"Sử dụng".
Karan vẫn không thể quen với cách dùng từ chính xác và độc ác của Hovil.
Trên mặt cô lộ ra vẻ nhục nhã và tổn thương, cầm cuốn sách đang đọc đập vào hắn một cái.
Hắn lấy cuốn sách ra, liếc nhìn bìa sách.
"Ít nhất em có thể học cách tận hưởng." Hovil kê gối dưới eo cô, từ từ cúi người xuống gần.
"Tôi không thể tận hưởng."
Hovil vùi đầu vào cổ cô, giọng nói mềm mại: "Bởi vì em cảm thấy giữa chúng ta không có tình yêu sao?"
Một phần là như vậy.
"Tôi không cần tình yêu. Tôi chấp nhận du͙© vọиɠ. Du͙© vọиɠ là bình thường và lành mạnh. Còn tình yêu là một căn bệnh." Hovil đã đè xuống, động tác chậm rãi dày vò.
"Mặt trăng và đồng sáu xu (1)?" Đây là cuốn sách cô vừa đọc.
(1)Mặt trăng và đồng 6 xu: là một tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn người Anh W. Somerset Maugham.
"Đúng vậy." Hovil phát ra âm thanh giữa đau khổ và giận dữ, giọng hơi đổi, càng lúc càng nặng nề: "Đứa trẻ ngoan…"
Karan cố gắng chịu đựng khó chịu, cắn vào bên cổ lộ ra của hắn.
Hovil sờ gáy cô như một sự an ủi. Khi răng cô cắn sâu hơn, hắn cũng không đẩy cô ra.
Cuối cùng Karan cũng buông ra, trong mắt cô có nỗi đau, ngọn lửa đen phừng cháy.
"Chính nỗi sợ hãi khiến người ta trở nên tàn nhẫn." Cô nghiến răng nói.
Câu này cũng từ "Mặt trăng và đồng sáu xu".
Đúng hơn là hắn sợ cô, chứ không phải muốn tra tấn cô.
Dường như Hovil không phân tâm nghe cô nói nữa, hắn ta hoàn toàn đắm chìm vào đó.
Hắn rất dịu dàng, một mặt lo lắng cho cơ thể cô, mặt khác cũng như hắn nói, muốn cô tận hưởng mọi thứ. Hắn rất phù hợp với vai trò người dẫn dắt, bởi vì trong quá trình đó hắn hoàn toàn có thể kiểm soát hành vi của mình, đồng thời cũng có thể kiểm soát Karan không làm tổn thương cô và đứa bé.
Hắn từ từ dạy cô hiểu về chính mình.
Khi nào nên làm gì, không nên làm gì.
Đáng ngạc nhiên là, lúc này hắn lại nói chuyện dịu dàng nhất, không một lời cay nghiệt châm chọc.
“Anh ta vừa đẹp đến mê hồn, vừa thô tục hạ lưu.”
Karan hận cuốn sách mình vừa đọc, bây giờ dường như mọi tình huống đều có thể tìm thấy lời tương ứng. Cô cảm thấy nhiệt độ cơ thể Hovil nóng rực như lửa, nuốt chửng cô hoàn toàn. Lâu đài phủ đầy dây leo, những viên gạch vỡ vụn, ngọn lửa bùng cháy từ khe hở, toàn bộ màn đêm đen tối đều được chiếu sáng.
Rồi nhiệt độ đột nhiên rút đi.
Hovil vội vàng đứng dậy, trước tiên đắp chăn cho Karan, sau đó nhanh chóng cài hết cúc áo.
Hắn nghe thấy tiếng người lên thuyền.
"Ở đây đừng ra ngoài." Hắn khẽ nói với Karan.
Karan thở dốc ngồi dậy.
Cô không nghe thấy tiếng động nhưng cô đoán có người xâm nhập. Nếu người đến đây là Raphael hoặc Arnold, chắc chắn Hovil sẽ không phản ứng vội vàng như vậy, có lẽ bên ngoài là một vị khách.
Sau khi Hovil ra ngoài, thấy Davis đang đi đi lại lại trên boong tàu.
"Ông quên đường rời khỏi trang viên rồi sao?" Hovil lạnh lùng hỏi.
Davis quay đầu lại, ngạc nhiên nói: "Edmund, ta không ngờ cậu lại ở đây."
"Tôi nghĩ tôi có thể xuất hiện ở bất cứ đâu trong trang viên."
Davis cười: "Thư giãn đi… ta chỉ đột nhiên nhớ đến chiếc thuyền cũ này. Trước đây chúng ta đã tổ chức không ít tiệc trên sông."
Ông ta chú ý đến dấu vết trên cổ Hovil.
Mặc dù hắn ta đã cẩn thận che giấu nhưng vết răng vẫn rất rõ ràng. Vết tích đỏ tươi tội lỗi này vừa mới xuất hiện trong một thời gian rất ngắn.
Hovil giấu một tình nhân trên thuyền.
Phát hiện này không khiến Davis quá ngạc nhiên.
Thực ra ông ta đã sớm nghi ngờ Hovil có tình nhân rồi, vừa nãy đột nhiên quay lại cũng có ý thăm dò.
Bởi vì khi Tilin tâm sự với các chị em đã tỏ ra ghen tuông và lo sợ, nếu chỉ là cãi vã thông thường, con bé hoàn toàn có thể đường hoàng nói Hovil sai.
Nhưng con bé không làm vậy, con bé lặp đi lặp lại mình và chồng có bao nhiêu ngăn cách, liên tục nhấn mạnh chồng mình không thực sự hiểu mình, trước đây con bé chưa bao giờ như vậy, con bé nhiều nhất chỉ phàn nàn chồng rất bận.
"Ta có thể vào trong ngồi một lát không?" Davis hất hàm về phía khoang thuyền.
"Ông mong tôi nói gì đây?" Hovil lười biếng ném câu hỏi trở lại, hắn bình tĩnh, giọng nói không hề nhuốm màu cảm xúc.
Hắn dựa vào mạn thuyền, giọng điệu gần như hoa mỹ.
"Không, ông không thể vào. Bởi vì bên trong có một quý cô xinh đẹp ăn mặc không chỉnh tề. Có phải không nào?"
Râu của Davis bị gió thổi lay động: "Bây giờ ta đã biết tại sao cậu và Tilin cãi nhau rồi."
"Ông biết rất đúng lúc." Hovil nói với giọng khiêm tốn.
Davis biết Hovil nói chuyện xưa nay không được lòng người.
"Ta có thể nói, cậu sắc sảo đến mức có chút chột dạ."
Hovil không bao giờ chột dạ.
Hắn lạnh lùng nói: "Đội ngũ pháp lý của tôi đã soạn xong thỏa thuận ly hôn, nếu ông hoặc Tilin cảm thấy cần xem qua… ngày mai nó sẽ xuất hiện trên bàn của ông."
"Ly hôn hoàn toàn không cần thiết." Davis cười ha ha, vẻ mặt ông ta dịu đi nhiều: "Giữa hai người là sự kết hợp của hai dòng họ, không phải là một người đàn ông và một người phụ nữ. Ta tin rằng cậu rất rõ điều này. Tilin cũng sẽ dần chấp nhận, con bé đáng lẽ nên thoát ra khỏi cuộc hôn nhân cổ tích ảo tưởng này từ lâu rồi. Vài ngày nữa, con bé sẽ trở về."
Hovil hoàn toàn không có hứng thú nghe ông ta diễn thuyết.
"Được rồi, muộn rồi, Davis."
Davis cười: "Có thể cho ta nhìn thoáng qua người phụ nữ… hoặc những người phụ nữ mà cậu đang giấu không?"
Ánh mắt lạnh lẽo chói lóa của Hovil đã trả lời ông ta.
Ông ta chỉ có thể thừa lúc đêm tối rời khỏi trang viên.
Davis cảm thấy đó không phải là một người phụ nữ bình thường.
Bởi vì Hovil sẽ không cho phép bất cứ ai để lại dấu vết trên người cậu ta, cậu ta có một loại sạch sẽ gần như thần thánh.
Vết đỏ trên cổ cậu ta hoàn toàn trái ngược với thẩm mỹ của cậu ta.
Nhưng Davis không lo lắng, đợi một thời gian nữa ông ta sẽ tìm ra thân phận của người phụ nữ đó.
******
Sau khi Hovil đi, Karan ngủ một giấc ngon lành.
Tối hôm sau, còn có một tin lớn đang chờ cô.
Dự thảo "lệnh trục xuất" đã bị bác bỏ.
Lệnh trục xuất là đạo luật trục xuất người tóc đen ra khỏi đất nước.
Gần đây Quốc hội đang vì nó mà náo loạn không ngừng.
Sáng nay Hovil đã cãi nhau lớn với Snow trong Cung điện, nếu không có Nữ hoàng ở bên cạnh, có lẽ họ đã gϊếŧ nhau rồi.
Buổi tối, Arnold gọi Karan đến làm bài tập cho cậu rồi nhắc đến chuyện này.
"Nghe nói là vì Bạch Tuyết Công khi vào cửa đã vuốt tóc một cái, sau đó cha nói trông hắn ta giống như đang quảng cáo dầu gội đầu..."
Đương nhiên đây chỉ là một câu đùa.
Đại công tước Snow là kiểu người dù bị ném phân vào mặt trước đám đông cũng không lập tức nổi giận.
Karan đã xem không dưới ba lần bộ phim tài liệu "Phía dưới phong cảnh" của ông ta, cô thậm chí còn có thể bắt chước giọng điệu chân thành của ông ta để diễn thuyết về hòa bình và dân chủ.
Chắc chắn ông ta và Hovil đã tranh cãi gay gắt về "lệnh trục xuất".
"Lệnh trục xuất" là do Công tước Snow đề xuất, hễ ông ta ủng hộ cái gì, Hovil đều phản đối.
"Cha cậu phản đối lệnh trục xuất ư?" Karan có chút ngạc nhiên.
"Cậu nghĩ đây là chuyện tốt ư?" Arnold chế nhạo sự ngu dốt chính trị của cô, đồng thời trong mắt lóe lên vài phần u ám: "Tin tôi đi, trục xuất khỏi đất nước đã là biện pháp ôn hòa nhất rồi. Nếu nó bị bác bỏ… có lẽ phái cấp tiến sẽ đề xuất những đạo luật khác."
"Ví dụ như… tàn sát?" Karan ôm chặt hai cánh tay, khàn giọng hỏi.