Chương 28

Thực ra có hai chiếc nhẫn cưới.

Một chiếc nhẫn bạc trơn đeo thường ngày, chiếc còn lại là nhẫn kim cương chỉ đeo trong những dịp quan trọng, chính là chiếc nhẫn đôi với chiếc nhẫn cầu hôn.

Vì Snowlett đến thăm, Tilin đã yêu cầu hắn đeo chiếc nhẫn kim cương.

Hovil hoàn toàn quên mất chuyện này.

Cho đến khi Karan đau đớn đẩy hắn ra, hắn mới nhận ra mình đã làm cô bị thương.

Trên tay hắn vẫn còn vương lại một chút máu.

"Cô lau tạm đi…" Hắn đưa cho Karan một chiếc khăn tay, rồi cẩn thận nhét lưỡi dao trở lại vào tay cô.

"Vừa nãy ông sờ vào ngựa đã rửa tay chưa?" Karan hất tay hắn ra, vừa đau đớn vừa bực bội chất vấn.

"Tôi không sờ vào ngựa…"

Karan đau đến mức không đứng dậy được, lúc này Hovil cũng không thể bế cô.

Bởi vì chỉ cần đứng lên là sẽ bị những người dưới khán đài nhìn thấy.

"Có cần tiêm phòng uốn ván không?" Karan chỉ muốn chết quách cho xong.

"..." Hovil không dám tin rằng mình lại còn nghiêm túc nghĩ đến vấn đề này: "Không cần… nhẫn rất sạch."

...

Đương nhiên, bây giờ thì không còn sạch nữa rồi.

Hắn cần phải đi rửa tay ngay lập tức.

Lúc lau chiếc nhẫn, hắn lại nhìn thấy vết máu trên ngón tay, cổ họng bỗng dưng khô khốc lạ thường.

Hắn khàn giọng nói: "Cô nên bôi chút thuốc…"

Karan cảm thấy vừa tủi nhục vừa giận dữ, cô đẩy mạnh hắn ra, lảo đảo bỏ chạy khỏi khán đài.

Hovil đứng nhìn theo bóng dáng cô khuất dần về phía hồ nước.

Mười mấy phút sau, hắn quay trở lại trường đua ngựa.

Tilin và Snowlett vừa kết thúc một vòng vượt chướng ngại vật, đang ngồi nghỉ uống trà dưới chiếc ô che nắng, Raphael và Arnold đã tham gia vào cuộc đua ngựa. Sự ganh đua giữa hai người còn căng thẳng hơn cả hai quý bà, đặc biệt là Arnold, cậu ta liên tục cố gắng đứng trên lưng ngựa rồi nhảy sang để xô ngã Raphael.

"Khỉ thật..." Arnold cưỡi ngựa chạy một vòng, đuổi kịp Raphael: "Cha thay quần áo rồi."

"Hả?" Raphael nhíu mày, tăng tốc.

Arnold cũng tăng tốc đuổi theo: "Ông ấy và Karan ở trên khán đài mười phút, sau đó thay một bộ quần áo khác rồi quay lại.”

"Đừng nói nữa, tao hình dung ra hình ảnh rồi."

"Hình dung ra cái gì cơ? Mười phút thì làm được trò trống gì?"

Raphael thúc ngựa phi nhanh như bay, nhanh chóng bỏ xa Arnold.

Arnold đuổi kịp khi vượt qua chướng ngại vật, tiếp tục nói: "Gu thẩm mỹ cũng di truyền sao? Thực ra ngay từ đầu tôi cũng thấy Karan không tệ. Lúc đó tôi còn tưởng mắt mình có vấn đề, giờ thì tôi yên tâm rồi."

"..."

Raphael thúc ngựa chạy hết tốc lực, chỉ muốn thoát khỏi sự ngớ ngẩn của cậu em.

Họ chạy ba vòng, Raphael giành chiến thắng.

Hai anh em mang theo vẻ mặt hầm hừ trở về bên cạnh cha mẹ, vừa lúc nghe thấy tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc của dì Snowlett.

"Tình cảm của hai đứa tốt thật." Snowlett che miệng cười với phu nhân Tilin: "Hai người có định sinh thêm đứa nữa không?"

Tilin điềm đạm mỉm cười đáp: "Sao chị biết bọn em muốn sinh thêm con? Hai cậu con trai quá ồn ào, em muốn có thêm một cô con gái, nếu là sinh đôi thì càng tuyệt vời.”

Hovil đang uống trà thì sặc.

Hai cậu con trai "ồn ào" kia đều có vẻ mặt hơi gượng gạo.

Tilin nghiêm nghị nhìn về phía chúng.

Bà quá hiểu ý của chị gái mình.

Bề ngoài là hỏi chuyện con cái, thực chất là thăm dò xem sức khỏe của chồng bà còn tốt không.

Dù hỏi thế nào đi nữa, bà cũng sẽ trả lời là "tốt".

"Em yêu…" Hovil muốn nói rõ ràng rằng họ không có kế hoạch sinh thêm con.

"Bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, chúng ta có thể có một cặp song sinh gái nhờ thụ tinh ống nghiệm, đúng không?"

Không!

Đương nhiên là không rồi!

Hai cậu con trai đã đủ khó dạy rồi, thêm hai cô con gái nữa chẳng khác nào tự tìm rắc rối! Hơn nữa, nuôi con trai và nuôi con gái là hai hệ thống kiến thức hoàn toàn khác nhau, hắn không muốn trải qua lần nữa!

Tilin lại mỉm cười với chị gái: "Mấy hôm trước ở buổi dạ tiệc từ thiện, em đã đầu tư vào một phòng thí nghiệm thụ tinh ống nghiệm."

Hovil cúi đầu uống trà, muốn bình tĩnh lại.

Raphael lịch sự nhưng khéo léo cắt ngang cuộc trò chuyện.

"Mẹ ơi, lát nữa chúng ta ra sân gôn nhé?"

Phu nhân Tilin vui vẻ nói: "Được thôi, đi ngay bây giờ đi! Dạo này mẹ cứ ngồi suốt, hơi thiếu vận động, tiện thể cùng chị Snowlett..."

Mùi thuốc súng lại lan tỏa.

Arnold vội vàng đi lên phía trước.

Cậu ta nhỏ giọng nói với Raphael: "Anh thấy sắc mặt của cha chưa?"

"Thấy rồi, chắc chắn ông ấy không muốn có thêm con."

Arnold hạ giọng thấp hơn nữa: "Vậy ông ấy có bắt Karan phá thai không?"

Raphael hoàn toàn không thấy dấu hiệu đó, cậu nghĩ cha sẽ bí mật nuôi con riêng.

"Sao em lại lo lắng chuyện này?" Raphael lạnh lùng hỏi.

"Em luôn muốn có một em gái." Arnold nói với gương mặt rạng rỡ: "Để em ấy mặc váy đẹp, em bế em ấy lên cổ, dùng ảnh em ấy làm hình nền điện thoại, đến ngày em ấy kết hôn thì em sẽ đánh cho tên chú rể một trận..."

"…?"

Bây giờ Raphael chỉ muốn đập cho cậu ta một trận.

"Em có thể đưa Karan đến bệnh viện xem rốt cuộc là con trai hay con gái." Arnold đột nhiên hứng thú.

"Rồi bị người ta chụp ảnh, lên trang nhất tin tức thủ đô ngày mai à?" Raphael lạnh nhạt liếc em trai: "Anh không thấy có bất kỳ lợi ích nào từ việc có thêm con riêng, bất kể là đối với việc phân chia tài sản hay danh tiếng của nhà Hovil… tốt nhất là vừa sinh ra đã gửi ra nước ngoài nuôi nấng."

"Vậy anh cũng hy vọng đứa bé được sinh ra sao?"

Raphael đột nhiên bị gài bẫy, có chút bực bội: "Anh không nói thế, anh chỉ nghĩ… cứ để tự nhiên đi. Anh chỉ mong nó biến mất thôi!"

Arnold cười "ha ha ha” ngốc nghếch khiến Raphael tức muốn chết.

Họ dành cả ngày để chơi với dì, còn Karan nhân lúc yên tĩnh đã bí mật làm một việc khác.

Cô tìm cách liên lạc với Rebecca.

Rebecca chính là vị Tiến sĩ y khoa không có thiệp mời nên bị chặn ở ngoài trang viên hôm đó. Bà là Phó viện trưởng của một viện nghiên cứu trực thuộc Học viện Y khoa đế quốc, viện nghiên cứu đó chuyên về điều trị bệnh tim, có kỹ thuật cấy ghép tim khá tiên tiến.

Karan tìm thấy tài khoản mạng xã hội của bà, phát hiện bà đã nhận được tài trợ của nhà Hovil. Sau khi buổi dạ tiệc từ thiện kết thúc, bà đăng những ba dòng trạng thái cảm ơn Raphael đã cho bà vào trang viên.

Karan gửi email hỏi về tình trạng bệnh của mình.

Rebecca trả lời rất nhanh, bà nói mô tả bằng chữ rất khó chẩn đoán chính xác, nếu có điều kiện thì tốt nhất nên đến viện nghiên cứu để bà trực tiếp kiểm tra.

Bà gửi địa chỉ và thông tin liên lạc của viện nghiên cứu cho Karan.

Vì bà tỏ ra quá nhiệt tình, Karan cảm thấy bất an nên không trả lời lại.

Kết quả là buổi tối trước khi Karan đi ngủ, Rebecca lại gửi cho cô một email nữa.

Trong thư, bà viết:

"Con tôi đã qua đời vì bệnh tim bẩm sinh, sau đó tôi bắt đầu tập trung nghiên cứu về lĩnh vực này. Nghiên cứu về bệnh hiếm gặp không phải là lĩnh vực có thể kiếm được nhiều tiền, thậm chí có khi còn không đủ để tôi no bụng. Nhưng tôi vẫn có động lực không ngừng, tôi hy vọng có thể giúp đỡ những người thiểu số không được coi trọng, cứu vớt những người quý giá mà tôi đã từng không thể cứu được. Nếu cô có khó khăn gì, xin cứ liên hệ với tôi bất cứ khi nào, đừng ngại làm phiền."

Karan cảm động.

Cô cầm điện thoại, không biết có nên trả lời hay không.

Nếu có Raphael giúp đỡ, có lẽ cô có thể đến viện nghiên cứu một chuyến.

"Cạch." Lúc này, tiếng khóa cửa vang lên.

Karan cảnh giác nhìn về phía cửa, cầm lấy bình nước đầu giường.

Trong đêm khuya tĩnh mịch, ánh trăng như bạc ròng chảy tràn vào.

Gió nhẹ thổi qua mặt hồ, mang theo mùi đất ẩm của bãi cỏ vào khoang thuyền.

Hovil lặng lẽ bước vào, đóng cửa lại, tránh chiếc đèn bàn mà Karan ném tới.

"Cút ra ngoài!" Karan lại ném một chiếc gối.

Hovil bắt lấy chiếc gối, đứng im tại chỗ: "Cô bôi thuốc chưa?"

"Đừng có giả vờ!" Karan tủi nhục nói: "Cũng đừng hòng lấy cớ đó để động tay động chân với tôi…"

Hovil chậm rãi tiến lại gần giường, trong lòng thấy cô thật buồn cười.

Trang viên là của hắn, hồ nước là của hắn, thuyền cũng là của hắn.

Cô là của hắn.

Đứa bé cũng là của hắn.

Hắn thậm chí không biết trước đây mình đã lảng tránh điều gì.

Nếu chỉ đơn thuần là ham muốn thỏa mãn nɧu͙© ɖu͙©, vậy thì cứ buông bỏ ràng buộc và tận hưởng thôi.

Dù sao thì tất cả cũng là của hắn.

Hắn nắm chặt cổ tay Karan, lấy đi "vũ khí" của cô.

"Cô cứ giương nanh múa vuốt như vậy sẽ làm mình bị thương đấy."

Karan không thể vùng vẫy.

Cô bị đẩy ngã, khi ngửa người ra, mái tóc đen vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp, trải rộng như một tấm lưới đen dày đặc trên tấm ga trải giường trắng tinh. Cô thấy Hovil đứng ngược sáng, vẻ mặt khó dò, vầng sáng lay động khiến mái tóc bạc của hắn nhuốm một vẻ trong suốt kỳ lạ, hắn trông thật không chân thực, toát ra vẻ lạnh lùng xa cách.

Karan cảm thấy như mình đang bị một thứ vô hình vuốt ve.

Ánh nhìn rợn người, nhớp nháp và quấn quýt lướt trên người cô.

"Nếu cô dám giãy giụa, tôi sẽ đóng đinh tay chân cô lên đầu giường." Hovil khẽ đe dọa cô.

Hắn ta lấy thuốc ra, dùng tăm bông chấm một ít rồi bôi lên cho cô.

Hắn ta nhớ rõ đã làm xước ở đâu.

Cảm giác lúc đó đã giày vò hắn suốt cả ngày.

Đợi hắn bôi xong, chuẩn bị lau tay, hắn nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào của cô nô ɭệ nhỏ. Cô cảm thấy khóc trước mặt hắn là điều yếu đuối và bất lực, nhưng lại quá sợ hãi, không thể giả vờ mạnh mẽ và dũng cảm.

Cô im lặng, từng tiếng nấc nghẹn ngào, l*иg ngực phập phồng dữ dội.

Hovil nghĩ đến bệnh tim của cô, sợ cô ngất xỉu.

Thế là hắn sờ lên bụng cô.

"Đừng khóc nữa." Hắn mất kiên nhẫn dỗ dành: "Khóc nữa tôi ném cô xuống hồ đấy."

Áo Karan rất mỏng, có thể cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể hắn.

Thật kỳ lạ, một người từ đầu đến chân đều toát ra vẻ lạnh lẽo thấu xương lại có nhiệt độ cơ thể bình thường.

Cô dần bình tĩnh lại, cơn đau trên người cũng dịu đi nhiều.

Hovil đứng dậy chỉnh lại quần áo chuẩn bị rời đi, trước khi đi còn lạnh lùng nói: "Hy vọng lần sau tôi đến, cô đã chuẩn bị tâm lý. Đừng có bày ra cái bộ mặt đó với tôi nữa."

Karan giận dữ ném bình nước về phía hắn ta, nhưng hắn ta đóng cửa rất nhanh, bình nước "ầm" một tiếng rơi xuống đất, rồi lăn trở lại bên giường.

“Còn có lần sau…” Karan ôm gối nghĩ.

Cô bắt đầu nhớ cái vẻ ngoài lạnh lùng xa cách ban đầu của Hovil.

Cũng may hắn không thích dùng vũ lực.

Có lẽ đây cũng là một biểu hiện của việc ghét tiếp xúc cơ thể.

Ngoại trừ hôm nay bị nhẫn làm xước da, từ đêm ấy đến giờ Karan không bị hắn ta gây ra bất kỳ vết thương ngoài da nào… chỉ là khí chất mạnh mẽ của hắn khiến người ta cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng.

Karan kê bàn chặn cửa lại, sau đó nằm xuống giường, đếm từng giây từng phút để chìm vào giấc ngủ.