Ngày hôm sau, Karan tỉnh dậy trong trạm cấp cứu.
Trời rất sáng.
Cô khẽ ngẩng đầu nhìn cơ thể mình, trên tay đầy vết ngón tay và vết bầm tím, đều do Hovil cố gắng đè ép cô mà để lại. Cổ cô rất khó chịu, đùi như bị ép căng trong lớp học nhảy, vừa nhức vừa đau.
Cô muốn xuống giường, lúc này, sau tấm rèm trắng truyền đến tiếng nói chuyện.
"Ngài Công tước, có một chuyện tôi nhất định phải hỏi rõ." Người nói là bác sĩ điều trị của cô: "Tình trạng của cô ấy không lạc quan, đến lúc sinh… tôi chỉ nói, phần lớn tồn tại khả năng như vậy, có lẽ chúng ta cần phải đưa ra một vài lựa chọn."
Karan không động đậy.
Lựa chọn?
Vài giây sau, cô nghe thấy Hovil dùng giọng lạnh lùng trầm thấp hỏi: "Cụ thể là?"
"Nếu xảy ra bất trắc, chúng ta nên giữ mẹ hay con?"
Karan cảm thấy cơn đau nhói trong tim lại ập đến.
Hovil rất lâu không trả lời câu hỏi này.
Karan đoán lúc này sắc mặt hắn ta không tốt lắm.
Bởi vì giọng bác sĩ đầy vẻ kinh hoàng: "Xin lỗi ngài Công tước, tôi không nên hỏi câu ngu ngốc như vậy! Ngài cứ yên tâm, tôi biết phải làm gì!"
Đứa bé ít nhất cũng có một nửa dòng máu nhà Hovil.
Nhưng nô ɭệ thì chẳng là gì cả.
Hỏi giữ mẹ hay con đơn giản là sỉ nhục gia tộc Hovil.
Karan nằm trên giường bệnh, nhắm mắt giả vờ ngủ, đợi Hovil rời đi mới dậy.
Trước khi đi, bác sĩ đưa cô thuốc cho đợt điều trị tiếp theo. Ông ta nói giai đoạn này thuốc chỉ có thể làm được đến mức đó, điều trị tận gốc thì phải phẫu thuật.
Nhưng rủi ro phẫu thuật quá lớn.
Chi phí cũng cực kỳ cao.
Karan nghe giọng bác sĩ, dường như không có ý định phẫu thuật.
Sau khi trở về thuyền cũ, cô lật đổ tất cả những ý định chọn trường mà mình đã sắp xếp mấy ngày nay, lại quay trở về điểm xuất phát ban đầu – khoa Y của Đại học Thủ đô do Rebecca giới thiệu. Đây là trường đại học hàng đầu thế giới, bản thân Đại học Thủ đô đã là một trong mười trường danh tiếng nhất thế giới, chuyên ngành Y còn đứng thứ ba thế giới.
Cô luôn cảm thấy y học là một ngành học khô khan và nặng nhọc.
Nhưng bây giờ nó trở nên rất đặc biệt trong lòng cô.
Điều mà nó có thể làm được, ngay cả những người quyền lực nhất trên thế giới cũng không thể làm được.
Nó tranh đoạt sự sống với thần chết.
Nếu có thể sống sót, Karan muốn học y.
Cô muốn tìm cơ hội nói với Hovil về ý định chọn trường của mình, nhưng gần đây hắn rất ít khi xuất hiện.
Có lẽ vì quá bận.
Có lẽ là vì chuyện đêm đó, hắn muốn tránh mặt cô.
Đêm đó, dù xét ở khía cạnh nào, đều để lại ấn tượng sâu sắc.
Hovil đã cởi bỏ lớp vỏ bọc của một kẻ tự xưng là tinh hoa văn minh, như một con thú hoang tận hưởng cơ thể cô. Dùng răng, dùng tay, dùng tất cả bản năng vốn có từ thời cổ đại, và đặc tính xâm lược vượt trội hơn cả kỹ xảo. Karan cố gắng tỉnh táo, nhưng không thể không bị hơi nóng như lửa của hắn xâm chiếm, cô đau đớn và cố gắng hết sức, giao hoan với hắn như một cuộc chiến, bị hắn vắt kiệt từng chút dũng khí.
Karan rất khó quên đêm đó.
Cô chưa bao giờ phải đấu tranh gian khổ cho một điều gì như vậy.
Khoảng cuối tháng tám, Arnold đến Cộng hòa Liên bang để học.
Karan cũng được đưa lên máy bay riêng.
Arnold đuổi hết người hầu ra ngoài, trong khoang chỉ còn lại hai người.
Karan muốn ngủ một lát nhưng Arnold không cho, cậu ta không ngừng lải nhải bên tai cô về trường mới của mình, kể ở Cộng hòa Liên bang có những thứ gì hay ho, ngon miệng.
"Cậu học chuyên ngành gì?" Karan đột nhiên hỏi.
"Triết học."
"…"
Karan im lặng.
"Cậu cố ý chọn cái này để chọc tức cha cậu sao…"
"Không phải, tôi thấy học triết nhẹ nhàng hơn, có nhiều thời gian đi chơi hơn."
Arnold đảo mắt nhìn cô từ trên xuống dưới: "Cậu sẽ bị đưa đi đâu?"
"Không biết." Karan lắc đầu.
Arnold viết cho cô một mảnh giấy: "Sau khi đến nước Cộng hòa, tôi sẽ đổi sim điện thoại mới, cậu có thể liên lạc với tôi qua email này."
Karan không nhận, nghi ngờ hỏi: "Cậu muốn làm gì?"
"Raphael bảo tôi phải chăm sóc cậu cho tốt, nếu không sẽ đốt hết giày thể thao của tôi." Arnold cười khẩy: "Anh ta đúng là coi mình là chủ nhà Hovil rồi, anh ta tưởng tôi sẽ nghe lời anh ta chắc?"
"Vậy, cậu gửi email cho tôi làm gì?"
Arnold nheo mắt, lại nhìn cô từ trên xuống dưới một lần nữa, ánh mắt khiến Karan rất khó chịu.
"Nói thật… tôi rất tò mò." Cậu ta tiến sát lại Karan.
Karan nhanh chóng lùi lại, bị cậu ta túm tóc kéo về phía trước. Cô cắn môi, da đầu đau nhói.
"Cậu đã quyến rũ anh ta như thế nào?" Arnold thì thầm, ánh mắt cậu ta trông rất hung dữ, như muốn đâm thủng cô, đóng đinh cô vào ghế: "Theo tôi thì anh ta không cần vì một tên nô ɭệ mà gây ra nhiều phiền phức như vậy."
Karan lùi lại, mỗi khi lùi một chút, nỗi đau trên đầu lại tăng thêm một chút.
Khi cô không còn chỗ để lùi nữa, Arnold đột nhiên buông tay.
Cậu ta trở lại giọng điệu thờ ơ: "Nhớ liên lạc với tôi."
Karan thở dốc nhìn nghiêng mặt cậu ta.
Cậu ta giống như một phiên bản trẻ tuổi của Hovil, mái tóc bạc thẳng dài, lạnh lùng kiêu ngạo, chỉ là không có khí thế sâu thẳm đáng sợ như vậy.
Nhưng Karan sẽ không quên cậu ta đã gϊếŧ người trước mặt cô.
"Cậu có hay gặp ác mộng vào ban đêm không?" Ngực Karan phập phồng.
"Không." Arnold liếc xéo cô một cái.
Karan cách xa cậu ta, ngồi chỗ xa hơn.
Sau một giấc ngủ, họ đã đến Cộng hòa Liên bang.
Arnold lên xe, được đưa đến căn hộ gần trường. Karan thì bị nhét vào một chiếc xe khác, cửa sổ dán đen, ghế ngồi thoải mái, nhưng hoàn toàn kín mít. Những vệ sĩ đều là người nước ngoài, không nói chuyện cũng không nhìn cô.
Họ đưa cô đến điểm đến rồi rời đi.
Điểm đến là một tòa nhà cao tầng nằm ở trung tâm thành phố, Karan bị mấy người mặc áo blouse trắng dẫn lên tầng cao nhất.
Nơi này có cửa sổ kính trong suốt một chiều từ trần đến sàn, giống như thư phòng lớn ở trang viên Chim bụi gai, ba tầng thông nhau, cầu thang xoắn ốc. Nhìn lên xuống có vẻ là phòng khách bình thường, nhưng trang trí quá sạch sẽ, giấy dán tường màu gỗ mộc cổ điển, thảm thủ công, đèn chùm pha lê, thảm lông màu trắng, nhìn thoáng qua là biết do ai bài trí.
"Để tránh làm phiền ngài, tầng dưới đã được dọn dẹp, trên tầng mái cũng không ai được lên." Một người phụ nữ trông giống như bác sĩ giới thiệu tình hình cho Karan: "Từ bây giờ đến một tháng trước khi sinh, chúng tôi sẽ chăm sóc ngài chu đáo."
Hình như cô ta là người bản địa của Cộng hòa Liên bang.
Những bác sĩ, y tá, người chăm sóc khác cũng vậy.
Đế quốc và Cộng hòa cùng chung ngôn ngữ, nhưng ngữ pháp và giọng điệu có sự khác biệt tinh tế, vì vậy Karan có thể phân biệt được.
Bác sĩ thận trọng quan sát cô gái trẻ trước mặt.
Sau khi được đưa đến đây, cô có chút hoảng sợ khó chịu, nhưng rất cố gắng để bình tĩnh lại.
Thực ra tất cả nhân viên y tế ở đây đều không biết thân phận của cô.
Họ đã ký thỏa thuận bảo mật.
Có người thuê họ chăm sóc cho một phụ nữ mang thai, thời gian một tháng, tiền thuê và phí vi phạm hợp đồng đều cao đến đáng sợ. Địa điểm và nội dung công việc đều bị hạn chế nghiêm ngặt, ngoại trừ bác sĩ, những người chăm sóc khác đều phải là nữ.
Bác sĩ chưa từng gặp người thuê, nhưng cô ấy có thể phân biệt qua giọng điệu, người ký hợp đồng với họ đến từ đế quốc bên kia đại dương.
Bác sĩ đoán cô gái trẻ trước mắt là tình nhân của một nhân vật quyền lực nào đó của đế quốc.
Bởi vì màu tóc của cô loại trừ khả năng cô là một tiểu thư quý tộc chưa kết hôn đã mang thai.
Bác sĩ dẫn Karan đến bên bàn ăn: "Cô ăn tối trước đi. Lát nữa cô có thể ngủ một giấc để điều chỉnh lệch múi giờ. Ngày mai chúng tôi sẽ có một số khóa học dành cho người mẹ trẻ tuổi."