Sau khi Hovil nói xong, phản ứng đầu tiên của Tilin là "anh ấy sẽ không ly hôn chứ?"
Trước đó, Tilin đã từng nghĩ đến việc dùng ly hôn để đe dọa.
Nhưng cô không thể ly hôn với Hovil.
Trong suốt hai mươi năm, cô đã khổ tâm xây dựng một cuộc hôn nhân kiểu mẫu trước mặt tất cả mọi người.
Tòa lâu đài cát này đắp quá cao, giờ cô đứng trên đỉnh lâu đài, không thể xuống được nữa.
Trừ khi sóng biển ập đến nhấn chìm tất cả.
Ly hôn, dư luận sẽ có xu hướng chọn phe.
Nếu chỉ trích cô, đương nhiên cô không thể chấp nhận.
Nếu chỉ trích Hovil, cô cũng không thể chấp nhận bởi vì chính cô đã khoe khoang hình ảnh người chồng hoàn hảo trước vô số người, hình ảnh này sụp đổ, đồng nghĩa với cuộc sống tươi đẹp huy hoàng trước đây của cô cũng tan vỡ.
Đến lúc đó, tất cả mọi người sẽ biết cô chưa từng được yêu.
Cô không thể chấp nhận.
Trở về phòng ngủ, cô càng nghĩ càng thấy sợ hãi.
"Hovil…" Cô nhíu mày, nhìn chồng mình: "Chúng ta không thể ly hôn."
Hovil không ngờ cô lại nói như vậy.
Hắn nghĩ với sự kiêu ngạo của Tilin, tuyệt đối sẽ không dung thứ cho sự không trong sạch trong hôn nhân.
Nhưng nghĩ kỹ lại, với sự kiêu ngạo của Tilin, cô tuyệt đối sẽ không cho phép cuộc hôn nhân mà cô đã khổ tâm xây dựng suốt hai mươi năm bị hủy hoại bởi một tai nạn bất ngờ.
"Em… em tha thứ cho anh." Giọng Tilin run rẩy: "Bây giờ đưa nô ɭệ ra nước ngoài, cũng có thể sinh đứa bé ra, coi như chuyện này chưa từng xảy ra."
Ban đầu Hovil cũng muốn coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
"Không thể, Tilin. Chuyện này chỉ là một cái cớ, một nguyên nhân, em có thể coi như nó không tồn tại, nhưng không thể bỏ qua những mâu thuẫn của chúng ta trong thời gian gần đây. Em không cảm thấy..."
"Để em bình tĩnh lại!" Tilin lớn tiếng cắt ngang lời hắn.
Rất lâu sau, Tilin mới bình tĩnh lại.
"Em nghĩ cả hai chúng ta đều phải suy nghĩ thật kỹ. Sau khi Snowlett đi, em sẽ đến nhà Evelyn ở một thời gian."
"Em đi đi." Hovil đột nhiên mệt mỏi không muốn nói gì.
Tilin giữ lời.
Snowlett vừa đi khỏi, cô cũng rời khỏi trang viên ngay sau đó.
Hai đứa trẻ đều biết cha mẹ cãi nhau, chúng đã đoán già đoán non rất nhiều, cuối cùng nhất trí cho rằng là do chuyện con riêng bị bại lộ.
Nhưng chúng đều không ngờ, quan hệ của cha mẹ lại xấu đi đến mức này.
Cuối tháng, cha không tham dự đám cưới của Evelyn.
Tin tức mẹ một mình tham dự đám cưới đã lên báo vào ngày hôm sau.
Rất nhiều người nói là do vợ chồng Hovil bất đồng chính kiến, thậm chí còn moi ra bức ảnh phu nhân Tilin chụp chung với người tổ chức biểu tình phản chiến tại buổi dạ tiệc từ thiện mấy tháng trước.
"Bạch Ngân Công… Bạch Tuyết Công..." Karan khó khăn đọc mật hiệu trong bài xã luận.
"Bạch Tuyết Công chỉ Công tước Snow." Raphael giải thích.
Arnold giật cuốn tạp chí từ tay Karan: "Đừng đọc nữa, mau làm hết bài tập cho tôi! Muốn biết thứ gì sao cậu không hỏi cha tôi ấy?"
Mấy ngày nay cha mẹ đều rất ít khi về trang viên, vì vậy Arnold đưa Karan đến lâu đài học cùng.
Cậu không muốn làm bài tập.
Karan giật lại cuốn tạp chí từ tay cậu: "Điên à… tôi đi hỏi ông ấy chuyện này á?"
Cô lật sang trang sau.
Tạp chí viết rằng Công tước Snow đích thân tham gia ghi hình chương trình "Phong cảnh phía dưới", nói nhiều về hòa bình dân chủ, thể hiện cuộc sống quý tộc tích cực, nhận được phản hồi tốt ở cả Thượng viện và Hạ viện.
Phe phản chiến hoạt động tích cực như vậy, xem ra dạo này phe chủ chiến không được yên ổn.
"Tại sao trang viên của các cậu không ghi hình chương trình Phong cảnh phía dưới?" Karan tò mò hỏi.
"Phong cảnh phía dưới" là một bộ phim tài liệu được Đài Phát thanh Truyền hình Đế quốc đầu tư lớn để sản xuất, nội dung chủ yếu “phơi bày” cuộc sống quý tộc thượng lưu chân thực, vén bức màn bí ẩn về nhóm người cực kỳ ít ỏi này với tầng lớp bình dân.
Bởi vì tập đầu tiên của bộ phim tài liệu nhận được sự ủng hộ của Nữ hoàng, được quay tại cung điện, nên tầm ảnh hưởng của nó ngày càng tăng.
Rất nhiều người, bao gồm cả Karan, đều nghĩ tập tiếp theo sẽ quay ở trang viên Chim bụi gai.
Tiếc là không phải.
Tập thứ hai quay về gia tộc Snow.
"Trang viên rất khép kín." Arnold lại giật lấy tạp chí, đập bài tập xuống bàn Karan.
Raphael ném bài tập của cậu đi: "Mặc dù ở đây thường xuyên tổ chức tiệc tùng, có đủ loại người qua lại, nhưng về bản chất vẫn khép kín. Cha không thích giới truyền thông soi mói quá mức cuộc sống của chúng ta."
Arnold lại nhặt bài tập lên: "Hơn nữa cuộc sống của chúng ta thực sự quá xa hoa, không thích hợp để làm tuyên truyền tích cực."
"..." Karan cảm thấy cậu ta rất thành thật.
Raphael lại ném bài tập đi một lần nữa, lúc này Arnold cuối cùng cũng nổi giận.
Cậu ta lật bàn cãi nhau với Raphael.
Karan nhân cơ hội rời khỏi phòng, ra ngoài hít thở không khí.
Sau đêm đó, Hovil thỉnh thoảng lại đến qua đêm trên chiếc thuyền cũ.
Có lần hắn đưa cô đi khám định kỳ, còn hỏi bác sĩ: "Sinh hoạt phòng the có cần chú ý gì không?"
Bác sĩ sợ đến mức á khẩu tại chỗ, run rẩy thốt ra mấy từ: "Chú ý tiết chế".
Gần đây, chuyện kẻ tấn công đã được giải quyết ổn thỏa.
Thứ hai tuần sau Raphael có thể trở lại trường học, Karan có thể đi cùng.
Tháng chín, Arnold sẽ theo học tại trường đại học tốt nhất của Liên bang Cộng hòa.
Lúc đó cậu cũng đã 17 tuổi.
Cậu đã chấp nhận sự thật mình phải đến một đất nước xa lạ.
Cậu thậm chí còn hy vọng mình có thể đi sớm hơn vài tháng, như vậy sẽ không phải đón sinh nhật mười bảy tuổi cùng với Raphael.
"Karan! Karan! Mau lại đây!"
Karan vừa nghĩ đến Arnold, đã nghe thấy tiếng hét thất thanh của cậu trong phòng.
Cô vội vàng chạy trở lại, nhìn thấy Raphael vặn ngược hai tay Arnold ra sau lưng, ấn đầu cậu xuống bàn, dùng cuốn từ điển Anh - Anh dày cộp nhất đè lên.
"Cứu tôi với!" Arnold hét lên the thé như tiếng ấm nước sôi.
Raphael thả cậu ra.
Arnold vừa kêu vừa xoa vai: "Em sẽ mách mẹ!"
"Mẹ đi nhà dì rồi." Raphael lạnh nhạt nói: "Đồ con nít ranh chưa cai sữa."
Arnold nổi trận lôi đình: "Em lớn bằng anh đấy!"
"Em lớn bằng anh." Raphael cười lạnh nhại lại lời cậu.
Mặt Arnold đỏ bừng vì bị chế nhạo.
Karan vội vàng kéo Raphael đi.
Raphael theo cô về thuyền cũ, suốt đường cứ nhìn điện thoại.
Karan muốn nói chuyện với cậu ta về chuyện của Rebecca, cô đang cân nhắc có nên đến viện nghiên cứu không.
"Vậy là mẹ tôi bị cậu chọc tức nên bỏ đi rồi?" Raphael bất ngờ hỏi.
"Có lẽ vậy…" Karan không biết.
Cô chưa từng nói chuyện với phu nhân Tilin.
Cô không biết ngủ với một người đàn ông đã có vợ và ngủ với một kẻ phân biệt chủng tộc cái nào ghê tởm hơn.
Vẻ đẹp kinh ngạc và kỹ thuật dịu dàng, tinh tế của Hovil luôn khiến người ta tạm thời quên đi những điều đó, nhưng sau khi nhớ lại, Karan lại càng cảm thấy khó chịu hơn.
"Thôi, đừng nghĩ nữa." Raphael nhận thấy vẻ buồn bã của cô.
Cậu đã sống trong gia đình này mười sáu năm.
Cậu biết Karan không thể chống lại cha.
Ngay cả một thằng nhóc nổi loạn như Arnold cũng chỉ có thể nghe lời ông, ngoan ngoãn đi du học.
Huống chi là Karan.
Sức khỏe cô lại không tốt.
Về phía mẹ… Raphael rất yêu quý bà, cũng hy vọng bà có một cuộc sống hạnh phúc vô tư.
Cậu nghĩ bà sẽ hạnh phúc hơn nếu rời xa cha.
Bây giờ họ chỉ đang giày vò lẫn nhau mà thôi.
"Karan?" Raphael thấy Karan không trả lời, lại tìm một chủ đề khác: "Mấy bạn trong câu lạc bộ kịch muốn mượn vườn hoa hồng để dựng vở “Giấc mộng đêm hè”, cuối tuần cậu có muốn đến xem không? Coi như giải khuây…"