Chương 43

Tám giờ tối qua.

Khi máy bay riêng hạ cánh xuống trang viên, Hovil đích tanh ra tận sân bay đón.

Đợi đứa bé được bế ra, người phụ trách an ninh hỏi anh: "Ngài Công tước, chúng tôi phải xử lý… cái đó, thi thể như thế nào?"

Thi thể.

Hovil vẫn không biểu lộ cảm xúc như thường lệ.

Trên mặt chỉ có một khoảng trống đáng sợ.

"Thi thể?"

"Vâng, cô ta sắp chết rồi." Người phụ trách an ninh nghiêng người sang một bên, chỉ vào bên trong: "Xử lý thi thể trong nước sẽ tiện hơn."

Hovil nặng nề ngước mắt nhìn vào bên trong.

Một chiếc giường gấp đặt giữa hai hàng ghế.

Có thể thấy hình dáng nhô lên cho thấy có người đang nằm trên đó. Không biết là ý tưởng của thiên tài nào, tấm chăn mỏng đã được kéo qua đầu cô, cái thứ này trông cứ như một tấm vải liệm chết tiệt.

Người phụ trách an ninh tiếp tục giải thích: "Sinh nở coi như thuận lợi nhưng cô ta bị ngừng tim sau phẫu thuật. Nếu nước Cộng hòa Liên bang phát hiện ra thi thể, chúng ta sẽ rất khó dàn xếp, vì vậy tôi mới mang về xử lý."

Hovil cảm thấy mình đã ngừng thở rất lâu, cũng không chớp mắt.

Anh nghe thấy mình hỏi với giọng dịu dàng: "Nếu có nguy hiểm đến tính mạng, tại sao không phẫu thuật tại chỗ?"

"Mang thi thể về xử lý sẽ tốt hơn…"

Đây còn chưa phải là thi thể!

Hovil giận dữ ngắt lời: "Mau đưa cô ấy đến viện nghiên cứu!"

Người phụ trách an ninh ngẩn người, đứng nghiêm chào, quay người bắt đầu phái người khiêng giường bệnh.

Sau khi xe anh ta rời đi, sân bay đêm nổi lên những cơn gió mạnh.

Hovil phát hiện lưng mình ướt đẫm, cái lạnh chưa bao giờ cận kề anh ta đến vậy.

"Ngài Công tước, còn đứa bé…"

"Tôi biết tình hình rồi, đưa đến bệnh viện chăm sóc trước đi, đừng hỏi tôi nữa."

********

Sau khi Karan tỉnh lại, trên người ngoài đau đớn chỉ còn lại sự mệt mỏi.

Rebecca không rõ lắm về tình hình của đứa bé.

Cô ấy biết Karan vừa trải qua ca mổ lấy thai.

"Đừng sợ, đứa bé an toàn." Rebecca nói dối an ủi cô.

Bây giờ thứ Karan cần nhất là khát vọng sống, cô không thể khiến cô ấy bất an.

"Đứa bé đâu?" Karan lại hỏi.

Vẻ mặt ngơ ngác nằm trên giường của cô khiến Rebecca nhớ đến bản thân mình nhiều năm trước.

Khi Rebecca vừa học cao học, cô đã tận dụng kỳ nghỉ để làm việc bán thời gian trong phòng thí nghiệm của giáo sư hướng dẫn. Phòng thí nghiệm đã mua một vài thiết bị hiện đại từ nước ngoài, nhà sản xuất cử kỹ thuật viên đến dạy họ cách sử dụng.

Rebecca và một trong những kỹ thuật viên đã rơi vào một mối tình chóng vánh và cuồng nhiệt.

Kỳ nghỉ kết thúc, kỹ thuật viên hoàn thành công việc trở về nước, Rebecca phát hiện mình có thai.

Gia cảnh Rebecca không tốt, cha mẹ lại cổ hủ, tuyệt đối sẽ không cho phép cô mang thai ngoài giá thú.

Nhưng cô muốn sinh đứa bé ra.

Cô đã giấu gia đình xin nghỉ học vì ốm.

Bây giờ nghĩ lại, đây là một quyết định ngu xuẩn tột độ.

Nhưng lúc đó Rebecca hoàn toàn bị tình yêu che mắt.

Cô sinh đứa bé ở một bệnh viện nhỏ. Khi tỉnh dậy sau cơn mê, y tá nói với cô rằng đứa bé đã chết vì bệnh tim.

Bây giờ, Rebecca nhìn Karan, giống như nhìn thấy chính mình lúc đó.

Cô ấy yếu ớt hỏi đứa bé đâu rồi.

Rebecca không thể là cô y tá đó.

Cô thực sự không làm được.

Vì vậy cô nói với Karan: "Đứa bé đã được đưa đến một bệnh viện khác rồi. Bệnh tim bẩm sinh của em có tính di truyền, đứa bé cần ở lại bệnh viện theo dõi vài tháng. Nhưng đừng lo lắng, con bé chắc chắn sẽ được chăm sóc tốt nhất."

"Con bé…" Karan khẽ nói.

Là "con bé".

Con bé trông như thế nào?

Nặng bao nhiêu?

Âm thanh đầu tiên là khóc hay cười?

Lần đầu tiên mở mắt nhìn thế giới này, có phải sẽ nhìn thấy mẹ mình nằm bất động trên giường bệnh như đã chết, còn những nhân viên y tế mặt không biểu cảm vội vã bận rộn không?

Con bé sẽ tự do chứ?

Bọn cô sẽ tự do chứ?

"Này… con bé…" Rebecca thấy trên ga trải giường có vết ướt sẫm màu, Karan lặng lẽ khóc: "Không sao đâu… mọi thứ sẽ dần tốt hơn thôi."

Karan được người phụ nữ xa lạ này ôm vào lòng.

Những thực tập sinh sau lưng Rebecca đều ngạc nhiên phát hiện vị Tiến sĩ trung niên nghiêm khắc cổ hủ này cũng khóc theo bệnh nhân.

"Chúng ta cứ từ từ thôi." Rebecca vỗ nhẹ lưng Karan an ủi.

Karan ở lại viện nghiên cứu gần một tháng.

Bệnh tình của cô ổn định, hồi phục sau sinh gần như hoàn hảo, vết sẹo như một sợi chỉ mảnh vạch ngang bụng, nhắc nhở cô về sự thật một sinh mệnh đã từng tồn tại.

Theo Rebecca, điều duy nhất chưa ổn là cô gầy đi quá nhanh.

Rebecca cảm thấy cô có chút chán ăn.

Tháng mười.

"Karan, có người đến đón em." Rebecca mang theo tập bệnh án dày cộp bước vào.

Karan đang đứng bên cửa sổ nhìn dòng xe cộ tấp nập.

Cô chú ý đến chiếc xe hơi màu đen dưới cây ngô đồng.

"Đón tôi…" Cô có chút chậm chạp quay đầu lại.

"Ừ." Đôi môi Rebecca căng chặt, đôi mắt có vài phần sợ hãi: "Xin mời đi theo tôi."

Karan được đưa lên chiếc xe đó.

Sau khi cửa xe đóng lại, cô buộc phải đối diện với sự tồn tại của người khác bên cạnh.

"Có khỏe không?" Giọng trầm khàn khó quên.

Karan cứng đờ quay đầu lại.

Bạch Ngân Công lười biếng dựa vào cửa sổ, mái tóc bạc buộc lên, trên làn da không thấy dấu vết thời gian. Anh ta trông giống như một loài mèo lớn nào đó, giấu hết sự man rợ bản năng vào lớp vỏ văn minh cao quý, dáng người tao nhã nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ, ánh mắt thường mang theo vẻ chế giễu cao ngạo.

Vẻ mặt anh nghiêm nghị, trang phục tỉ mỉ.

Từng đường kim mũi chỉ đều tinh xảo, từng chiếc cúc áo đều thể hiện sự kiêu ngạo.

Chỉ một thời gian không gặp, đối với Karan, anh ta lại trở về khoảng cách xa vời ban đầu.

Xe khởi động.

Tấm vách ngăn giữa ghế trước và ghế sau được kéo lên.

Hovil từ từ đưa tay ra, đặt lên tay Karan đang đặt trên đùi.

Karan cứng đờ không thể động đậy.

Cô cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn trên tay anh ta.

"Em câm rồi sao?" Anh lạnh lùng hỏi: "Vừa nãy tôi hỏi một câu."

Ồ… đúng, anh ta đã hỏi một câu.

"Khỏe chứ…" Karan cắn môi, từng chữ một, cổ họng nghẹn như có cục máu: "Anh nói cho tôi biết trước, con tôi thế nào?"

"Không biết." Hovil khẽ cười một tiếng, ý chế giễu gần như muốn tràn ra khỏi câu chữ: "Tại sao tôi phải biết chuyện này?"

Không biết có phải ảo giác không.

Karan cảm thấy anh đang vuốt nhẹ tay cô với biên độ rất nhỏ.

Dùng ngón cái, nhẹ nhàng xoa ở vị trí hổ khẩu.

Rồi từ từ di chuyển lên trên, chạm vào cổ tay, như có như không tiếp xúc với mạch đập.

Quỹ đạo máu chảy ra từ l*иg ngực dường như trong nháy mắt đã bị đầu ngón tay anh ta giải mã.

Hovil cảm thấy trái tim cô đập nhanh hơn.

"Em nghe có vẻ rất khỏe." Anh ta đột nhiên tiến sát lại, nói bên tai Karan.

Nhịp tim mạnh mẽ. Hữu lực. Ổn định.

Karan cảm thấy hơi thở của anh đang xâm phạm mạnh mẽ lãnh địa của cô.

"Anh muốn gì?" Cô không dám nhìn vào mắt anh ta: "Con đã ở trong tay anh rồi, anh còn gì không hài lòng?"

Hovil rất hài lòng với sự sợ hãi của cô.

Anh chậm rãi nói: "Tôi còn rất nhiều điều không hài lòng..."