổ từ trong áo.

Đây là cô trộm từ viện nghiên cứu.

Cô chĩa mũi dao vào Hovil.

Anh trông có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn rất thản nhiên, ánh mắt không hề dao động.

Anh nhẹ nhàng nhưng chết chóc dùng ngón tay gạt lưỡi dao ra: "Xem kìa… em vẫn chưa nhận đủ bài học sao?"

Karan đã ngửi thấy sự giận dữ của anh ta.

Ngay cả Arnold còn có thể đoạt súng phản kháng, huống chi là người đứng đầu nhà Hovil. Nếu cô chọn ám sát, sẽ không có cơ hội thắng.

Vậy nên trước khi Hovil ra tay, cô đã xoay mũi dao, chĩa vào chính mình.

Đầu ngón tay Hovil cứng đờ giữa không trung.

"Anh sẽ đau khổ sao?" Karan sợ hãi khẽ hỏi: "Gần một tháng nay, mỗi giây mỗi phút tôi đều đau khổ. Không… đúng hơn là, từ khi tôi vào trang viên… vẫn luôn rất đau khổ… tôi muốn biết, anh có đau không?"

Hành hạ người vô tội.

Xâm phạm một cô gái gần bằng tuổi con trai anh ta.

Tùy ý thao túng sinh tử và tự do.

Karan lặp lại một lần nữa: "Edmund Hovil, anh có đau không?"

Cô gọi cả tên và họ của anh.

Trái tim Hovil đột nhiên đập nhanh hơn một chút.

Anh cảm thấy đó là sự giận dữ.

Sau khi Arnold gϊếŧ người, Karan cũng đã nghĩ đến vấn đề này.

Không phải ngạc nhiên vì: "Cậu ta thật là một người tàn nhẫn đáng sợ."

Mà day dứt vì: "Cậu ta thực sự ngủ ngon sao?"

Karan từ tận đáy lòng muốn biết, người tóc trắng có mang trong mình nhân tính giống như cô, sự đồng cảm giống như cô không.

Làm việc xấu có khiến họ cảm thấy tội lỗi không?

Họ có đau khổ vì làm tổn thương người khác không?

"Bỏ dao xuống…" Hovil lạnh lùng nhìn cô.

Mũi dao của Karan rơi xuống cổ tay cô.

Làn da cô trắng như sứ, lạnh hơn cả lưỡi dao sáng loáng.

"Trả lời tôi." Giọng cô vẫn rất khẽ: "Anh có đau không?"

"Đầu óc em có vấn đề không vậy? Em tự rạch vào mình, sao tôi có thể…" Giọng Hovil chế nhạo đột nhiên nhỏ lại, anh nhìn thấy cổ tay Karan bắt đầu rỉ máu: "Bỏ dao xuống!"

Karan dường như không cảm thấy đau đớn.

"Anh có đau không?"

Điều này rất quan trọng.

Nói là cực kỳ quan trọng cũng không ngoa.

Đây là điều cuối cùng Karan phải chứng minh trước khi đưa ra mọi lựa chọn.

Cô dùng sức ấn mũi dao xuống, máu từ một đường mảnh biến thành một dòng chảy nhỏ, cuối cùng nhanh chóng tí tách rơi xuống tấm thảm lông.

Từng giọt từng giọt, đỏ tươi chói mắt.

Anh có đau không?

"Tôi đã bảo bỏ dao xuống…" Hovil giận dữ không kiềm chế được đưa tay giật dao, nhưng ngay khi anh ta tiến lại gần một tấc, Karan lập tức dùng sức ấn mạnh mũi dao xuống hơn nữa.

Tay anh ta dừng lại giữa không trung.

Karan cảm thấy mình là bất khả xâm phạm.

"Bỏ xuống." Hovil nghe thấy sự cầu khẩn trong giọng nói của mình: "Bỏ xuống đi, chúng ta nói chuyện."

Karan buông tay.

Con dao rơi xuống thảm, không một tiếng động.

"Hovil…" Đôi mắt đen láy của Karan nhìn thẳng vào con ngươi hơi co lại của anh: "Anh nhìn xem…"

Họ ở rất gần nhau.

Hovil có thể nhìn thấy chính mình trong mắt cô.

Môi anh mím chặt, tái nhợt vì sợ hãi.

Nhìn xem chính anh đi.

Vẻ ngoài dễ dàng bị thao túng này.

"Anh rất đau khổ." Karan úp bàn tay đang chảy máu lên tay anh ta.

Chất lỏng đỏ bẩn thỉu thấm ướt cổ tay áo sơ mi sạch sẽ của anh.

Hovil giật mạnh tay ra như bị điện giật, mở cửa sổ ngăn cách, hét về phía tài xế: "Đến bệnh viện!"

Hai tiếng sau, Karan với cổ tay băng bó, trở về trang viên Chim bụi gai.

Nơi này đã có nhiều thay đổi.

Tháp đôi được đổi thành mái vòm; vườn hoa hồng bị phá bỏ, phu nhân Công tước chuẩn bị xây dựng một phòng trưng bày theo phong cách Baroque (1) trên nền cũ; chiếc thuyền cũ neo đậu bên hồ nhân tạo đã biến mất, thay vào đó là vài chiếc du thuyền; đám hầu gái đã thay loạt mới, trông họ càng thêm xinh đẹp quyến rũ.

Hovil đã sắp xếp chỗ ở mới cho Karan.

Tháp đôi.

Đây là công trình được thiết kế để kỷ niệm sự ra đời của cặp song sinh, ngoài hai chiếc đồng hồ lớn trên đỉnh, không có bất kỳ mục đích sử dụng thực tế nào. Giữa chúng có một cây cầu nối liền, trên cầu là mái vòm kính, phủ đầy dây leo rậm rạp.

Cả hai tòa tháp chỉ có phòng trên tầng cao nhất là có thể ở được, bên dưới là vô số bậc cầu thang xoắn ốc và khoảng sân trống. Không có thang máy, thậm chí không có điện. Bên trong trông giống như một lâu đài cổ thời trung cổ, toát ra vẻ u tịch tĩnh mịch, còn có mùi ẩm mốc lâu ngày.

"Hệ thống điện và nước sẽ sớm được lắp đặt xong."

Đến trước tháp đôi, Hovil mới bắt đầu nói chuyện lại với Karan.

Anh ta đã im lặng suốt hai tiếng.

Karan không quan tâm đến điện nước, cô cầu xin: "Tôi muốn gặp con…"

Hovil giận dữ quát: "Đừng nhắc lại chuyện này nữa, nhà Hovil không có con lai!"

Karan kìm nén yêu cầu của mình trong ánh mắt đóng băng của anh ta.

Cô lùi một bước hỏi: "Vậy khi nào tôi có thể bắt đầu đi học?"

Hovil không ngờ câu thứ hai cô hỏi lại là câu này.

"Học kỳ sau." Giọng anh hơi dịu lại.

Quá bực bội.

Tại sao cô có thể dễ dàng khơi dậy cơn giận của anh như vậy.

"Bây giờ vào trong cho tôi." Hovil chỉ vào cửa tháp đôi nói.

Karan bước vào.

Cánh cửa đá nặng nề đóng sầm sau lưng cô.

Karan mất rất lâu mới lên đến đỉnh tháp.

Cô dọn dẹp phòng ngủ của mình, phát hiện trong tủ quần áo treo đầy những bộ váy áo đẹp đẽ tinh xảo, đều vừa vặn với kích thước của cô và hợp với gu thẩm mỹ của Hovil. Chăn, ga, rèm cửa, thảm… tất cả mọi thứ đều trông nặng nề trang nghiêm, mang đậm cảm giác tôn giáo, rõ ràng cũng là do một vị Công tước nào đó lựa chọn.

Trong phòng có tủ sách âm tường, gương lớn suốt từ trần đến sàn, phòng tắm hoàn toàn không có vách ngăn và một bồn tắm nhỏ có vòi nước bằng vàng.

Hovil hẳn đã mất rất nhiều thời gian để trang trí nơi này.

Trong khi phu nhân Tilin bận rộn trang trí phòng trưng bày của cô.

Trong bụng Karan có một cảm giác xoắn vặn kỳ lạ.

Một vài ý nghĩ rất không lành mạnh thoáng qua trong lòng cô.

Bây giờ, có lẽ cô thực sự là tình nhân của Hovil rồi.

(1) Phong cách Baroque là một phong cách nghệ thuật bắt nguồn từ Ý vào khoảng năm 1600 và phát triển mạnh mẽ ở châu Âu cho đến thế kỷ 18. Phong Cảnh Phía Dưới - Chương 44Phòng khách phong cách Baroque lấy pha lê, thủy tinh và đèn chùm làm điểm nhấn

Phòng khách phong cách Baroque lấy pha lê, thủy tinh và đèn chùm làm điểm nhấn