Chương 31

Thời gian dài đằng đẵng và mệt mỏi.

Không có sự sảng khoái sau thoả mãn, cũng không có sự nghỉ ngơi sau cực hạn. Họ không ngừng mò mẫm trong sự dẫn dắt và kiểm soát, dường như đang thử nghiệm một kiểu giao tiếp dị hóa chưa từng được những người đi trước chứng minh, suốt đêm tràn ngập sự thận trọng và tò mò, sợ hãi và hưng phấn.

Sự kiên nhẫn của Hovil khiến cô chịu đủ tra tấn.

Cô cảm thấy mình đang đi trên một sợi dây thép vừa dài vừa nguy hiểm, dù mệt mỏi buồn ngủ đến đâu cũng không thể dừng lại, bởi vì bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống vực sâu vạn trượng, tan xương nát thịt.

Cô cũng không biết thời gian trôi nhanh hay chậm.

Đôi khi chỉ một thoáng mất tập trung đã đến một giờ sau, đôi khi run rẩy hồi lâu mà kim đồng hồ vẫn không nhúc nhích.

Cô chỉ có thể thấy ánh sáng bên ngoài từ tối chuyển sang sáng, cuối cùng mặt hồ hiện lên màu trắng bạc của bụng cá.

Đến cuối cùng Karan thậm chí không nói được lời nào.

"Đã sáu giờ rồi…" Cô kéo tấm chăn lộn xộn, tìm dây buộc tóc khắp nơi.

Hovil tháo sợi dây trên cổ tay mình đưa cho cô.

"Cô mệt không?" Ánh mắt hắn cố ý tránh đường nét cơ thể cô.

Trời đã sáng.

Hắn không muốn nhắc nhở bản thân đã trải qua những giờ phút điên cuồng đắm chìm với ai.

Karan mệt mỏi cực độ, đến mức vừa đặt đầu xuống gối đã có thể ngủ ngay.

Cô im lặng, muốn buộc tóc, khi đưa tay lên thì chiếc chăn trượt xuống. Cô phát hiện mình không mặc gì nhưng Hovil đã quần áo chỉnh tề.

Cô bực bội kéo chăn lại, che kín người, chỉ vào cửa nói: "Ra ngoài, tôi muốn tắm."

Hovil liếc nhìn ra ngoài, lâu đài đã sáng đèn.

Hắn cũng chỉnh lại quần áo, cởi chiếc áo khoác bị bẩn, khoác lên cánh tay.

Karan không chịu nổi vẻ mặt lạnh lùng thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra của hắn.

Cô chế giễu: "Ông phải tự giặt những thứ… trên quần áo"

"Tối gặp." Hovil đã ra khỏi cửa.

Gió bên ngoài rất lạnh, thổi qua chiếc áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi.

Nhưng không thể làm nguội đầu óc hắn.

Hắn có chút mệt mỏi.

Nhưng trong đầu vẫn còn một loại cảm giác bỏng rát khiến hắn tỉnh táo, rất nhiều… rất nhiều cảm xúc hắn chưa kịp sắp xếp.

Khi trở về lâu đài, người hầu đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng.

Bọn trẻ vẫn chưa thức dậy.

Tilin cũng không mang hành lý tối qua đi.

Cô không rời khỏi trang viên vì cô sẽ không để Snowlett ở đây một mình.

Hovil day thái dương, có chút nhức đầu.

Hắn tắm trong phòng ngủ riêng của mình, phát hiện trên người có không ít dấu vết do nô ɭệ nhỏ để lại. Đặc biệt là vùng cánh tay và vai đỏ ửng từng mảng trông như bị dị ứng da.

Đêm qua thực sự quá hỗn loạn.

Hovil có thể phân biệt phụ nữ bằng hai loại "kiêu sa đoan trang" và "dễ dãi" nhưng Karan vượt quá tầm hiểu biết của hắn. Cô thực sự là một con vật hoang dã, vừa man rợ vừa lanh lợi, bạn không thể an ủi nó, chỉ cần có chút động tĩnh nó sẽ hoảng sợ bỏ chạy hoặc nổi nóng phản kháng.

Phần lớn thời gian Hovil đều nghĩ cách làm sao để cô không làm tổn thương chính mình.

Hắn thậm chí không rảnh để ý đến móng tay và răng của cô.

Hắn tắm rửa sạch sẽ vết bẩn trên người, mặc chiếc áo sơ mi mới, cài hết cúc áo lên trên cùng, thắt cà vạt, đeo găng tay trắng, liên tục kiểm tra để đảm bảo không có phần da nào lộ ra ngoài.

Hắn còn nhúng ướt quần áo đã thay ra vào nước, sau đó ghé sát bồn rửa cẩn thận quan sát xem có sợi tóc đen nào không.

Sau khi xử lý xong mọi thứ, hắn mới xuống ăn sáng.

Ngồi trên bàn ăn, hắn lại đột nhiên cảm thấy vừa ngốc nghếch vừa buồn cười.

Bầu không khí trên bàn ăn không khác gì trước đây.

Tilin và Snowlett vẫn đang trò chuyện về đám cưới của Evelyn.

Ngày cưới đã được ấn định vào cuối tháng này, Tilin vẫn chưa nghĩ ra nên tặng quà gì. Những gợi ý mà Snowlett đưa ra đều bị cô bác bỏ hết.

Tilin thậm chí còn nói đùa một câu: "Hay tặng đám nô ɭệ trong trang viên cho em ấy đi."

Snowlett cười lớn: "Nếu em tặng em ấy cái đó trong đám cưới, em ấy sẽ hận em cả đời đấy! Hơn nữa nô ɭệ là do Nữ hoàng ban tặng, em không thể vì không muốn mà ép người ta nhận chứ?"

Hovil dùng khăn ăn lau dao dĩa, quan sát vẻ mặt vợ mình qua bóng phản chiếu.

Cô vẫn đang mỉm cười dịu dàng và kín đáo.

"Anh có ý kiến gì không?" Tilin nhìn hắn.

"Em quyết định đi." Hovil bình tĩnh nói: "Anh nhớ khi chúng ta kết hôn, chị gái em đã tặng một chiếc kính viễn vọng và nói hy vọng có thể giúp chúng ta nhìn thấy bầu trời đầy sao và tình yêu. Em cũng có thể chọn những món quà có ý nghĩa đặc biệt như vậy, anh tin rằng Evelyn sẽ thích."

"Trời ơi…" Snowlett lộ ra vẻ mặt khoa trương, cô ta ôm ngực, ra vẻ vô cùng kinh ngạc: "Hai mươi năm rồi mà ngài vẫn còn nhớ món quà cưới tôi tặng hai người sao?"

"Đương nhiên, nó bây giờ vẫn còn đặt ở tháp đôi đấy." Hovil mỉm cười.

Snowlett không ngừng kêu lên kinh ngạc và thở dài, cảm thán năm xưa cô đã tiếc nuối thế nào.

Tilin uống xong một chút nước ép dưa chuột rồi đặt dao dĩa xuống.

"Em có chút không thoải mái…" Cô nhíu mày.

Hovil khoác khăn lụa lên vai cô, khẽ nói: "Anh đưa em về phòng nhé."

"Em ổn chứ?" Snowlett không hiểu hỏi.

"Xin phép."

Tilin bước nhanh lên cầu thang.

Từ phía sau, Hovil nhìn thấy bàn tay cô nắm chặt đến trắng bệch.

Cô vẫn đeo lại nhẫn cưới.

Nhưng hắn đã tháo chiếc nhẫn cưới của mình ra rồi.

"Tilin… đi chậm một chút." Hắn vẫn nhắc nhở.

Tilin đi đến chỗ khuất tầm nhìn từ phòng ăn mới giận dữ quay đầu lại: "Tại sao anh lại làm như vậy?"

Họ giằng co trên cầu thang.

Hovil đứng ở bậc thang dưới cô vài bậc, nhưng vẻ mặt bình tĩnh trầm ổn của hắn khiến cô cảm thấy mình đang bị nhìn xuống.

Cô thực sự quá tức giận và tuyệt vọng.

"Về phòng trước đi." Hovil xoa dịu.

"Tôi hỏi anh tại sao lại làm như vậy?" Tilin bước xuống một bậc, gần như chạm mũi hắn: "Tại sao cả đêm không về nhà, tại sao lại liếc mắt đưa tình với Snowlett trên bàn ăn… còn nữa, tại sao anh lại nhớ món quà mà chị ta tặng hai mươi năm trước?"

"Bởi vì tôi ghi chép tất cả quà tặng, là tôi viết danh sách quà đáp lễ. Trong khi em đi xem triển lãm tranh thưởng thức opera, tôi đã giải quyết tất cả… những chuyện vặt vãnh, xin lỗi, là những việc lặt vặt."

Hovil chưa bao giờ giải thích những điều này với cô.

Nhưng bây giờ cuối cùng hắn đã nhận ra, nếu hắn không giải thích, Tilin sẽ luôn cảm thấy mình rất uất ức.

"Có lẽ em không biết, mỗi ngày tôi cũng rất bận. Quốc hội, Nữ hoàng, chiến tranh biên giới, thậm chí cả kẻ đột nhập vào trang viên suýt gϊếŧ Arnold vào tuần trước, tất cả những chuyện này đều đè nặng lên tôi, mỗi ngày tôi cần ít nhất một trăm giờ để vừa giải quyết đống vấn đề này vừa có thể cùng em đi học lớp tiền sản vô bổ cho chị em em, nghiên cứu xem ren thêu nhiều đến mức nào thì đẹp, sau đó vào bữa ăn duy nhất rảnh rỗi thì nghe em trách mắng Raphael hoặc than phiền về món trang sức mới mua không vừa ý."

"Em đã từng nghe dù chỉ một lần, tôi than phiền với em hay nổi nóng với em chưa?"

Tilin á khẩu đứng im tại chỗ.

Hovil chưa bao giờ nói với cô một đoạn dài như vậy.

"Được rồi." Hắn thở dài: "Tôi gọi bác sĩ đến. Nếu em không khỏe, về phòng ngồi nghỉ một lát nhé."