Chương 37

Tình hình chính trị hiện tại của đế quốc chính là do một tay Hovil tạo ra, vì vậy hắn hiểu rõ hơn ai hết. Đứa bé này nhất định phải được sinh ra ở nước ngoài, nếu không ngay cả quyền công dân cũng không có.

Hắn có thể cân nhắc một vài quốc gia nhỏ ở Bắc Âu có môi trường thoải mái, hoặc là Liên bang Cộng hòa ngày càng có xu hướng đa nguyên hóa.

"Em thấy sao?" Hắn ta do dự hỏi cô nô ɭệ nhỏ, đồng thời âm thầm đảm bảo trong lòng rằng cô không có quyền quyết định.

"Tôi không biết…" Karan không tức giận, cũng không hét vào mặt hắn ta.

Cô hơi mê mang cúi đầu xuống.

Rồi Hovil rất đau khổ nhận ra rằng, có lẽ cô thực sự không biết, cô hỏi hắn ta chính là vì không biết. Mặc dù vừa nãy hắn đã tự nhủ rằng cô không có quyền quyết định, nhưng không nghe được ý muốn của cô lại khiến hắn lo lắng.

Hắn còn phải cố gắng xua đi một ý nghĩ ra khỏi đầu.

“Con bé vẫn còn là một đứa trẻ, làm sao có thể biết cách xử lý một đứa trẻ chưa chào đời?”

Có lẽ đêm đó hắn ở cùng vũ công ba lê sẽ tốt hơn.

Ít nhất hắn có thể ngủ với một người phụ nữ tự nguyện quyến rũ hắn, thay vì cưỡng bức một đứa trẻ vừa đủ tuổi hợp pháp.

"Em định ở đây cả đêm sao?" Hovil lạnh lùng hỏi.

Karan run rẩy trong gió lạnh, cảm thấy sợ hãi khi nghĩ đến tương lai.

Cô thực sự không muốn có con.

Nhưng vì coi trọng dòng dõi nên Hovil mới dung túng cô đến giờ, một khi cô phá thai hoặc sinh đứa bé ra, trời biết sẽ phải đối mặt với sự giày vò như thế nào. Hắn ta ghét cay ghét đắng việc nhìn thấy nô ɭệ tóc đen trong trang viên, vậy thì kết quả tốt nhất cho cô là sau khi sinh sẽ bị bán cho một quý tộc khác.

Có lẽ cả đời cô sẽ phải luân chuyển trên giường của những người khác nhau.

Đứa bé này sẽ là chiếc phao cứu sinh của cô, nó có những cạnh sắc bén như lưỡi kiếm.

Nắm lấy sẽ đau, buông ra sẽ chết.

Cô không biết phải làm sao.

Hovil cảm thấy ánh trăng quá sáng, cô gái trước mắt dường như sắp tan chảy vào trong đó.

Cô ngày càng gầy gò, dưới mắt hơi xanh xao, chắc chắn là không ngủ ngon. Sau khi rời trường, cô chỉ có thể ngẩn ngơ cả ngày trong phòng, điều này khiến cô trông mệt mỏi uể oải, cạn kiệt sức lực để suy nghĩ.

Hovil cởϊ áσ khoác ngoài, khoác lên đôi vai gầy yếu của cô.

Khi hắn đưa tay lên, Karan có chút giật mình né tránh.

Sau khi nhận ra Hovil khoác áo cho mình, cô buồn cười nghĩ đến câu hỏi mình đã hỏi nữ hầu mấy tháng trước.

"Ông ấy chưa từng làm chuyện gì ngoài việc dùng tiền sao? Ví dụ như trời lạnh cởϊ áσ rồi khoác cho phu nhân…"

Hắn ta chưa bao giờ làm điều này.

Karan cảm thấy da mình như bị thiêu đốt.

Mùi hương trong quần áo hắn hòa lẫn hương thảo, nước hoa đắt tiền và mùi gỗ tuyết tùng trong thư phòng, khiến người ta choáng váng.

Hovil thấy vẻ bất an của cô, do dự kéo cô vào lòng, vỗ nhẹ lưng cô.

Lần cuối cùng hắn làm động tác này là khi cặp song sinh sáu, bảy tuổi.

Một lát sau, hắn cảm thấy cô nô ɭệ nhỏ khóc nức nở trong lòng mình.

Giọng hắn cứng ngắc: "Được rồi, về ngủ đi."

"Tôi không muốn ở trong lâu đài."

"Phải có người trông chừng em." Hovil vẫn rất cứng ngắc, nửa thân trên của hắn hoàn toàn không thể động đậy: "Lần trước em ngất xỉu trên thuyền, vừa nãy em còn suýt nữa phát bệnh."

Đó là bị anh chọc tức!

Karan nói: "Anh có thể lắp camera giám sát trên thuyền."

Hovil rất lúng túng, tư thế này khiến hắn ngày càng khó chịu.

Bây giờ là ba giờ sáng, bên cạnh có một chiếc thuyền ấm áp thoải mái, tại sao họ cứ phải ôm nhau trò chuyện trên bến tàu tồi tàn này?

"Còn đứa bé nữa." Karan tiếp tục: "Nếu anh nhất định muốn tôi sinh nó ra, tôi hy vọng sẽ nuôi nó bên cạnh. Tôi không thích nhận con nuôi lắm… cũng không thích cho con nuôi…"

Hovil cảm thấy ý kiến này rất thông minh.

Sinh ở nước ngoài, nuôi ở bên cạnh.

Làm giấy tờ quốc tịch nước ngoài cho đứa bé, để sau này có nhiều lựa chọn phát triển hơn. Đồng thời, đứa bé sẽ trở thành rào chắn bên cạnh Karan, dùng một nửa dòng máu quý tộc kia để bảo vệ cô khỏi tổn thương.

Hovil cay nghiệt nói: "Em phải sống được đến lúc đứa bé được sinh ra thì mới có quyền lựa chọn."

Karan lập tức đẩy hắn ra.

Bầu không khí lúng túng và ái muội vừa rồi tan biến hoàn toàn, cô ném áo khoác xuống rồi chạy trở lại thuyền cũ.

Hovil chỉ có thể nhặt áo khoác lên, tự an ủi mình sự thật luôn khó nghe.

Thực ra không phải Karan đang giận hắn.

Cô đang giận chính mình.

Đứa bé lớn lên trong một gia đình bình thường ở nước ngoài chắc chắn sẽ tốt hơn lớn lên trong một trang viên đầy rẫy sự phân biệt đối xử.

Dù nó là trai hay gái, không chỉ là kết tinh của sự không tự nguyện mà còn là con riêng ngoài giá thú, một đứa con lai giữa một quý tộc đầy tranh cãi và một nô ɭệ.

Ở nước ngoài, khả năng thân phận này bị phơi bày thấp hơn gấp trăm lần so với trong nước.

Karan khó có thể tưởng tượng cuộc sống của đứa bé ở đây sẽ khó khăn đến mức nào.

Bây giờ tất cả những thành kiến mà Hovil áp đặt lên cô cuối cùng lại đổ lên đứa bé này, vậy thì sẽ đau khổ đến nhường nào.

Vậy mà cô đòi nuôi đứa bé bên cạnh khi đang trong tình cảnh này.

Bởi vì cô hy vọng mượn đứa bé để bảo vệ bản thân mình.

Cô không biết mình trở nên ích kỷ như vậy từ bao giờ.

So với Hovil, cô càng hận sự yếu đuối bất lực của bản thân hơn.

Sau cuộc trò chuyện này, cô và Hovil không gặp lại nhau nữa.

Hắn dường như bận rộn thúc đẩy các chính sách mới, bởi vì gần đây số người đến thăm trang viên ngày càng nhiều.

Trong đó có cả Bá tước Davis.

Ông ta là cha vợ của Hovil.

Bá tước Davis gần bảy mươi tuổi, là một ông lão tinh anh, giữ gìn vóc dáng rất tốt, có mái tóc xoăn sáng màu dày như bờm sư tử. Ông ta ngồi chiếc xe cổ đến bậc thềm trang viên vào ban đêm, Hovil sẽ đích thân ra đón, Davis rất tôn trọng cậu con rể.

Gần đây cứ cách hai ngày ông ta lại đến một lần.

Vì phu nhân Tilin, con gái ông ta, không có mặt ở trang viên, nên ông ta chỉ có thể đến tìm Hovil để bàn công việc.

Karan không hiểu rõ nội tình.

Cô hy vọng có thể nghe lén được đôi điều, nhưng cô không dám quay lại lâu đài.

Vì Bá tước Davis đến thăm bất ngờ, Hovil gần như không thể đến thăm cô nô ɭệ trên thuyền cũ.

Gần đây hắn chỉ có thể thông qua một chiếc camera lắp ở cửa phòng ngủ, nó hướng thẳng ra cửa sổ chứ không phải giường ngủ, để biết được cuộc sống hàng ngày của cô.

Cô dậy lúc hơn bảy giờ sáng, đọc sách, nghiên cứu chọn trường. Buổi trưa ngủ trưa hai tiếng, buổi chiều sẽ tập thể dục trên boong tàu, thỉnh thoảng câu cá. Có lẽ cô không biết phần lớn cá cô câu được đều là cá cảnh.

Hovil phát hiện cô có một chiếc điện thoại di động.

Nhưng tạm thời hắn ta không định tịch thu, bởi vì trông cô quá buồn chán.

Khi cô xuất hiện trong ống kính, Hovil không có ý nghĩ gì đặc biệt.

Một khi cô biến mất, những ý nghĩ hoang dại bắt đầu mọc lan tràn trong đầu hắn.

Cô ấy đang làm gì nhỉ?

Thay đồ lót?

Ngủ với tư thế bất lịch sự?

Hay là tắm vội vàng và thoải mái dưới vòi sen?

Những hình ảnh hư cấu này dệt thành từng tấm lưới trong đầu hắn, khiến mỗi ngày hắn đều thức dậy trong sự dày vò tột độ.

"Đi dạo bên hồ với ta đi, Edmund, chúng ta đã nhiều năm không làm vậy rồi."

Giọng nói của người lớn tuổi trước mặt kéo sự chú ý của Hovil trở lại.

Hắn và Davis đang thảo luận về một đạo luật mới trong thư phòng, sau đó hắn đã xao nhãng khi xem xét bản dự thảo.

"Không vấn đề gì."

Đương nhiên là có vấn đề.

Đi bộ từ đây ra bờ hồ, không thể tránh khỏi việc đi qua chiếc thuyền cũ đó.

Hy vọng lúc này cô nô ɭệ nhỏ của hắn không mặc quần short đi lung tung trên boong tàu.

Cô ấy chắc sẽ không.

Giờ này, chắc cô ấy đã đóng cửa sổ, nằm sấp trên giường đọc sách rồi.

Hovil và Davis rời khỏi lâu đài, không có người hầu đi theo.

Hoàng hôn chưa buông xuống, một lớp vàng óng ánh tuyệt đẹp phủ lên mặt hồ, trông xa hoa tráng lệ.

"Hình như cậu và Tilin có chút mâu thuẫn." Davis đi song song với hắn, rất tự nhiên đề cập đến chủ đề này.

"Ồ." Hovil hờ hững nói: "Chắc chắn là do tôi chăm sóc cô ấy không chu đáo."

Davis bật cười sảng khoái: "Đừng nói vậy, ta quá hiểu tính kiêu căng tùy hứng của con bé rồi, chắc chắn là nó chọc giận cậu. Nhưng Tilin là một cô gái tốt, nó sẽ suy nghĩ kỹ và sửa đổi. Trước sinh nhật của Raphael và Arnold, nó nhất định sẽ về trang viên."

Tilin không thể nói với người nhà về chuyện nɠɵạı ŧìиɧ.

Rất có khả năng cô ấy sẽ đổ lỗi cho sự bất đồng là do hắn không hiểu, không quan tâm cô ấy.

Sự thật cũng đúng là như vậy.

Cha cô ấy hy vọng cả hai người sớm làm lành, điều này có lợi cho hiệp ước giữa hai dòng họ.

"Cô ấy muốn về lúc nào cũng được." Hovil bình tĩnh nói: "Chỉ cần một cuộc điện thoại, tôi sẽ đi đón cô ấy."

Hắn đang cố gắng hết sức để không nhìn về phía con thuyền.

Nhưng hắn không thể kiểm soát được Davis.

Hắn phải đưa Davis đi chỗ khác, tránh xa chiếc thuyền cũ.

Davis thở dài: "Đôi khi Tilin không biết mình may mắn đến nhường nào. Cậu cứ nhìn ba đời chồng của Snowlett thì biết, một người nghiện rượu, một người thích con trai, còn một người là… mẹ kiếp, bất lực."

Hovil nhíu mày, hắn không thích những từ ngữ thô tục như vậy.

"Cảm ơn ông đã so sánh tôi với những người đó." Hắn nói với giọng gần như buồn chán.

"Xin lỗi." Davis nhận ra sự xúc phạm của mình: "Ta không có ý đó."

Hovil nhân cơ hội kết thúc câu chuyện: "Hôm nay nói đến đây thôi, sáng mai tôi còn phải đến Hoàng cung."

"Cùng… Bạch Tuyết Công sao?"

Trong mắt Hovil như có ánh sáng sắc nhọn lóe lên, cái nhướng mày của hắn khiến Davis nhớ đến loài chim săn mồi hung dữ.

"Đúng vậy, bàn về vấn đề trục xuất."

Davis biết quan hệ giữa hai vị Đại Công tước rất tệ.

Cả hai đều muốn kiểm soát Nữ hoàng già yếu, từ đó chi phối toàn bộ đế quốc.

Gần đây phe phản chiến do Snow cầm đầu chiếm ưu thế, vì vậy Hovil rất bận rộn và tâm trạng cũng rất tồi tệ.

Ngày mai phải cùng ông ta bàn về lệnh trục xuất, càng khiến Hovil ghê tởm.

May mà hắn kiểm soát biểu cảm cực tốt, Davis không thể đọc được gì trên mặt hắn.

"Tôi tiễn ngài ra cửa nhé?" Hovil hỏi.

"Không, không cần đâu, ta nghĩ ta đủ quen thuộc với trang viên này, không đến nỗi lạc đường."

Sau khi Davis rời đi, Hovil lại lang thang trở về từ con đường ven hồ.

Hắn đi đến chiếc thuyền cũ.

Sau lần tranh cãi trước, hắn đã không đến đây, một phần vì bận, phần khác cũng giống như bạo lực lạnh.

Hắn cảm thấy mình làm việc này rất giống Tilin.

"Mở cửa." Hắn gõ cửa bên ngoài.

"Cút." Giọng Karan rất khàn, Hovil có thể tưởng tượng ra cô đang nằm sấp trên giường.

Tại sao cô cứ phải dùng tư thế hành hạ trẻ con này để đọc sách?

Hắn dùng chìa khóa mở cửa, Karan lập tức bật dậy khỏi giường.

"Nằm xuống." Hovil lạnh lùng nói, ánh mắt quét qua đôi chân trần của cô.

"Đừng hòng." Karan biết hắn lại bắt đầu rồi.

Hovil tiến lại gần cô, tay tháo cà vạt: "Em không có quyền lựa chọn, đây là chính em nói… dù sao em cũng chỉ là nô ɭệ hèn hạ."

Karan có chút sợ hãi lùi lại: "Tại sao anh cứ phải tìm tôi? Anh hoàn toàn có nhiều lựa chọn hơn."

"Em đang ám chỉ tôi đi tìm gái điếm sao? Đừng hòng, ít nhất em còn thuần khiết."

Vừa nói ra câu này, Hovil nhận ra có gì đó không đúng.

"Thuần khiết." Karan nắm bắt chính xác từ ngữ của hắn.

Mặt nạ của Hovil không hề có một vết nứt, nhưng trong mắt hắn có một thoáng dao động. Karan nhìn thấy vẻ mặt này, cô giống như một con rắn độc bò lên theo dây leo, trong mắt có vẻ sắc bén đầy thách thức.

"Anh thường dùng từ “thuần khiết” để hình dung một con nô ɭệ tóc đen bẩn thỉu như tôi sao?"

Hovil rất quen với việc sử dụng từ này.

Nhưng khi Karan dùng nó để hình dung chính mình, trong lòng hắn co rúm lại.

"Em chỉ bị tôi sử dụng." Hovil lạnh giọng nói: "Ý tôi là vậy."