Hovil chỉ ở lại hai tiếng rồi về nước.
Các nhân viên y tế rất tò mò về người thuê bí ẩn, nhưng rất tiếc là họ đều không được nhìn thấy mặt thật của anh ta. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn, anh ta đã tốn một khoản tiền lớn để chuẩn bị môi trường sinh nở tốt nhất, nhưng lại không thể dành ra nửa ngày để ở bên cạnh người phụ nữ trẻ đang mang thai, điều này cho thấy đứa bé chắc chắn là một bí mật mà anh ta không muốn ai biết đến.
Các bác sĩ cũng không thể bàn luận quá nhiều về chuyện này.
Bên ngoài phòng có lính đánh thuê lạnh lùng canh giữ, lảng vảng như kền kền, dùng ánh mắt sắc lạnh cảnh cáo họ đừng vượt quá giới hạn.
Tất cả nhân viên y tế phải tuân thủ nghiêm ngặt thỏa thuận bảo mật.
Không hỏi han, không lan truyền.
Chả mấy chốc đã đến ngày dự sinh.
Khi Karan được đẩy vào phòng phẫu thuật, đầu óc cô trống rỗng.
Cô tưởng mình đã chuẩn bị tâm lý ổn thỏa trong một tháng qua, có thể đối phó với mọi tình huống kinh hoàng bất định, nhưng cô đã không làm được.
Đau đớn về thể xác vẫn là thứ yếu, tương lai hoàn toàn không thể đoán trước mà đứa con lai này sắp phải đối mặt, và mối đe dọa đến tính mạng sau khi sinh đứa bé, đó mới là những vấn đề áp lực nhất.
Khi Karan nằm trên bàn mổ, bị ánh đèn chói mắt chiếu vào, cô cảm thấy mình đã gần đến thiên đường rồi.
Mặc dù cô không theo đạo.
"Đừng sợ." Một bác sĩ khẽ an ủi cô: "Cô sẽ không sao đâu, chúng tôi đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng."
Hy vọng là vậy.
Karan nhắm mắt lại.
*****
Hovil nhận được thông báo trên đường đến tòa nhà Quốc hội rằng ca phẫu thuật đã bắt đầu.
Kể từ lúc đó, thần kinh anh ta căng thẳng một cách khó hiểu.
Đến khi đến Quốc hội, lúc Thủ tướng phát biểu, Hovil vẫn cúi đầu nhìn đồng hồ.
Thời gian đã trôi qua rất lâu rồi, bên kia vẫn chưa có tin ca phẫu thuật thành công.
Thông thường sinh mổ mất bao lâu?
Một tiếng? Hai tiếng? Hay chỉ mười mấy phút là xong?
Có gặp rắc rối gì không?
Thủ tướng diễn thuyết với giọng điệu đơn điệu nhàm chán: "… Nếu nói nhất định phải dùng một biện pháp để duy trì sự đoàn kết và thống nhất của đế quốc, tôi tin rằng đó không phải là chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, không phải là phân biệt đối xử bạo lực, không phải là…"
Hovil nghe thấy tiếng gõ lanh lảnh.
Giọng Thủ tướng hơi ngừng lại.
Không xa, bút máy của Snow rơi xuống đất. Tử tước bên cạnh ông ta đứng dậy nhặt nó, Snow quay đầu lại mỉm cười xin lỗi những người tham dự.
Đèn flash phía sau hàng ghế nhấp nháy vô số lần.
Hovil thầm chế nhạo sự phô trương của hắn ta, đồng thời lại cúi đầu nhìn đồng hồ lần nữa.
Thủ tướng hắng giọng, bình tĩnh tiếp tục bài phát biểu: "… Không phải là nô dịch áp bức, mà là bao dung. Đa nguyên tạo nên thống nhất, đa dạng mang lại phồn vinh, thay vì tạo ra mâu thuẫn, làm sâu sắc thêm mâu thuẫn, chi bằng nghĩ cách xoa dịu mâu thuẫn. Chúng ta có thể thấy từ đường cong phát triển kinh tế sau chiến tranh…"
Điện thoại Hovil reo vang.
Tử tước nhìn anh ta với ánh mắt kỳ lạ như muốn nói "Anh cũng muốn gây khó dễ cho Thủ tướng sao?".
Ông ta nghĩ Bạch Ngân Công sẽ để chuông reo một lát, rồi cúp máy, sau đó giả vờ xin lỗi như Bạch Tuyết Công.
Ngoài dự đoán của ông ta, Hovil rời khỏi chỗ ngồi.
"Xin cứ tiếp tục." Hovil khẽ giơ tay, ra hiệu với Thủ tướng.
Thủ tướng đặt bản diễn văn xuống bục, vò nhẹ mép giấy.
Đèn flash máy ảnh phía sau hàng ghế nhấp nháy như điên.
Tiếng xì xào nhỏ vang lên.
Tất cả những người có mặt đều cảm thấy tiêu đề ngày mai sẽ là "Thủ tướng hùng hồn diễn thuyết vì tự do bình đẳng, phe Bảo hoàng giận dữ bỏ ngang cuộc họp".
Hovil nghe điện thoại trong xe, bác sĩ nói một tràng dài bằng tiếng nước Cộng hòa nhanh và khó nghe.
"Phẫu thuật thuận lợi…"
Hovil nắm chặt từ khóa.
Sau khi bên kia cúp máy, anh ta đột nhiên cảm thấy khát khô cả họng.
Anh ta nhận ra từ sáng đến giờ mình hầu như chưa ăn gì, cũng chưa uống nước. Thậm chí vừa nãy đống lời lẽ sáo rỗng về bình đẳng của Thủ tướng cũng không làm anh ta nổi giận, bởi vì tâm trí anh ta hoàn toàn không để ý đến chuyện đó.
Anh ta lấy chút nước từ tủ lạnh mini trên xe rồi uống.
Điện thoại lại ting ting vài tiếng.
Bác sĩ gửi cho anh ta ảnh đứa trẻ sơ sinh, anh ta liếc mắt nhìn rồi xóa luôn.
Trong ảnh là một con quái vật nhỏ chưa mọc lông, quấn trong chiếc chăn trắng, mặt đỏ và nhăn nheo.
Anh ta lại uống một ngụm nước, chờ đợi một thời gian.
Không có bức ảnh nào khác được gửi đến.
Cũng không có ai chủ động nói cho anh ta biết tình hình bà bầu thế nào.
"Ngài còn quay lại cuộc họp không?" Quản gia ngồi phía trước hỏi.
"Đúng vậy…" Hovil chỉnh lại cổ áo: "Tôi về trước, có tin gì nhớ báo cho tôi."
"Tất cả tin tức đều đã chuyển đến ngài rồi." Quản gia cung kính nói.
Tay Hovil dừng lại ở chiếc cúc áo trên cùng.
"Tất cả?"
Họ không cảm thấy thiếu thứ gì sao?
"Vâng, phẫu thuật thuận lợi." Quản gia nói.
Hovil tiếp tục chỉnh lại cà vạt: "Vậy khi nào thì về nước?"
"Khoảng tám giờ tối nay."
Rất tốt.
Hovil liếc nhìn chiếc đồng hồ thạch anh, bây giờ là mười giờ sáng.
Còn mười tiếng nữa.
*****
Karan vẫn chưa tỉnh lại.
Sau khi ý thức hơi phục hồi, điều đầu tiên cô cảm thấy là đau.
Trước mắt toàn là bóng tối, không có âm thanh, cũng không có ánh sáng, cô cảm thấy mình có lẽ đã chết rồi, đang ở thế giới của người chết.
Khoảng năm sáu phút sau, cô mới dần tỉnh táo lại.
Cô đang ở trong phòng bệnh, bên cạnh không có con, cũng không có người chăm sóc.
Cô muốn chống người ngồi dậy, nhưng mỗi cử động đều đau đớn tột cùng. Cơn đau này lại kéo theo cơn đau tim của cô, cô dần cảm thấy khó thở.
"Cô ấy tỉnh rồi! Cô ấy tỉnh rồi!" Có người kêu lên.
Rất nhanh, những bước chân vội vã đến bên Karan.
Một nữ bác sĩ tóc màu xám, trông có chút quen mắt, bắt đầu kiểm tra cho cô. Bên cạnh cô ấy có mấy người mặc áo blouse trắng, trông có vẻ là sinh viên thực tập.
"Rebecca?" Đầu Karan rất choáng váng, cô tưởng mình nhìn nhầm.
"Đúng vậy!" Nữ bác sĩ ngạc nhiên nhìn cô: "Em biết tôi là ai sao?"
Họ chỉ gặp nhau một lần ở cổng trang viên Chim bụi gai.
Lúc đó Karan ngồi trong xe, mặt giấu trong bóng tối, Rebecca không nhìn rõ.
Karan khó khăn lắm mới giơ tay lên day trán: "Tại sao tôi lại ở đây… khoan đã, đây là đâu?"
Rebecca đặt tay cô vào trong chăn, một thực tập sinh thuần thục ấn nhẹ vào xương lông mày và đầu cô.
Rebecca dịu dàng nói với cô: "Em đang ở viện nghiên cứu của tôi."
Viện nghiên cứu…
Là viện nghiên cứu chuyên về bệnh tim mà nhà Hovil đã quyên góp.
"Nửa đêm qua, một chiếc xe đã đưa em đến đây với tốc độ hơn hai trăm dặm một giờ, tôi tin rằng lúc đó em đã đặt một chân xuống địa ngục rồi. May mắn thay... đã đến kịp thời."
Trong giọng Rebecca có vài phần may mắn.
Cô tiếp tục: "Em không biết trong lúc hôn mê em đã suýt chết bao nhiêu lần, cả viện nghiên cứu đều cảm thấy em là một kỳ tích của sự sống. Em thực sự rất kiên cường."
Karan đưa tay lên bụng, bụng cô bằng phẳng.
Cô khẽ nhíu mày hỏi: "Con tôi đâu?"